Lời Hứa Ấy, Có Người Vẫn Luôn Nhớ - 2

Cập nhật lúc: 14/08/2026 02:01

Sau đó hắn nhìn ta, hỏi bằng giọng trầm thấp.

“Nàng có muốn làm gì trước khi rời khỏi đây không?”

Ta cúi nhìn đôi giày thêu dưới chân.

Một chút ngang bướng lâu ngày bị đè nén bỗng trỗi dậy.

Ta thử nói.

“Ta muốn phá Di Hòa Viện.”

Vừa dứt lời, người của Tuyết Huyền lập tức xông vào phủ.

Phía sau nhanh ch.óng truyền đến tiếng gạch ngói đổ vỡ, tiếng phụ thân quát mắng, đại tỷ la hét, di nương khóc lóc.

Ta còn đang sững sờ thì một bàn tay thon dài đã đưa đến trước mặt.

Ta đặt tay mình vào tay hắn.

Tuyết Huyền nắm lấy rồi dẫn ta đi về phía trước.

Hương thơm nhàn nhạt trên người hắn lướt qua.

Những ồn ào phía sau như dần bị bỏ lại.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, ta cảm thấy thế giới quanh mình yên tĩnh đến thế.

Những nghi thức tiếp theo diễn ra như một giấc mộng.

Ta gặp Hoàng đế, Hoàng hậu, còn có cả khách quý từ hoàng thất các nước lân bang.

Hôn lễ long trọng hơn ta tưởng rất nhiều.

Không có chút gì giống một cuộc hôn nhân qua loa vì trách nhiệm.

Đến khi tiếng thái giám cao v.út hô đưa vào động phòng, ta mới thật sự hoàn hồn.

Ta được dìu vào tân phòng.

Trong lúc chờ đợi, ta ngồi tự tính toán cho tương lai.

Ta có thể làm thê t.ử của hắn ba năm.

Chuyện phu thê có thể thuận theo, nhưng nhất định không thể mang thai.

Ba năm sau, hắn cho ta một ngàn lượng, để ta rời kinh thành.

Chuyện này trong đầu ta lúc ấy tưởng như vô cùng hợp lý.

Không biết qua bao lâu, nha hoàn trong phòng lần lượt lui ra.

Tiếng bước chân vững vàng từ xa tiến đến, cuối cùng dừng trước mặt ta.

Khăn hỷ được vén lên.

Dưới ánh nến, ta lần đầu nhìn rõ Tuyết Huyền trong thân phận phu quân của mình.

Vẻ lạnh lùng trên mặt hắn đã nhạt đi, đáy mắt còn ánh lên ý vui khó giấu.

Ta đang thất thần thì được hắn đỡ dậy, đưa đến bên bàn.

Trên bàn đặt sẵn hai chén rượu giao bôi.

Rượu cay trượt qua cổ họng.

Có lẽ vì mấy ngày nay hắn đối với ta quá đỗi ôn hòa, ta bỗng thấy lời đồn ngoài kia và người trước mặt như hai người khác nhau.

Ta buột miệng nói.

“Đại nhân khác lời người ta truyền nhiều quá.”

Khóe mắt Tuyết Huyền thoáng hiện ý cười.

“Họ nói ta thế nào?”

Trong đầu ta lập tức hiện ra nào là ác quỷ g.i.ế.c người, Diêm Vương sống, dạ xoa.

Ta nuốt lời xuống, không dám nhắc tới.

Sau một hồi lúng túng, ta chuyển sang chuyện đã chuẩn bị sẵn.

“Đại nhân, ta muốn thương lượng với ngài một việc.”

Hắn vẫn nhìn ta chăm chú.

“Nói đi.”

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, chậm rãi mở lời.

“Đế sư thân phận tôn quý, sau này xứng đáng có một nữ t.ử tốt hơn.”

“Ta có thể làm phu thê với ngài ba năm.”

“Ba năm sau, ngài cho ta hưu thư, trả tự do cho ta.”

Chuyện một ngàn lượng bạc bỗng dưng mắc lại nơi cổ họng, ta không sao nói tiếp được.

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng nến cháy khe khẽ.

Tuyết Huyền không nhìn ta nữa.

Ngón tay hắn gõ lên mặt bàn từng nhịp, khiến lòng ta cũng căng theo.

Một lúc sau hắn hỏi.

“Nàng muốn quay về phủ Thừa tướng?”

Ta lắc đầu.

“Không phải.”

“Ta muốn rời kinh thành.”

“Được.”

Hắn đáp rất dịu dàng.

Ta lại không biết chữ “được” ấy là đồng ý chuyện ta rời kinh thành, hay đồng ý chuyện ba năm sau cho ta tự do.

Ta còn đang nghiêng đầu suy nghĩ thì Tuyết Huyền đã đứng dậy.

Bóng người cao lớn phủ xuống trước mặt.

Hắn nâng nhẹ cằm ta, khóe môi cong lên.

“Đêm xuân ngắn ngủi.”

“Phu nhân, chúng ta nên nghỉ rồi.”

Lần trước thần trí ta mơ hồ.

Lần này lại hoàn toàn tỉnh táo.

Tuyết Huyền dường như biết rõ phải làm thế nào để trấn an ta.

Khi khoảng cách giữa hai người dần gần lại, ta vừa căng thẳng vừa không biết phải đặt tay ở đâu.

Ánh mắt hắn tối hơn.

Hàng mi rủ xuống, đuôi mắt hơi đỏ, vẻ điềm tĩnh ban ngày đã biến mất.

Hắn cúi xuống hôn lên xương quai xanh ta.

Ta không kìm được mà run lên.

Tuyết Huyền lập tức dừng lại.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ta.

“Yểu Yểu.”

Giọng hắn khàn hẳn.

Rồi hắn hỏi rất khẽ.

“Phải phạt nàng thế nào vì đã quên ta đây?”

Ta hoàn toàn không còn tâm trí nghĩ xem mình đã quên điều gì.

Đêm tân hôn ấy kéo dài đến tận khuya.

So với lần trước, Tuyết Huyền kiên nhẫn hơn rất nhiều.

Ta chỉ nhớ mình mệt đến mức thiếp đi trong lòng hắn.

Phủ Đế sư không có trưởng bối.

Sáu năm trước, trong cuộc tranh giành hoàng vị để phò tá tiểu Hoàng đế đăng cơ, các trưởng bối của Tuyết Huyền đều đã mất.

Hoàng đế hiện giờ mới hai mươi tuổi, lại vô cùng kính trọng vị Đế sư này.

Trong kinh thành, người ta thậm chí còn mặc nhiên cho rằng Tuyết Huyền mới là người thực sự nắm đại quyền.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không.

Eo ta mỏi nhừ, bất giác nhớ lại lần đầu tiên và càng thấy người này đúng là chẳng biết tiết chế.

Tuyết Huyền năm nay hai mươi mốt tuổi.

Hắn là Đế sư trẻ nhất trong sử triều.

Có lẽ vì nhiều năm bận chính sự nên trong phủ chưa từng có nữ nhân.

Ngay cả thông phòng cũng không.

Ta đang nghĩ miên man thì một tiểu nha hoàn mặc áo hồng nhạt vén rèm bước vào.

“Phu nhân, nô tỳ hầu người thay y phục.”

Đang độ đầu xuân, tuyết vừa tan, thời tiết còn lạnh.

Nhưng trong phòng ấm áp dễ chịu, hẳn là địa long đã được đốt suốt đêm.

Ta phối hợp thay y phục rồi hỏi.

“Ngươi tên gì?”

“Nô tỳ là Mai Hoa.”

Ta gật đầu.

Cái tên rất hợp với mùa này.

“Đại nhân đi từ lúc nào?”

“Giờ Thìn đã vào cung rồi ạ.”

Ta hơi ngạc nhiên.

Sớm như vậy.

Mai Hoa lại nói.

“Đại nhân đặc biệt dặn nô tỳ không được đ.á.n.h thức phu nhân.”

“Thức ăn cũng luôn được giữ ấm.”

Tim ta như bị ai khẽ chạm một cái.

Cảm giác rất lạ.

Từ lúc thay y phục, vấn tóc đến dùng bữa, ta gần như không phải tự tay làm gì.

Mai Hoa dường như được huấn luyện cực kỳ chu đáo, luôn đoán đúng ta muốn gì trước cả khi ta mở miệng.

Ăn xong, ta còn chưa biết phải làm gì thì nàng đã đưa cho ta một lò sưởi tay.

Sau đó dẫn ta đến chiếc xích đu trong sân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.