Lỡ Trêu Nhầm Đoá Hoa Cao Lãnh - 09
Cập nhật lúc: 30/08/2026 18:01
Tôi đột nhiên cảm thấy hoảng hốt không lý do. Dù anh nói đó là chuyện "từng có", nhưng nhỡ đâu anh lại đổi ý, quyết định nhốt tôi ở đây thì sao?
Tôi thừa nhận gan mình thực sự hơi nhỏ, chân tự dưng mềm nhũn ra, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.
Quý Minh Viễn bị tôi kéo lại liền quay đầu sang, nhíu mày: "Thể lực của em kém từ bao giờ thế? Đi vài bước đường cũng muốn ngã."
Tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh, thậm chí chẳng thốt nên lời. Tôi sợ ánh mắt né tránh và giọng nói run rẩy sẽ tố giác sự sợ hãi trong lòng mình.
Quý Minh Viễn thở dài, chậm rãi ngồi xổm xuống nhìn tôi vài phút rồi giơ tay xoa đầu tôi: "Hơn hai mươi tuổi rồi mà vẫn như đứa trẻ vậy."
Anh đỡ tôi lên lưng rồi cõng đi, cẩn thận từng bước tiến về phía trước: "Nhưng ở bên anh, làm một đứa trẻ mãi cũng chẳng sao."
"Nói mới nhớ, chuyện Hà Lạc bị bệnh phải xin bảo lưu..." Tôi nhớ lại tin nhắn thằng Võ Đầu To gửi cho tôi sau đó. Hóa ra Hà Lạc gặp vấn đề sức khỏe đột ngột nên mới xin nghỉ học. Quý Minh Viễn còn thay mặt Ban chấp hành Sinh viên tổ chức cho các bạn cùng lớp đến viện thăm cậu ấy. Thằng Võ Đầu To còn bảo Quý Minh Viễn đã dùng danh nghĩa cá nhân ủng hộ một khoản tiền cho gia đình Hà Lạc chữa bệnh.
"Em biết rồi à?" Quý Minh Viễn cõng tôi trên lưng, không ngoái đầu lại: "Anh chỉ thấy tiện tay giúp một chút vì cậu ta sẽ không đến làm phiền em nữa thôi, em đừng nghĩ anh tốt đẹp quá."
Tôi ngơ ngác nhìn đằng sau đầu anh một lúc rồi chậm rãi gục mặt xuống lưng anh.
Cái đồ kiêu ngạo này.
Diện tích sân vườn quả thực không nhỏ, lối đi ngoằn ngoèo uốn lượn như một mê cung. Nếu để tôi tự đi thì chưa chắc đã tìm được đường ra.
Khi Quý Minh Viễn đặt tôi xuống, tôi có chút không tin vào mắt mình trước không gian trước mặt.
Đây là một phòng ngủ được trang trí vô cùng tinh tế, có thể thấy từng chi tiết đều được đầu tư rất nhiều tâm huyết. Tổng thể mang phong cách mộng mơ, tràn ngập hơi thở thiếu nữ nhưng lại không hề tạo cảm giác trẻ con.
Đúng là phong cách tôi thích, tôi kinh ngạc liếc nhìn anh một cái.
Quý Minh Viễn bình tĩnh đối diện với ánh mắt của tôi: "Căn phòng này anh chuẩn bị cho em từ rất lâu rồi, phải thuê rất nhiều kiến trúc sư mới chốt được phương án cuối cùng."
Anh tiến đến đằng sau tôi từ lúc nào, nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi: "Xem ra em rất thích."
Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu: "Anh chưa từng nói với em về nơi này."
Anh buông tôi ra: "Anh cho em xem thêm một nơi nữa."
Quý Minh Viễn đi đến trước giường, đẩy chiếc tủ quần áo sang một bên. Một cánh cửa bí mật liền hiện ra trước mắt chúng tôi.
Anh bình thản rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhắn mở cánh cửa đó. Hóa ra bên trong còn có một gian phòng khác.
Khác hoàn toàn với căn phòng lộng lẫy bên ngoài, không gian bên trong mang màu sắc cực kỳ đơn điệu và lạnh lẽo. Bốn bức tường được sơn trắng xóa, không hề có lấy một ô cửa sổ. Nội thất bài trí theo phong cách tối giản, thô ráp, và tôi còn tinh mắt nhìn thấy ở đầu giường có gắn một bộ còng tay cùng xiềng chân.
Tôi nghĩ mình đã hiểu ý anh.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Quý Minh Viễn hít một hơi thật sâu như muốn thành thật tất cả: "Anh cũng không biết tại sao em lại có sức hút c.h.ế.t người với anh đến thế. Anh không thể chịu nổi bất kỳ khả năng nào em sẽ rời xa anh, đặc biệt là sau khi em nói chỉ đối tốt với một mình anh."
Ánh mắt anh nhìn tôi mang theo vài phần khẩn cầu cùng sự tự giễu cay đắng: "Anh không thể rời xa em, Hoa Sen Nhỏ."
Tôi bước về phía anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh.
Có lẽ hành động này của tôi đã cho Quý Minh Viễn một liều t.h.u.ố.c trấn tĩnh, anh thở phào một hơi dài: "Nhưng ngay lúc anh định thực hiện những ý nghĩ điên rồ đó, đã có người ngăn anh lại."
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng anh, mềm mỏng hỏi: "Ai thế anh?"
Đúng lúc này, dưới nhà truyền đến tiếng mở cổng. Khóe miệng Quý Minh Viễn nhếch lên một nụ cười: "Mẹ anh đến rồi, bà muốn gặp em."
Nhìn người phụ nữ quý phái, trang nhã ngồi đối diện, trong lòng tôi đã âm thầm tưởng tượng cảnh cầm roi đ.á.n.h cho Quý Minh Viễn một trận tơi bời.
Mẹ Quý có ngũ quan dịu dàng, trên người không đeo quá nhiều trang sức cầu kỳ. Bà mặc một chiếc váy dài màu kem, khoác thêm chiếc khăn choàng màu đỏ rượu, nhìn qua là biết thời trẻ hẳn phải là một mỹ nhân vạn người mê.
Gương mặt bà không hề lộ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài từ Thủ đô vào, thậm chí còn tự tay pha trà hồng trà, ôn hòa mỉm cười với tôi: "Tiểu Dư, bác nghe Minh Viễn nhắc đến cháu rất nhiều lần rồi."
Tôi có chút ngượng ngùng gật đầu: "Cháu không biết bác ghé chơi nên chưa kịp chuẩn bị quà cáp gì..."
Mẹ Quý lắc đầu, không bận tâm đáp: "Minh Viễn, con lên lầu trước đi, để mẹ nói chuyện riêng với cô bé một chút."
Quý Minh Viễn có chút ngập ngừng nhìn hai chúng tôi. Tôi gật đầu với anh, anh mới quay người đi lên tầng.
Mẹ Quý chăm chú quan sát tôi một lúc rồi cười bảo: "Đúng là một cô bé rất xinh đẹp. Nói ra thì, Minh Viễn về khoản này đúng là giống hệt ba nó."
Tôi lập tức dựng tai lên nghe.
Qua lời kể chậm rãi của mẹ Quý, tôi mới hiểu đại khái tính cách của Quý Minh Viễn chịu ảnh hưởng rất lớn từ gia đình.
