Lỡ Gả Cho Tướng Quân - 10
Cập nhật lúc: 18/09/2026 07:02
Khi Tạ Lĩnh ngồi xuống bên cạnh ta, ta giả vờ trở mình, lấy tay che mắt, không muốn nhìn chàng.
Bỗng vai bị ai đó khẽ chạm vào.
“Tỉnh rồi sao? Ta đưa nàng đến một nơi rất hay.”
16
Ta vốn không muốn đi.
Nơi Tây Bắc hoang vu này, lấy đâu ra chỗ nào hay ho chứ?
Ta nghi chàng đang lừa ta.
Vì vậy, ta quyết định không khóc nữa, cứ đi theo xem trước đã.
Tạ Lĩnh đặt một bọc hành lý lên lưng ngựa.
Rồi dang hai tay về phía ta.
“Nào, lên ngựa.”
Ta quay đầu nhìn quanh. Xung quanh vẫn còn bao nhiêu người đang tuần tra qua lại.
Yên ngựa cao như vậy, ta làm sao leo lên được?
Ngay giây tiếp theo, Tạ Lĩnh đã trực tiếp bế ta lên, nhẹ nhàng nâng ta lên lưng ngựa.
Ta kinh hô một tiếng, nằm sấp trên lưng ngựa rồi quay đầu trừng chàng:
“Vết thương của chàng còn chưa khỏi!”
Tạ Lĩnh ngẩng đầu, mỉm cười với ta.
“Không碍事, nàng có nặng đâu.”
Nói xong, chàng dắt dây cương, dẫn ngựa đi giữa những tiếng “Tướng quân”, “Phu nhân”, ra khỏi doanh trại.
Còn ta thì xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu.
Đến khi ra khỏi doanh trại, chàng mới xoay người lên ngựa, ngồi phía sau ta.
Đây không phải lần đầu tiên chúng ta cưỡi chung một con ngựa.
Nhưng lần này không giống trước.
Vết thương trước n.g.ự.c chàng vẫn chưa lành, ngựa lên xuống, lưng ta khó tránh khỏi chạm vào n.g.ự.c chàng.
Ta thật sự không nhịn được, lên tiếng:
“Tướng quân, hay là chàng ngồi lên trước đi, ta sợ sẽ chạm vào vết thương của chàng.”
Hai cánh tay Tạ Lĩnh vốn chỉ hờ hững vòng qua eo ta, nắm lấy dây cương.
Nghe ta nói xong, chàng bỗng siết c.h.ặ.t hai tay, eo bụng cũng áp sát về phía trước.
“Nàng ngồi gần một chút thì sẽ không bị xóc.”
Tạ Lĩnh khẽ quát một tiếng, con hắc mã lập tức tung vó lao đi.
Này này này!
Cũng gần quá rồi đó!
Cả người ta đều bị chàng ôm gọn trong lòng!
Ta vừa hét lên một tiếng, lập tức ăn đầy một miệng gió cát.
Thôi thì dứt khoát ngậm miệng, ngoan ngoãn để chàng ôm.
17
Mặt trời trên đại mạc đỏ rực như lửa.
Nhuộm cả những đám mây thành một màu rực rỡ.
Ta nhìn đến ngây người.
Đây chính là nơi tốt mà Tạ Lĩnh muốn đưa ta đến sao?
Quả thật không tệ.
Cảnh sắc này khiến tâm trạng ta thoải mái hơn không ít.
Nhưng Tạ Lĩnh cứ chạy mãi cho đến khi trăng lên, lúc ấy mới gọi ngựa dừng lại.
Chàng xoay người xuống ngựa, lại dang hai tay về phía ta.
“Xuống đi, ta đón nàng.”
Ta ngồi trên lưng ngựa, lạnh lùng cười.
“Vết thương của chàng đều là giả vờ phải không? Thật ra căn bản không nghiêm trọng như quân y nói, đúng không?”
Tạ Lĩnh cười cười, vậy mà không phủ nhận.
“Đúng, đều là diễn cho bọn họ xem. Nàng cứ yên tâm nhảy xuống, ta sẽ đón.”
Chàng đã nói như vậy, ta cũng chẳng khách sáo nữa.
Ta nhắm mắt, chuẩn xác rơi vào lòng chàng.
Tạ Lĩnh khẽ rên một tiếng, đỡ ta đứng vững.
Chàng xách bọc hành lý trên lưng ngựa lên, đi trước dẫn đường.
Nơi hoang vu hẻo lánh thế này, đến một bóng ma cũng chẳng có.
