Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm - Chương 69: Sư Tử Ngoạm

Cập nhật lúc: 04/02/2026 11:04

Triệu viên ngoại mua quá nhiều đồ ăn, bèn lấy ra một ít bảo Cố Ngôn và Nhị Ngưu mang về, sau đó Triệu viên ngoại rút ngân phiếu, đếm ra một ngàn lượng đưa cho Dương Sơ Tuyết: “nha đầu kia, đây là tiền đặt cọc đã hứa với con trước đó, sau này không được nói ta ăn không uống không nữa đâu nhé.”

Dương Sơ Tuyết cười gật đầu, không khách khí nhận lấy.

Triệu viên ngoại lại lần lượt đưa cho Thẩm Thanh Từ, Lục Xuyên, Cố Ngôn và Nhị Ngưu mỗi người năm trăm lượng.

Dương Sơ Tuyết thấy cảnh này trong lòng không mấy ngạc nhiên. Suốt quãng đường đi cũng đã quen thuộc với Triệu viên ngoại, người này ngoại trừ việc hơi lười biếng và ham ăn ra thì nhân phẩm và tam quan rất chính trực, làm người cũng rất phóng khoáng hiền hậu, từ lúc lão lấy ra nhiều ngân phiếu như vậy nàng đã đoán được rồi.

Triệu viên ngoại nói: “Ngoài việc Sơ Tuyết nha đầu hứa hộ tống ta tới huyện Mai Hoa, các vị cũng đã tốn không ít công sức. Ta biết Sơ Tuyết nha đầu cuối cùng cũng sẽ không để các vị chịu thiệt, nhưng dọc đường gian nan hiểm trở, đâu phải chỉ hai ngàn lượng là đủ. Đây là chút tấm lòng của ta, chờ tới huyện Mai Hoa sẽ còn trọng tạ.”

Nhóm Thẩm Thanh Từ vội vàng từ chối. Thẩm Thanh Từ và Lục Xuyên vốn là đi cùng Dương Sơ Tuyết, nàng đi đâu họ theo đó, đối với Triệu viên ngoại họ cũng chẳng giúp được gì nhiều.

Nhị Ngưu lập tức lắc đầu: “Cái này... cái này ta không thể nhận. ta chẳng làm được gì, vốn là đi chạy nạn mà còn hưởng không ít hời từ Sơ Tuyết muội t.ử, ta không lấy đâu.”

Cố Ngôn cũng nói: “Ta cũng không thể nhận. Dọc đường này ta chẳng giúp được gì, ngược lại còn phải nhờ Sơ Tuyết muội muội cứu mạng nhiều lần, còn nói gì đến hộ tống ngài, chúng ta vốn dĩ là cùng nhau chạy nạn mà thôi.”

Thiện cảm của Triệu viên ngoại dành cho mấy người lại tăng thêm một bậc. Nên biết rằng trên người họ đều chẳng có bao nhiêu bạc, theo lão biết thì Nhị Ngưu cũng chỉ có vài chục lượng thôi, dạo gần đây lương thực còn chẳng dám mua nhiều, vậy mà đứng trước sự cám dỗ lớn thế này lại có thể khước từ, lão trong lòng vẫn có vài phần khâm phục.

Triệu viên ngoại nhét bạc vào tay từng người: “Thôi được rồi, cứ cầm lấy đi, coi như bây giờ ta thuê các ngươi. Dù sao sau đợt biến động này chúng ta đều phải tới huyện Mai Hoa, lúc đó còn phải cậy nhờ các vị nhiều.”

Thẩm Thanh Từ và Lục Xuyên thấy vậy cũng không khách sáo nữa. Dù Triệu viên ngoại không đưa bạc họ cũng sẽ bảo vệ lão, bởi vì đó là lời Dương Sơ Tuyết đã hứa.

Cố Ngôn sau một hồi khước từ, thấy thái độ Triệu viên ngoại kiên quyết nên cũng nhận lấy. Tuy võ công của y là kém nhất trong bốn người, nhưng vẫn coi như có chút tác dụng.

Chỉ có Nhị Ngưu là c.h.ế.t sống không chịu lấy, cuối cùng Triệu viên ngoại phải bảo là bắt đầu thuê hắn từ bây giờ, trước đó đã hứa trả hắn một tháng 10 lượng bạc, năm trăm lượng này coi như trả trước, Nhị Ngưu lúc này mới nhận.

Sau đó mấy người lại đem những tin tức thám thính được trao đổi với nhau, tin tức đều đại khái như nhau.

Chỉ có Triệu viên ngoại và Dương Sơ Tuyết thám thính được rõ ràng nhất. Họ chỉ dò hỏi được ngoài thành nạn dân rất đông, còn xuất hiện mấy toán sơn tặc tấn công dân làng, đã có quan binh ra mặt khống chế hỗn loạn.

Cố Ngôn nói: “Chúng ta gần đây nên tích trữ thêm lương thực, sợ rằng qua vài ngày nữa giá lương thực sẽ còn tăng cao hơn.”

Nhị Ngưu gật đầu, nhà hắn là tích trữ ít lương thực nhất. Hắn nắm c.h.ặ.t năm trăm lượng ngân phiếu trong tay, cảm kích nhìn Triệu viên ngoại, đúng là đã giải quyết được nỗi lo cháy sườn của hắn.

Thấy đã đến giờ cơm, Tôn thị giữ mấy người lại ăn, Cố Ngôn và Nhị Ngưu lên tiếng cáo từ.

Cố Ngôn trước khi ra cửa đã nói với Chu thị là trưa về ăn nên không ở lại. Nhị Ngưu thì không yên tâm để một mình Thúy Hồng ở nhà. Hai người xách theo đồ ăn Triệu viên ngoại cho, khước từ lời mời của Tôn thị mà đi về.

Lúc ăn trưa, Dương Sơ Tuyết nhìn gà quay ngỗng quay trên bàn cùng đủ loại bánh trái mà chẳng thấy thèm, bụng vẫn còn hơi căng, chỉ gượng cùng mọi người húp một bát cháo.

Dương Đức Hòa vẫn chưa nhậm chức huyện úy huyện Hạc Sơn. Mấy ngày nay đột nhiên xuất hiện mấy toán sơn tặc, Sử phó tướng bèn giao nhiệm vụ tiễu phỉ cho hắn. Dương Đức Hòa khổ không thấu, hắn căn bản chẳng dám xung đột trực diện với ai, trước kia đ.á.n.h trận toàn trốn ở phía sau nhặt nhạnh công lao, giờ nhiệm vụ này giao cho hắn, hắn không thể không ra mặt.

Hắn dẫn theo binh sĩ dưới trướng, mỗi ngày lượn lờ bên ngoài, gặp sơn tặc thì gióng trống khua chiêng phô trương thanh thế một hồi, thực chất chẳng hề động thủ. Ban đầu sơn tặc còn hơi ngơ ngác, định liều c.h.ế.t với quan binh, kết quả Dương Đức Hòa trực tiếp hạ lệnh rút lui.

Đám sơn tặc đuổi theo một lúc, thấy chạy sạch cả rồi thì quay về. Lần thứ hai, Dương Đức Hòa lại gặp sơn tặc, thấy nhân số không đông bèn dẫn binh sĩ giả vờ hò hét c.h.é.m g.i.ế.c, kết quả sơn tặc vừa chạy bọn họ cũng rút luôn.

Liên tiếp mấy lần sơn tặc cũng hiểu ra vấn đề, mỗi khi gặp Dương Đức Hòa đến tiễu phỉ, bọn chúng đều phối hợp diễn một màn kịch.

Dương Đức Hòa vừa về tới doanh trại, một binh sĩ báo cho hắn biết người của Sử phủ đến gọi hắn qua đó một chuyến.

Mắt Dương Đức Hòa sáng lên, giáp trụ còn chưa kịp cởi đã lập tức cưỡi ngựa phi nhanh tới.

Tên binh sĩ nhỏ nhìn bóng dáng Dương Đức Hòa biến mất, bĩu môi không nhịn được khinh bỉ: "Một kẻ nhát gan như thế cũng làm được bách hộ, đúng là ch.ó ngáp phải ruồi."

Dương Đức Hòa cưỡi đại mã tới Sử phủ, Sử Hiền Thục đã đứng đợi ở cửa. Thấy Dương Đức Hòa mặc giáp trụ cưỡi đại mã uy vũ chạy về phía mình, ánh mắt nàng ta gần như dính c.h.ặ.t vào người hắn.

Dương Đức Hòa thấy ánh mắt của Sử Hiền Thục, không nhịn được muốn đắc ý một phen, định bụng biểu diễn kỹ thuật nhảy từ trên ngựa xuống, kết quả bị dây cương vướng vào chân, ngã sấp mặt xuống đất như ch.ó ăn cứt.

Đám nha hoàn tiểu tư ở cửa không nhịn được cúi đầu cười trộm. Đám bá tánh đi ngang qua cửa Sử phủ thi nhau chỉ trỏ vào cảnh này mà cười ha hả.

Sử Hiền Thục mặt mũi mất sạch, đỏ bừng mặt lườm đám nha hoàn tiểu tư một cái, vội vàng đi đỡ Dương Đức Hòa dậy, trong lòng không khỏi có chút oán trách. Khi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy nửa khuôn mặt Dương Đức Hòa đã tím bầm sưng húp, trông vô cùng đáng sợ.

Sử Hiền Thục hít một hơi lạnh, lời hỏi thăm bị nghẹn lại nơi cổ họng không thốt ra được.

Dương Đức Hòa rên hừ hừ, trong lòng cũng thấy mất mặt vô cùng, bèn che mặt nhìn Sử Hiền Thục nói: “Hiền Thục, đều tại ta vừa rồi nhìn nàng đến ngây dại, không cẩn thận nên vấp một cái, nàng sẽ không trách ta làm nàng mất mặt chứ?”

Nói xong Dương Đức Hòa nheo mắt quan sát sắc mặt Sử Hiền Thục.

Nghe Dương Đức Hòa nói vậy, tâm thái nữ nhi của Sử Hiền Thục lại trỗi dậy: “Không có, Tam ca thế nào rồi, mau cùng ta vào phủ, ta sai người mời đại phu cho chàng.”

Nói xong thấy trước cửa tụ tập nhiều người xem náo nhiệt, nàng ta bảo quản gia quát đuổi đi.

Dương Đức Hòa theo Sử Hiền Thục vào phủ. Sử Hiền Thục sai người mời đại phu xem mặt cho Dương Đức Hòa, vấn đề không lớn nhưng phải tĩnh dưỡng một tháng mới khỏi. Sử Hiền Thục kể chuyện hai ngày nay Dương Đức Hòa vắng nhà nàng ta đã đến Dương phủ. Khi nói đến việc mình đưa cho Tôn thị một ngàn lượng và bà ta đã đồng ý rời đi, Dương Đức Hòa bỗng bật dậy.

Hắn kinh ngạc hỏi: “Nàng đưa cho mụ ta một ngàn lượng?”

Sử Hiền Thục gật đầu, nhìn nửa khuôn mặt còn lại coi như tạm được của Dương Đức Hòa nói: “Chứ còn gì nữa, mụ ta đúng là sư t.ử ngoạm, thật là hạng đàn bà hám tiền. Ta nghĩ không thể làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Tam ca nên đành phải đồng ý.”

Dương Đức Hòa lớn tiếng: “Con tiện phụ đó sao đáng giá một ngàn lượng! Ta trực tiếp hưu bà ta đã là nhân từ lắm rồi.”

Nói xong vẻ mặt có chút hung tợn, không thèm ngoảnh đầu lại mà xoay người rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm - Chương 69: Chương 69: Sư Tử Ngoạm | MonkeyD