Lỡ Trêu Nhầm Đoá Hoa Cao Lãnh - 02

Cập nhật lúc: 30/08/2026 18:00

"Cậu vừa chơi bóng rổ về à?"

Anh thản nhiên liếc nhìn tôi: "Ừ."

"Vào phòng tự học lớp tôi dưới tầng một đi, tầm này không có ai đâu, tôi giảng bài cho cậu."

Tôi vội chạy đến ngồi xuống bên cạnh học bá, lấy sổ tay ra: "Đây nè, chính là mấy bài này."

Quý Minh Viễn lướt qua mấy cái đề rồi tiện tay cầm b.út bắt đầu giải bài. Chữ anh rất đẹp, nét chữ mượt mà phóng khoáng, đúng như con người anh điềm tĩnh và thong dong. Góc mặt nghiêng cùng tư duy giải bài đều lưu hoát, hoàn hảo.

Bản thân Quý Minh Viễn đã rất đẹp trai, trong trường không ít nữ sinh lén lút coi anh là nam thần của trường.

"Hiểu chưa?"

Tôi gật đầu lia lịa. Học bá đúng là học bá, cái tư duy giải đề này có cho tôi nghĩ trăm năm cũng chẳng nghĩ ra được.

Nhìn lại đồng hồ thì ra đã qua 40 phút, cũng đến giờ ăn tối rồi. Tôi ướm hỏi: "Hay là chúng ta cùng xuống nhà ăn dùng bữa tối nhé?"

Anh lắc đầu, lấy từ trong cặp ra một hộp sushi: "Xuống nhà ăn mất thời gian lắm, không đi đâu."

Tôi: ...

Được rồi, cái đồ phàm nhân như tôi đây vẫn cần một bữa cơm nóng hổi hơn.

Đến giờ tự học buổi tối, phòng tự học cũng chẳng có mấy ai. Môn tự chọn đại danh dự kỳ này của tôi có môn Tiếng Anh viết luận. Tôi viết xong bài luận rồi bấm nộp mới nhớ ra, hình như  học bá Quý cũng đăng ký môn này thì phải.

Sáng sớm hôm sau, tại phòng tự học lớp CNTT 2, trên bàn của Quý Minh Viễn xuất hiện một phần bữa sáng McDonald's. Bên cạnh có dán một tờ giấy ghi chú màu hồng.

"Coi như là quà cảm ơn cậu đã phụ đạo bài vở cho tôi nhé!" Hà Dư.

Cậu bạn nhiều chuyện ngồi bàn trên đọc to nội dung trên tờ giấy dán: "Được đấy Quý Minh Viễn, dạo này đào hoa chất lượng cao thế!"

Hà Dư sao... Cô cũng là "đào hoa" tự tìm đến mình ư? Quý Minh Viễn đột nhiên nhận ra bản thân theo phản xạ đã tách cô ra khỏi những cô gái từng săn đón anh trước đây. Giống như có điều gì đó rất khác biệt, nhưng rốt cuộc là khác ở đâu chứ?

Có lẽ là vì mỗi lần nhìn thấy cô, bản thân lại bất giác muốn mỉm cười chăng?

Quý Minh Viễn nhếch môi lên một nét cười khó nhận ra, rồi lại nhanh ch.óng nén xuống.

Cậu bạn bàn sau nghe thấy động tĩnh cũng quàng tay qua cổ Quý Minh Viễn: "Bạn Hà Dư này xinh thật đấy! Mấy hôm trước đá bóng giao hữu với khoa khác, có mấy ông còn nhờ tôi hỏi thăm thông tin của cậu ấy đấy."

Quý Minh Viễn sa sầm mặt: "Liên quan gì đến tôi."

Mọi người thấy anh không vui thì nghĩ là "hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình", liền xum xê lái sang đề tài khác.

Quý Minh Viễn nhìn qua cửa sổ về phía lớp CNTT 1, vừa vặn thấy Hà Dư đang nói chuyện với một nam sinh tay cầm hộp quà, cô còn vui vẻ vẫy tay chào. Chẳng hiểu sao, học bá lại thấy bực bội trong lòng, gạt phắt tờ giấy ghi chú chữ viết nắn ngót kia xuống.

Đúng là đồ trêu hoa ghẹo nguyệt!

Bài luận tiếng Anh lần trước tôi làm rất tốt, được giảng viên lấy làm bài mẫu đọc trước lớp. Tôi định ngoái lại xem nét mặt của Quý Minh Viễn ra sao, nhưng vì đông người nên ngượng ngùng đành nhịn lại. Giờ tự học tôi sang tìm Quý Minh Viễn, anh thản nhiên thốt ra một câu: "Bài luận viết tốt đấy."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi anh dường như đang mỉm cười nhưng vì ngược sáng nên nhìn không rõ. Đang lúc tôi định ghé sát lại để nhìn cho rõ thì đầu đột nhiên được ai đó xoa nhẹ: "Nếu môn chuyên ngành cũng bỏ ra nhiều công sức như thế thì tốt rồi."

Giật mình trước hành động thân mật của anh, tôi bĩu môi: "Mấy cái môn lập trình đó đối với kẻ tầm thường như tôi đúng là khó như lên trời..."

"Tôi dạy cho cậu."

Quý Minh Viễn lại mỉm cười, lần này tôi đã nhìn thấy rất rõ.

Có điều gì đó hình như đã bắt đầu khác đi rồi.

Đang lúc tôi nỗ lực suy nghĩ xem rốt cuộc là khác ở đâu thì cánh tay bất ngờ bị ai đó chọc mạnh một cái. Tôi đau gắt, ngoảnh lại nhìn thì ra là Bạch Hạ - cô nàng tóc mái bằng, nữ thần trong lòng thằng Võ Đầu To.

Sắc mặt Bạch Hạ trông chẳng dễ chịu chút nào: "Bạn Hà này, đây là chỗ của mình."

Bạch Hạ mặc một chiếc váy liền thân màu trắng ôm dáng, mái tóc đen mượt xõa tung sau lưng, gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay ngay lập tức thu hút vài ánh nhìn trong phòng tự học.

Quý Minh Viễn chỉ khẽ mím môi, trong mắt xẹt qua một tia hờ hững.

"À à," Tôi vội vàng đứng dậy, xoa xoa cánh tay mình. Chẳng biết cô ta dùng lực mạnh thế nào mà đau muốn c.h.ế.t.

Nhớ lại ánh mắt chẳng mấy thiện cảm của cô ta vừa rồi nhìn mình, dựa vào giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi đưa ra một dự đoán táo bạo: Chẳng lẽ cô nàng mái bằng này thích Quý Minh Viễn?

Thời tiết mùa này hơi oi nóng, ánh mắt Quý Minh Viễn lướt qua khoảng tay trần của Hà Dư. Làn da trắng nõn của cô gái nhỏ đã hằn lên một vệt đỏ, có vẻ như còn bị trầy nhẹ.

Ánh mắt anh tối sầm lại, nhưng giọng điệu lại dịu dàng hơn vài phần: "Cậu về trước đi, tôi dọn đồ rồi sang lớp cậu giảng bài tiếp cho cậu."

Tôi hơi ngạc nhiên lẫn mừng rỡ gật đầu, ôm sách về lớp trước.

Việc Quý Minh Viễn sang phòng tự học lớp CNTT 1 giảng bài cho tôi hơn nửa tiết tự học buổi tối ngay hôm sau đã lan truyền khắp cả khoa, đến cả giảng viên thân thiết cũng tò mò đến hỏi thăm.

Tôi chống cằm nhìn học bá đang nắn ngót viết lời giải bài cho mình: "Chuyện trong khoa cậu nghe nói chưa?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.