Lời Dối Trá Mang Tên Chân Tình - Chương 5

Cập nhật lúc: 14/08/2026 16:06

Tôi bước ra từ sau tấm rèm, lòng không chút gợn sóng: "Bố nói sai một từ rồi, là người đàn ông con từng chọn."

"Bây giờ, anh ta thuộc về Nguyễn Tư Di, không còn liên quan gì tới con nữa."

7

Thấy tôi không còn lụy tình, bố hài lòng gật đầu: "Con biết vậy là tốt, Tần Mạnh là kẻ không ra gì, không hợp với con."

"Vừa hay thằng nhóc nhà họ Lục mấy hôm trước từ nước ngoài về, con có thể đi gặp mặt, bố nhớ hồi nhỏ hai đứa quan hệ khá tốt."

Tôi hiểu ý của bố, hạ mắt xuống, không đồng ý cũng chẳng từ chối.

Lục Hạo Hành và tôi là thanh mai trúc mã, hồi cấp ba đã ra nước ngoài du học.

Trước khi đi, anh ấy đỏ mắt tới tìm tôi, bảo tôi đợi anh ấy về nước.

Khi đó, tôi vẫn còn chút tình cảm nhạt nhòa với anh ấy.

Đáng tiếc, sau đó tôi liên tiếp gặp chuyện bố mẹ ly hôn, cuộc sống túng quẫn, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ tới anh ấy.

Sau đó nữa, lại gặp Tần Mạnh.

Chút tình cảm mong manh đó cũng theo đó mà biến mất.

Ngày hôm sau, tôi tới công ty như mọi khi.

Mọi thứ dường như vẫn vậy, nhưng mọi thứ lại chẳng còn như trước nữa.

Lần này tới, tôi không phải để làm thủ tục nghỉ việc.

Cũng không phải như Tần Mạnh nói, xin lỗi Nguyễn Tư Di rồi đi làm bình thường mà là tới với tư cách tổng tài.

Việc đầu tiên khi tới nơi, tôi liền bảo người điều tra lại vụ sai sót hợp đồng kia, tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng, lại lập thêm một tổ giám sát chuyên trách.

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều không dám giở trò nhỏ.

Rất nhanh, Nguyễn Tư Di đã bị điều tra ra.

Khi nhận được thông báo sa thải của công ty, cô ta cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Được một đám người vây quanh, cô ta chạy tới chỗ nhân sự làm ầm ĩ: "Các người có biết tôi là ai không? Cả cái công ty này tương lai đều là của tôi, các người dám sa thải tôi?"

"Đúng là không biết trời cao đất dày là gì, có tin tôi bảo bố đuổi việc hết các người không!"

Trưởng phòng nhân sự giữ thái độ công tư phân minh: "Nguyễn Tư Di, chúng tôi làm việc theo quy định của công ty. Vì sai sót của cô gây ra tổn thất lớn cho công ty, nên dù cô là ai cũng phải chịu phạt."

Nguyễn Tư Di cười khinh khỉnh: "Tôi không nói chuyện với anh, tôi sẽ tìm cấp trên của anh để trừng trị anh!"

Nói đoạn, cô ta hùng hổ xông vào văn phòng tổng giám đốc.

Nhìn thấy tôi, cô ta kinh ngạc kêu lên: "Bạch Hạ! Không phải cô nghỉ việc rồi sao, sao lại ngồi ở đây?"

Tôi đưa thông báo bổ nhiệm của công ty ra, vô cảm hỏi ngược lại: "Tổng giám đốc được bổ nhiệm theo thủ tục chính quy của công ty, có vấn đề gì sao?"

Nguyễn Tư Di không tin, ngẩn người một lúc, nghĩ đến điều gì đó, cười mỉa mai: "Bạch Hạ, cô cũng giỏi thật đấy, đã bám vào quan hệ của ai mà ngồi được vào vị trí này?"

"Không phải là lão già bố tôi đấy chứ? Không thể nào, ông già lẩm cẩm như vậy mà cô cũng nuốt trôi được à?"

"Xoẹt" một tiếng, tài liệu dưới ngòi b.út tôi bị đầu b.út nhọn rạch rách.

Tôi nhíu mày: "Bảo vệ, đuổi người đàn bà điên này ra ngoài."

Nguyễn Tư Di thản nhiên ngồi lên bàn làm việc của tôi, dáng vẻ "xem đứa nào dám đụng vào tôi".

Cho đến khi bảo vệ thực sự tiến lại gần, cô ta mới hoảng hốt, tát một cái vào mặt bảo vệ, quát lớn: "Các người điên rồi à, không muốn làm ở công ty này nữa sao?"

Đối mặt với lời đe dọa trắng trợn, bảo vệ vẫn dửng dưng.

Nguyễn Tư Di tức đến mức suýt nghiến nát răng, cũng chẳng màng đến thể diện nữa, hét lớn: "Mọi người xem này, người đàn bà này không chỉ dùng quan hệ nam nữ để thăng tiến, mà còn vì ghen ghét mà lạm quyền đuổi việc tôi!"

Ngay lập tức, những đồng nghiệp đang hóng hớt đều chỉ trỏ về phía tôi.

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn.

Đang định gọi cảnh sát, Tần Mạnh đột ngột xông vào, lôi mạnh Nguyễn Tư Di đang làm loạn ra ngoài.

Nguyễn Tư Di bất mãn kêu gào: "Tần Mạnh, anh làm gì thế, tôi còn chưa nói xong đâu."

"Đủ rồi!"

Tần Mạnh quát lớn: "Nguyễn Tư Di, chúng ta đã thỏa thuận rồi, từ hôm nay không còn quan hệ gì nữa, tại sao cô lại đổ oan cho Hạ Hạ?"

Nói rồi, hắn nhìn tôi một cái, như thể đã hạ quyết tâm.

Hắn trịnh trọng tuyên bố với tất cả mọi người: "Mọi người, xin lỗi, tôi có một chuyện vẫn luôn lừa dối mọi người."

"Thực ra tôi và Bạch Hạ đã bí mật yêu nhau năm năm rồi, lý do trước giờ không nói là vì tôi quá hèn nhát, không dám gánh chịu hậu quả khi công khai."

"Giờ đây tôi đã hiểu ra, tôi sai rồi, sai một cách trầm trọng, tôi sẵn sàng từ chức vì lỗi lầm mình gây ra."

Mọi người ồ lên kinh ngạc.

Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Chuyện đã tưởng tượng vô số lần cuối cùng cũng xảy ra, nhưng tôi chỉ thấy nực cười.

Khung cảnh ngày càng hỗn loạn.

Đúng lúc này, một giọng nói không đúng lúc vang lên: "Cái đó... có phải tôi đến không đúng lúc không?"

Tôi quay đầu lại, thấy Lục Hạo Hành đang ôm một bó hoa đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn tôi.

8

Mắt Nguyễn Tư Di sáng rực lên.

Cô ta vội vàng chạy đến bên Lục Hạo Hành, ôm lấy cánh tay anh, làm nũng: "Anh Hạo Hành, sao anh lại về rồi? Người đàn bà này bắt nạt tôi, anh mau dạy dỗ cô ta giúp tôi!"

Lục Hạo Hành như bị điện giật, thu tay lại, lau mạnh chỗ vừa bị chạm vào như thể vừa chạm phải thứ bẩn thỉu.

Anh ấy lạnh lùng nói: "Cô Nguyễn, chúng ta không thân, cô chú ý khoảng cách một chút."

"Nguyễn Hạ là thiên kim danh chính ngôn thuận của nhà họ Nguyễn, không giống với loại con gái riêng như cô, nói chuyện cho tôn trọng chút."

Nói xong, anh ấy cười rạng rỡ với tôi: "Hạ Hạ, lâu rồi không gặp..."

Tôi gật đầu với anh, nhìn sang Nguyễn Tư Di đang không thể tin nổi, nở nụ cười lạnh lùng: "Nguyễn Tư Di, khi cô cùng người mẹ tiểu tam của mình bước chân vào nhà này, cô không tìm hiểu tình hình của gia đình vợ cả sao?"

Nguyễn Tư Di cảm thấy như trời đất sụp đổ.

Người cũng bàng hoàng không kém là Tần Mạnh, hắn lẩm bẩm: "Sao có thể? Nếu bố em là chủ tịch, tại sao em luôn không nói? Là để cố tình xem anh làm trò hề sao?"

Tôi vô tình nghe thấy, tốt bụng giải thích cho hắn: "Vì tôi hận ông ta, vốn dĩ tôi không định nhận ông ta."

"Nhưng cũng nhờ anh, Tần Mạnh, anh khiến tôi nhận ra tình cảm là thứ không đáng tin nhất, chỉ có lợi ích mới là vĩnh cửu."

Tần Mạnh sững sờ.

Thấy tôi cứ chú ý đến Tần Mạnh, Lục Hạo Hành không vui.

"Hạ Hạ, tan làm rồi, em đừng nói chuyện với hắn nữa, chẳng phải chúng ta đã hẹn đi chơi sao?"

Tôi nhìn đồng hồ, quả nhiên đã đến giờ tan làm: "Đúng vậy, lãng phí thời gian vào những người không liên quan chẳng có ý nghĩa gì."

Tần Mạnh lại bị đ.â.m thêm một nhát vào tim.

Tôi và Lục Hạo Hành lướt qua người Tần Mạnh.

Có người nhìn theo bóng lưng chúng tôi, thì thầm bàn tán: "Đừng nói nữa, Bạch Hạ... không đúng, Nguyễn Hạ và vị Lục tiên sinh này trông thật xứng đôi, tốt hơn Tần Mạnh nhiều."

"Đúng thế, Tần Mạnh tính là đàn ông gì chứ, chẳng có chút trách nhiệm nào. Phí công trước đây tôi từng thầm mến hắn, đúng là mù mắt."

Tần Mạnh nghe thấy lời họ nói, cổ họng nghẹn đắng, suýt nữa hộc m.á.u.

Ngay ngày hôm đó, hắn đã nộp đơn xin nghỉ việc với công ty.

Lúc đó, tôi đang ngồi trong xe của Lục Hạo Hành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lời Dối Trá Mang Tên Chân Tình - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD