Lỡ Gả Cho Tướng Quân - 5
Cập nhật lúc: 18/09/2026 07:01
08
Bảo Châu nói nàng ấy vẫn bình an, hỏi ta có khỏe không. Hiện giờ nàng ấy tạm thời không ở bên cạnh ta, dặn ta phải chăm sóc bản thân cho tốt, ban đêm không được đá chăn.
Lải nhải một đống lời, chữ viết xấu như gà bới, đúng là nét chữ của nàng ấy rồi.
Đọc xong thư, ta cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c.
Vừa cúi đầu xuống, trước mặt ta đã có sẵn một bát nhỏ đầy mấy miếng thịt dê nướng.
“Đa tạ tướng quân.”
Không biết thịt dê này được làm thế nào mà chẳng có chút mùi gây nào.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến ta thèm nhỏ dãi.
Nhưng từ trước đến giờ ta chưa từng dùng bữa riêng với nam nhân, trong lòng có chút không được tự nhiên…
Tạ Lĩnh chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, nói có việc phải ra ngoài một chuyến.
Hắn vừa đi, ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc ta đã no bụng.
Có lẽ vì đói quá, bữa cơm này ta ăn ngon lành, thỏa mãn vô cùng.
Vừa ăn xong, Tạ Lĩnh lại quay trở về.
Hắn đứng phía sau ta.
“Đi thôi, đưa nàng đi xem thử trăng Tây Bắc có giống trăng ở nhà nàng không.”
Mặt ta nóng lên.
Nhớ lại đêm hôm đó, ta một mình ngồi than thở, vậy mà bị hắn nghe không sót một chữ.
Ta cúi đầu đi theo hắn ra khỏi doanh trướng. Dọc đường, các tướng sĩ đang tuần đêm lần lượt hành lễ với chúng ta, từng tiếng “phu nhân” vang lên khiến ta chỉ hận không thể chui đầu xuống đất.
“Ánh trăng đẹp thế này, nàng không ngẩng đầu lên nhìn sao?”
Giọng Tạ Lĩnh vang lên thật không đúng lúc.
Nhưng miệng ta cứ như bị khóa lại, chẳng dám đấu khẩu với hắn.
Hắn dừng bước, chỉ vào một doanh trướng trông còn rất mới trước mặt.
“Gần đây tình hình không yên ổn, nàng cứ ở cùng ta trước. Đợi Bảo Châu đến rồi, nàng lại về đây.”
Ta nhìn chằm chằm vào vạt váy, trong lòng thấp thỏm.
Ở cùng?
Tạ Lĩnh lại nói:
“Nàng ngủ trên giường, ta ngủ dưới đất.”
Ta không nhịn được, lại lén liếc Tạ Lĩnh một cái.
Dưới ánh trăng, hắn đứng thẳng người, gương mặt lạnh nhạt. Khi không cười, trông hắn tự có uy nghiêm, khiến người khác không giận cũng phải sợ.
Xem ra cũng chẳng đáng sợ dữ tợn như lời đồn.
Ta nhỏ giọng nói cảm ơn.
Hắn “ừ” một tiếng, rồi dẫn ta đi lại con đường về doanh trướng của hắn.
“Ta còn có việc, nàng ngủ trước đi.”
Trở về rồi ta mới phát hiện, hắn thậm chí còn sai người chuẩn bị cả nước nóng.
Ta nằm trên giường của hắn, ngửi mùi hương thanh nhạt của bồ kết trên gối, trong lòng vô cùng phức tạp.
Tất cả những chuẩn bị tâm lý trước khi thành thân đều vô ích.
Qua mấy lần tiếp xúc này, ta phát hiện Tạ Lĩnh chẳng đáng sợ chút nào.
Ngược lại, còn khá dịu dàng.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Lĩnh trở về.
Hắn khoác áo ngoài, tóc mai còn nhỏ nước. Dáng vẻ thanh tuấn ấy khiến mắt ta nhìn đến ngây ra.
“Tướng quân, ngài về rồi à?”
Tạ Lĩnh “ừ” một tiếng, cũng không nhìn ta.
Hắn ôm chăn, định trải giường.
Ta vội vàng đi tới.
“Để ta trải giúp ngài.”
Hắn nói không cần, chỉ vài động tác đã nhanh nhẹn trải xong.
Sau đó, hắn bắt đầu cởi y phục.
Ta lại đi theo.
“Để ta giúp ngài cởi!”
Hắn quay đầu lại, trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ không chắc chắn:
“Nàng chắc chứ?”
Mặt ta lập tức nóng bừng như lửa đốt.
Ôi trời.
