Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 485: Tư Thục, Thẩm Tùng Khiêm
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:25
Bộ Vi hít sâu một hơi.
“Em có biết chỗ em đang đứng là đâu không?”
Phó Tiểu Bảo lắc đầu. “Không biết, em đi ra ngoài một mình, đi mãi đi mãi thì đến đây, chỗ này rộng rãi, không có nhà cửa, không khí rất tốt.”
Bộ Vi lại hỏi: “Em không muốn đi học?”
Phó Tiểu Bảo tiếp tục gật đầu thành thật. “Không muốn.”
Bộ Vi vỗ tay.
“Ra đi.”
Phó Tiểu Bảo ngơ ngác, sau đó nghe thấy một giọng nam vang lên.
“Kẻ nào không muốn đi học?”
Phó Tiểu Bảo giật mình, quay đầu lại, một người đàn ông trung niên mặc áo dài không biết từ đâu chui ra. Phía sau ông ta còn có một đám người, trông trạc tuổi cậu bé.
Quan trọng là!
Họ mặc đồ cổ trang!
Phó Tiểu Bảo ngẩn người. “Các, các bác đang đóng phim ở đây ạ?”
“Đóng phim?”
Người đàn ông trung niên cau mày. “Chỗ chúng tôi là tư thục, không phải rạp hát, đóng phim gì?”
Phó Tiểu Bảo đầy đầu dấu hỏi.
“Tư thục?”
Bộ Vi tốt bụng giải đáp: “Chính là trường học thời xưa đấy, em không thấy họ đều tết tóc đuôi sam à? Họ là người thời Thanh, chính xác hơn là ma thời Thanh.”
Mắt Phó Tiểu Bảo trợn tròn, nhảy dựng lên lùi xa tít tắp.
“Các, các, các người đừng qua đây, cháu chỉ là không muốn đi học, chưa từng hại người cũng chưa từng trêu chọc các người, đừng ăn thịt cháu.”
Cậu bé lại hoảng hốt nhìn Bộ Vi. “Chị ơi cứu mạng.”
Bộ dạng nhát gan này khiến người hâm mộ trong phòng livestream cười bò, các bậc phụ huynh vừa nãy bị lời lẽ của cậu bé chọc tức cuối cùng cũng tóm được cơ hội ‘chế giễu’.
Hoa trong nhà kính chưa thấy mưa gió bên ngoài, tưởng cơm bưng nước rót là chuyện dễ dàng.
Thành thật mà nói không phải ai cũng có năng khiếu học hành nhưng ít nhất trong lĩnh vực mà tất cả mọi người đều phải tiếp xúc này, phải cố gắng hết sức đạt được thành tựu cao nhất mới không phụ lòng bản thân.
Làm thiết kế game chẳng lẽ không cần văn hóa cơ bản sao?
Người ta thi năng khiếu nghệ thuật còn phải thi văn hóa đấy nhé.
Không muốn đi học em định làm người mù chữ à? Nhà thiết kế game nào mù chữ?
Phó Tiểu Bảo bây giờ hoàn toàn không có tâm trí phản bác kinh nghiệm của các bậc phụ huynh, đứa trẻ ranh gan to đến mấy cũng sợ ma, nhất là một bầy ma.
Cậu bé sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, chân mềm nhũn, ngay cả sức chạy trốn cũng không có.
“Yên tâm đi, họ sẽ không làm hại em đâu.”
Không biết nên nói đứa trẻ này may mắn hay xui xẻo, bỏ nhà đi bụi còn giúp cư dân mạng tìm hiểu lịch sử.
“Em chĩa ống kính vào họ đi.”
Phó Tiểu Bảo nuốt nước bọt, vẫn làm theo lời cô.
Người đàn ông trung niên mặc áo dài dẫn đám thiếu niên bay tới, tò mò quan sát cái hộp sắt trước mặt. “Đây là cái gì? Chữ bay trên đó là chữ nước nào? Chữ Mãn cũng đâu có như thế này.”
Phó Tiểu Bảo theo bản năng trả lời: “Đây là chữ giản thể, được đơn giản hóa từ chữ phồn thể các bác học đấy ạ.”
Người đàn ông trung niên gật đầu, chấp nhận khá nhanh.
“Bây giờ là năm nào rồi? Phản Thanh phục Minh thành công chưa? Giặc Mãn Thanh bị đuổi ra khỏi cửa ải chưa? Con cháu Bát Kỳ c.h.ế.t hết chưa?”
Phó Tiểu Bảo “a” một tiếng. “Bây giờ… bây giờ là năm 2025, nhà Thanh đã diệt vong hơn một trăm năm rồi.”
Lông mày người đàn ông trung niên giãn ra, giọng vang như chuông đồng.
“Tốt.”
Đám thiếu niên sau lưng ông ta cũng lộ vẻ vui mừng.
“Ta biết ngay mà, mảnh đất này cuối cùng vẫn là của người Hán chúng ta, bọn giặc mọi rợ đó chỉ biết g.i.ế.c người. Chiếm đoạt non sông gấm vóc của chúng ta, tàn sát người Hán, ép chúng ta cạo đầu đổi trang phục, đốt tư thục của chúng ta, kìm kẹp tư tưởng học thức của chúng ta. Sự cai trị bạo lực như vậy, sao có thể bền lâu được?”
Đốt tư thục?
Phó Tiểu Bảo nhớ đến lời Bộ Vi vừa nói. “Các bác bị thiêu c.h.ế.t ạ?”
Không trách cậu bé ngạc nhiên.
Trên người những con ma này không có vết bỏng.
Người đàn ông trung niên nhìn cậu bé một cái, vẻ mặt bỗng trở nên tiêu điều.
“Nhà Thanh sau khi nhập quan liền bắt đầu tàn sát người Hán để ngăn cản dân chúng phản kháng, triều đình nhà Thanh không cho chúng ta đọc sách biết chữ, cưỡng chế đóng cửa tư thục. Ngay cả đóng cửa dạy con cái trong nhà cũng bị c.h.é.m đầu.”
Ông ta quay đầu, nhìn vào hư không.
Phó Tiểu Bảo cảm nhận được trên người họ dường như rất ăn ý giải phóng một loại sức mạnh nào đó.
Chốc lát sau, cậu bé mở to mắt.
Trước mắt hiện ra một tòa kiến trúc cổ.
Là tư thục.
“Ta tên là Thẩm Tùng Khiêm, ngôi tư thục này là do ta mở.”
Thẩm Tùng Khiêm đưa tay vuốt ve hư ảo, dường như muốn xuyên qua thời không, trở về buổi chiều hoàng hôn nhuốm m.á.u đó.
“Chính quyền nhà Thanh ra lệnh đóng cửa tất cả tư thục, ta không đồng ý. Quân Thanh liền xông vào, ta và lũ trẻ đều trở thành vong hồn dưới đao của quân Thanh. Cuối cùng, bọn chúng phóng hỏa thiêu rụi ngôi tư thục này để răn đe người Hán.”
Trên người họ cuối cùng cũng hiện ra những vết thương m.á.u me đầm đìa, chiếc áo dài trên người cũng rách toạc.
Đó là huy chương phản kháng của họ.
Học dốt Phó Tiểu Bảo hoàn toàn mù tịt về giai đoạn lịch sử đen tối đó nhưng bị cảm xúc bi thương trên người họ lây nhiễm, tâm trạng cũng trở nên nặng nề.
Kênh bình luận thì đã sớm bị chiếm sóng.
Nhà Thanh có quá nhiều điểm đáng chê trách, bán nước cầu vinh, cạo đầu đổi trang phục, kìm kẹp tư tưởng.
Lịch sử mấy ngàn năm của Hoa Quốc, bị nhà Thanh làm cho suýt vong quốc.
Nhắc đến là một bụng lửa, không c.h.ử.i không được.
[Khí Chất Tóc Xoăn Tự Nhiên: A a a a tức c.h.ế.t tôi rồi, thật sự không phải tôi phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c đâu. Nhìn lại lịch sử, các triều đại do dân tộc thiểu số cai trị có rất nhiều hủ tục phản nhân loại, Nguyên triều có cái quyền đêm đầu, Thanh triều thì khỏi nói, tôi còn nhớ gót sen ba tấc của chị Đàm Tố! Đúng là mất nhân tính!]
[Phố Rượu Cũ: Đúng vậy, lúc Mãn Thanh nhập quan g.i.ế.c người Hán không ít hơn bọn giặc lùn nào đó đâu.]
[Hạ Mạt Thu Lương: Có chút an ủi, những người bị phim truyền hình tẩy não rốt cuộc chỉ là thiểu số, Mãn Thanh thực sự chẳng phải thứ tốt lành gì, bây giờ còn có mấy di lão ở đó khoe khoang dòng m.á.u cao quý của mình nữa chứ, yUe.]
