Livestream Phá Án Tích Lũy Công Đức: Tôi Vừa Tắt Máy Là Xe Cảnh Sát Đã Đợi Sẵn Ở Cửa - Chương 111

Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:21

Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của đồng hương cũng đến được bên dưới thác nước, bên dưới là một bãi cỏ rộng rãi, nước sông uốn lượn tiếp tục chảy xuống.

Một cái cây to lớn, dường như bị sét đ.á.n.h trúng, gãy ngang lưng, nằm ở vị trí giữa dòng sông.

Mọi người vẫn đang tìm kiếm bên dưới thác nước, Tô Tô nhìn khúc thân cây đó thất thần, lờ mờ nhìn thấy dường như có thứ gì đó mắc trên đó, ngay sau đó sắc mặt trắng bệch, lảo đảo chạy tới.

Nhóm Khương Thần bám sát phía sau, một mạch đuổi theo, lại thấy đầu của Tống Đình mắc trên thân cây, quần áo giống như quả bóng bơm hơi sưng phù ngâm trong nước, sắc mặt trắng bệch như tro, da thịt sưng phù tái nhợt vì hơi nước, xem ra đã ngâm rất lâu rồi.

"Là đồng bạn của cô sao?" Lưu cảnh quan nuốt nước bọt cau mày nói.

Tô Tô hít sâu một hơi, cố chống đỡ cơ thể gật đầu, mặc dù đã biết Tống Đình c.h.ế.t từ sớm nhưng khi thực sự nhìn thấy t.h.i t.h.ể của Tống Đình, vẫn khó mà chấp nhận được.

"Tránh ra! Hai người tránh ra đứng sang một bên đi!" Viên cảnh sát Tiểu Lưu thấy vậy lập tức bước tới đẩy mạnh Tô Tô và Khương Thần ra.

Những cảnh sát đi cùng lập tức tiến lên chụp rất nhiều ảnh, sau đó nhao nhao tiến lên khiêng Tống Đình đang quấn trên thân cây lên bờ đặt trên bãi đất trống.

Tiếng máy ảnh lách cách vang lên, Tô Tô nhìn khuôn mặt xám ngoét của Tống Đình thần sắc nặng nề.

Còn hồn phách của cô ấy đứng bên cạnh t.h.i t.h.ể, trông vô cùng quỷ dị.

Khương Thần nhíu mày đứng từ xa đ.á.n.h giá t.h.i t.h.ể, quần áo của Tống Đình được giữ nguyên vẹn, giày chỉ còn lại chân phải.

Tất đã bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi, lộ ra một bàn chân. Khi Tống Đình bị mắc trên thân cây, nửa người bên phải chìm trong nước, cho nên vết hoen t.ử thi phân bố cơ bản xuất hiện ở một bên.

Hiện ra màu đỏ tía rất nhạt, nếu không cố tình kiểm tra, gần như không thể nhìn ra được.

Trong số những cảnh sát đi cùng, có một bác sĩ pháp y, sau khi vớt t.h.i t.h.ể lên, lập tức thay quần áo bảo hộ đeo găng tay vội vàng xách hộp tiến lên kiểm tra sơ bộ.

Khương Thần đứng tại chỗ không nói một lời, Tô Tô có chút căng thẳng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Quay đầu liếc nhìn Khương Thần bên cạnh, lại thấy Khương Thần dùng tay che môi, hạ giọng nói:"Nhìn dáng vẻ của bác sĩ pháp y, cái c.h.ế.t của Tống Đình, chắc không phải là c.h.ế.t đuối đơn giản."

"Không phải rơi xuống nước mà c.h.ế.t?" Tô Tô kinh ngạc nhìn Khương Thần.

Khương Thần gật đầu, liền nghe bác sĩ pháp y dùng b.út ghi âm ghi chép nhanh:"Vùng cổ nạn nhân chịu áp lực mạnh, dẫn đến gãy xương móng, kết mạc mắt có điểm xuất huyết, vùng cổ bên phải có m.á.u bầm. Sau gáy có một vết xước hình vòng cung bán kính khoảng 1.2 cm."

Những người khác bận rộn chụp ảnh lấy chứng cứ xung quanh, Khương Thần nghe vô cùng chăm chú, sau đó nghiêng người nói nhỏ với Tô Tô:"Tống Đình rất có thể bị bóp cổ c.h.ế.t sau đó vứt xác xuống nước. Nhưng phân tích chính xác, e là phải đưa t.h.i t.h.ể về giải phẫu mới có báo cáo phân tích cụ thể."

Quả nhiên vừa dứt lời, bác sĩ pháp y lập tức đứng dậy chạy chậm đến trước mặt viên cảnh sát Tiểu Lưu không biết nói gì đó, liền thấy viên cảnh sát Tiểu Lưu sắc mặt nặng nề liếc nhìn về hướng Tô Tô.

Sau đó gật đầu, bước tới nhìn Tô Tô hỏi:"Ngũ Tinh Tinh nói, Tống Đình rơi xuống nước khi còn sống phải không?"

"Vâng." Tô Tô lập tức nói.

Viên cảnh sát Tiểu Lưu xoa xoa hai bàn tay, sau đó nhíu mày nói:"Vậy xem ra, chuyện này không đơn giản, chúng ta phải mau ch.óng tìm thấy người còn lại rồi."

Khương Thần phóng tầm mắt nhìn quanh bốn phía, sau đó nói:"Tôi nghi ngờ Thẩm Triết này hoặc là quay lại đường cũ bỏ trốn rồi, hoặc là vẫn còn ở trong núi. Khả năng ở trong núi lớn hơn một chút, một mình hắn, trong tình huống không mang theo bất kỳ trang bị nào, khả năng đi ra khỏi khu rừng chướng khí đó rất nhỏ, rất dễ bị bầy rắn tấn công, ngoài ra cũng dễ bị lạc đường. Chúng ta dừng lại trong rừng khá lâu, không hề phát hiện ra dấu vết của người khác."

"Trong núi? Nhưng ngọn núi này lớn như vậy, nếu cứ mò mẫm từng chút một, không biết đến bao giờ. Hoặc là hắn men theo con đường nhỏ chúng ta đi xuống, cậu xem đằng xa đâu đâu cũng là rừng cây rậm rạp, giấu một người còn không dễ sao." Viên cảnh sát Tiểu Lưu lộ vẻ khó xử.

Khương Thần liếc nhìn trái phải, sau đó nói:"Hắn không đi xuống từ con đường nhỏ."

"Sao cậu biết?" Viên cảnh sát Tiểu Lưu kinh ngạc nhìn Khương Thần hỏi.

Khương Thần nhíu mày nói:"Sau cơn mưa, phần đất bùn lộ ra trên con đường nhỏ từ trên núi xuống trơn trượt không có bất kỳ dấu chân nào, chỉ có lúc chúng ta đi xuống mới để lại dấu chân. Tô Tô nói, đêm Thẩm Triết biến mất, trời đang mưa, nếu từ trên núi đi xuống, không thể không có chút dấu vết nào, hơn nữa người bình thường nếu không biết địa hình, nhìn thấy đoạn thác nước đứt gãy đã tuyệt vọng quay đầu rồi, sao có thể tiếp tục đi xuống nữa, trừ phi bản thân không muốn sống nữa."

"Vậy thế này, chia làm ba đường, một đội tìm cách vận chuyển t.h.i t.h.ể Tống Đình về, lại chia hai người rà soát tung tích của Thẩm Triết quanh đây, những người còn lại lên núi tìm." Viên cảnh sát Tiểu Lưu nhanh ch.óng đưa ra quyết định.

Khương Thần gật đầu, viên cảnh sát Tiểu Lưu liền lập tức tiến lên sắp xếp.

Tô Tô vốn đang im lặng nhìn t.h.i t.h.ể Tống Đình, sau đó ngẩng đầu nhìn Khương Thần nhíu mày nói:"Cho tôi một chữ."

"Hả?" Khương Thần sững sờ, sau đó chạm phải ánh mắt nặng nề của Tô Tô.

Lập tức phản ứng lại, nhưng nhíu mày nhìn Tô Tô nói:"Tôi không mang giấy b.út."

Tô Tô xòe lòng bàn tay nhìn Khương Thần dùng ánh mắt ra hiệu, Khương Thần hiểu ý nắm lấy bàn tay Tô Tô, nhanh ch.óng viết một chữ "Trảo" vào lòng bàn tay Tô Tô.

Sau đó dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Tô Tô, trong đầu Tô Tô nhanh ch.óng hình thành chữ "Trảo" này, chữ của Khương Thần cẩu thả nhưng có lực, Tô Tô lại nhíu mày.

"Sao vậy?" Khương Thần thấy vậy lập tức hỏi.

Tô Tô ngước mắt nhìn Khương Thần nói:"Lại là Quẻ Cấn."

"Lại? Có ý gì?" Khương Thần không hiểu nhìn Tô Tô hỏi.

Tô Tô nhíu mày nói:"Trước khi vào núi, mọi người buổi tối nói đùa, bảo tôi đoán chữ, lúc đó chữ tôi đoán cho Thẩm Triết, chính là một Quẻ Cấn."

"Là ý không tốt sao?" Khương Thần lập tức hỏi.

Tô Tô lắc đầu nói:"Không phải quẻ tượng tốt hay không, mà là lúc đó tôi chỉ muốn nhắc nhở Tống Đình, Thẩm Triết làm người có vấn đề, cho nên không hề thăm dò những thứ khác."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.