Lời Đã Thốt Ra, Nhất Định Phải Giữ ! - 2
Cập nhật lúc: 12/08/2026 17:06
Hắn ôm lấy phụ hoàng cầu cứu, miệng mắng ta là nữ nhân điên muốn sát phu.
Hoàng đế nhìn hắn y phục xộc xệch, thần sắc hoảng loạn, trong mắt không giấu nổi vẻ bực bội.
Sinh mẫu Cố Dục Bạch mất sớm, hắn tuy được ghi dưới danh nghĩa hoàng hậu, nhưng hoàng hậu đã có con ruột nên từ trước đến nay chỉ giữ lễ ngoài mặt với hắn.
Bản thân Cố Dục Bạch lại chẳng chịu tiến bộ, mấy năm gần đây càng khiến hoàng đế thất vọng.
Ta đứng giữa đại điện, trong tay vẫn cầm con d.a.o bạc, sau lưng là Vương thị Lang Nha, thế gia có thế lực trải khắp nửa giang sơn.
Cuối cùng phụ hoàng xoa giữa mày, lạnh giọng nói đủ rồi.
Người phạt Thái t.ử vì say rượu thất đức, ăn nói vô độ, lập tức đưa về Đông cung tỉnh rượu.
Ta bị cắt bổng lộc ba tháng và đóng cửa tự kiểm điểm.
Riêng Cố Dục Bạch còn bị cấm túc nửa tháng.
Nửa tháng ấy, Đông cung hiếm khi yên tĩnh đến vậy.
Ta ngồi trong đình xem sổ sách, Tiểu Thúy đứng bên cạnh vẫn tức tối thay ta, nói đêm Trung thu rõ ràng điện hạ cố ý làm nhục ta trước mặt mọi người.
Ta chấm một nét chu sa lên trang giấy, đầu không ngẩng lên mà đáp rằng người hắn làm nhục từ đầu đến cuối chỉ có chính hắn.
Sau đó ta tiện tay dặn Tiểu Thúy cắt toàn bộ chi tiêu tháng ấy của Thái t.ử.
Đã nói là đang tỉnh rượu thì chắc cũng chẳng cần ăn uống tiêu pha nhiều.
Tiểu Thúy nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên, vui vẻ nhận lệnh.
Cố Dục Bạch nổi tiếng tiêu tiền như nước, trong khi tư khố Đông cung đã sớm bị gã cữu cữu ham c.ờ b.ạ.c của hắn khoét đến gần trống rỗng.
Ba năm qua, phần lớn chi tiêu trong phủ đều dựa vào của hồi môn của ta cùng sản nghiệp nhà họ Vương chống đỡ.
Hắn thích đóng vai kẻ si tình, vậy ta cũng nên để hắn nếm thử cảm giác của một người chỉ có tình mà không có bạc.
Lệnh cấm túc vừa hết, Cố Dục Bạch liền đưa về Đông cung một nữ nhân lạ mặt.
Nàng ta mặc một thân áo trắng, dung mạo có đến bảy phần giống A Uyển trong tranh, nhất là vẻ rụt rè yếu đuối khiến người ta vừa nhìn đã nhận ra dụng ý.
Cố Dục Bạch lại gọi ta bằng giọng thân thiết như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hắn ôm eo nữ nhân kia, đưa đến trước mặt ta rồi giới thiệu nàng ta tên Tô Liên, là muội ruột của A Uyển.
Hắn nói Tô Liên sống khổ cực ở quê nhà, hắn nhìn mà thương xót nên đưa vào cung.
Hắn còn bảo ta quản lý Đông cung đã lâu rất vất vả, chi bằng để Tô Liên giúp chia sẻ một phần việc nhà.
Tô Liên rụt rè bước ra khỏi lòng hắn, liếc ta một cái rồi lập tức quỳ xuống.
Nàng ta gọi ta là tỷ tỷ, nói mình không dám mơ tưởng danh phận, chỉ cầu được ở cạnh điện hạ, dâng trà rót nước cũng đủ mãn nguyện.
Ta khép sổ sách lại, hỏi nàng ta vì sao gọi ta là tỷ tỷ.
Theo luật lệ, ta là Thái t.ử phi chính nhất phẩm, còn nàng ta chỉ là dân nữ áo vải.
Nếu vào cung làm nô thì phải gọi ta là chủ t.ử, nếu vào cung làm thiếp thì phải gọi ta là nương nương.
Vậy một tiếng tỷ tỷ kia rốt cuộc dựa vào thân phận nào để gọi, chẳng lẽ nàng ta là con riêng của Vương gia thất lạc ngoài dân gian.
Mặt Tô Liên trắng bệch, nước mắt lập tức rơi xuống, vội quay sang nhìn Cố Dục Bạch cầu cứu.
Nàng ta lí nhí nói mình không hiểu quy củ, chỉ thấy gọi tỷ tỷ nghe thân thiết, tuyệt đối không có ý khác.
Cố Dục Bạch cau mày, bắt đầu trách ta so đo với một cô nương chưa từng trải.
Hắn nói chính hắn cho phép Tô Liên gọi như vậy, từ nay nàng ta cũng xem như người nhà, thậm chí có thể coi là một nửa nữ chủ nhân của Đông cung.
Ánh mắt hắn khi nói câu ấy đầy vẻ khiêu khích, rõ ràng cho rằng giữa chốn đông người ta sẽ không dám khiến hắn khó xử.
Ta chỉ gật đầu rồi đứng dậy, tháo xâu chìa khóa nặng trĩu bên hông, ném thẳng vào lòng Tô Liên.
Chùm chìa khóa quá nặng, khiến nàng ta luống cuống suýt đ.á.n.h rơi.
Ta đáp rất dứt khoát rằng được.
Cố Dục Bạch nhất thời không hiểu ta đang nói gì.
Ta nhắc lại chính hắn vừa tuyên bố Tô Liên là một nửa nữ chủ nhân của Đông cung.
Nếu đã là nữ chủ nhân, đương nhiên quyền quản gia cũng nên được chia một nửa.
Ta chỉ vào xâu chìa khóa trong tay nàng ta, nói đó là chìa khóa kho Đông cung, trù phòng và tư khố của điện hạ.
Sau đó ta lấy ra một xấp giấy nợ, đưa cho Tô Liên.
Cố Dục Bạch đang nợ Tụ Bảo Trai ba vạn lượng tiền mua cổ vật, nợ Túy Tiên Lâu năm nghìn lượng tiền rượu, còn thiếu sòng bạc ở trường ngựa phía tây thành một vạn lượng.
Ta bảo từ nay chuyện chi tiêu của Đông cung cứ giao cho vị nữ chủ nhân mới này xử lý trước từ những khoản ấy.
Ta lại nhìn Cố Dục Bạch, nhắc rằng nhà họ Vương có quy củ rất đơn giản, có nợ thì phải trả.
Tô cô nương đã yêu điện hạ sâu nặng đến mức cam nguyện vào cung, chắc hẳn cũng tích cóp được không ít bạc để cùng hắn san sẻ.
Tô Liên run rẩy cầm xấp giấy nợ, nhỏ giọng thú nhận mình làm gì có nhiều tiền như vậy.
Cố Dục Bạch cũng không ngờ ta thật sự buông tay, sắc mặt lập tức tối sầm.
Hắn chất vấn ta rằng trước nay việc quản gia đều do ta lo, Tô Liên vừa mới vào cung, lấy đâu ra bạc để gánh những khoản nợ này.
Ta tỏ vẻ kinh ngạc, nhắc hắn rằng chính miệng hắn vừa gọi nàng ta là một nửa nữ chủ nhân.
Đã muốn hưởng quyền của nữ chủ nhân thì đương nhiên cũng phải gánh nghĩa vụ tương ứng.
Nếu bây giờ lại đổi ý, chẳng lẽ lời hắn vừa nói cũng chỉ là lời suông.
Ta cố ý nhấn mạnh chữ cũng, khiến mặt Cố Dục Bạch đen sì.
