Lời Tỏ Tình Chệch Hướng - Chương 8
Cập nhật lúc: 25/07/2026 16:02
Tôi hơi khó hiểu.
Đến gần mới nhìn rõ, trong tay anh đang cầm tờ giấy ghi chú tôi dán ở bàn làm việc.
Trên đó là câu nói dùng để tự cổ vũ bản thân chăm chỉ làm việc.
“Hôm nay cố gắng thêm một chút, ngày mai có thêm tám anh người mẫu.”
C.h.ế.t rồi.
Tôi lập tức giật lấy tờ giấy, giả vờ tức giận xé nát.
“Ai viết cái này vậy? Đúng là thế phong nhật hạ. Thô tục quá đi.”
Bùi Hủ bĩu môi, phối hợp lẩm bẩm theo tôi.
“Đúng vậy đấy, Thẩm Lạc Di.”
“Đúng là thô tục quá.”
Tôi ném mảnh giấy vào thùng rác.
“Thật quá đáng. Nhất định em sẽ thay tổng giám đốc Bùi dạy dỗ người này.”
Bùi Hủ bỗng đổi giọng, kéo mạnh tôi vào lòng.
“Thế thì sao được?”
“Không ai được phép bắt nạt vợ anh.”
Anh cười đầy vẻ gian xảo nhìn tôi.
“Hôn anh một cái là được.”
Mặt tôi lại nóng bừng.
Đang nghĩ xem phải trả lời thế nào thì Bùi Hủ đã tranh thủ hôn nhẹ lên má tôi một cái.
Rồi c.ắ.n khẽ lên môi tôi.
Mặt tôi đỏ bừng.
Em còn chưa đồng ý mà???
A a a...
Anh quá đáng thật đấy…
Tôi vừa định bảo anh đứng đắn một chút thì anh lại cúi xuống gần hơn.
...
Lúc rời khỏi văn phòng, Bùi Hủ nhét vào tay tôi một tập tài liệu, bảo mang về đọc kỹ.
Đầu óc tôi vẫn còn lâng lâng, tiện tay nhận lấy rồi đi luôn.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi văn phòng, trong tập tài liệu bỗng rơi ra một tờ giấy ghi chú.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt lên, lúc nhìn rõ dòng chữ trên đó thì suýt nữa nghẹn thở.
“Anh còn đẹp người hơn cả người mẫu. Đừng nghĩ đến người mẫu nữa, nghĩ đến anh là được.”
Trời ơi???
Đúng lúc một đồng nghiệp đi ngang, tò mò cúi xuống.
“Lạc Di, cậu đang nhìn gì thế?”
Tôi giật mình, vội vo tròn tờ giấy, lắp bắp:
“Tôi... tôi nhặt... nhặt rác ấy mà.”
Đồng nghiệp lập tức giơ ngón cái.
“Chiến sĩ bảo vệ môi trường gương mẫu đấy.”
17
Tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng về tờ giấy ghi chú của Bùi Hủ.
Càng nghĩ càng thấy nhất định phải "trả đũa" anh một phen.
Đúng lúc đồng nghiệp bảo tôi chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội.
Tôi lén nhét một tờ giấy ghi chú vào tập tài liệu của Bùi Hủ.
Đợi lát nữa họp, lúc anh mở tập tài liệu ra, biểu cảm chắc chắn sẽ rất đặc sắc.
Ai ngờ...
Bộ tài liệu của Bùi Hủ lại là bản cần photo để phát cho tất cả mọi người.
Mà cái người phụ trách photo đáng ghét kia...
Lại photo luôn cả tờ giấy ghi chú của tôi!!!
Đến khi tôi nhận ra chuyện này...
Thì tất cả đã quá muộn.
Quản lý mở tập tài liệu ra, hùng hồn chuẩn bị báo cáo.
Nhưng vừa hé miệng...
Lại từ từ ngậm miệng lại.
Đôi mắt bé xíu mở to đầy kinh ngạc.
Các đồng nghiệp cũng lần theo ánh mắt của anh ấy, đồng loạt mở tập tài liệu.
Tôi cũng mở.
Rồi lập tức nhìn thấy tờ giấy ghi chú do chính tay mình viết.
“Tổng giám đốc Bùi đã có tố chất làm người mẫu nam như vậy, tối nay tôi đặt anh nhé. Tám trăm tệ có đủ không?”
Mỗi người một bản.
Mỗi người...
Đều có một bản.
Biểu cảm của các đồng nghiệp vô cùng đặc sắc.
Còn mặt tôi thì chỉ còn lại đúng một chữ...
Quê.
Bùi Hủ chống cằm, vẻ nhịn cười hiện rõ mồn một.
Tôi: Thôi c.h.ế.t quách đi cho rồi.
Tan họp, Bùi Hủ gọi mọi người ở lại.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, tôi bỗng có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên.
“Mọi người chờ một chút, tôi còn một chuyện muốn nói.”
Bùi Hủ giơ tập tài liệu lên.
“Tất cả tài liệu này cứ để lại phòng họp, không cần mang đi.”
“Nội dung bên trên, mọi người cũng không cần bàn tán.”
“Vợ tôi da mặt mỏng. Chút tình thú nhỏ này... mong mọi người cứ coi như chưa từng nhìn thấy, được không?”
Tôi: “?”
Vốn dĩ mặt em đã mỏng rồi.
Anh nói thế này thì em còn biết giấu mặt vào đâu nữa???
Một anh đồng nghiệp gan dạ lập tức lên tiếng:
“Tất nhiên là được.”
“Vợ của tổng giám đốc Bùi chính là bà chủ của chúng ta.”
“Cũng là người duy nhất trị được tổng giám đốc Bùi. Chúng ta nhất định phải bảo vệ bà chủ.”
Không ngờ câu nói ấy lại nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt.
“Đúng đúng…Tôi nhớ lần trước tổng giám đốc Bùi tâm trạng không tốt vì bà chủ, cuối cùng chúng ta còn thoát được một trận mắng đấy.”
“Bảo sao mấy hôm nay tôi thấy bầu không khí làm việc thoải mái hơn hẳn. Hóa ra là hơi thở của tình yêu.”
“Đúng vậy…Vì tổng giám đốc Bùi, tôi cũng phải bảo vệ bà chủ.”
Mọi người đồng thanh hô vang.
“Bảo vệ bà chủ.”
“Bảo vệ bà ch…”
...
Tôi: Cảm ơn nhiều nhé.
…………….
Ngoại truyện
Ngày chuyển vào căn nhà mới của Bùi Hủ, tôi vô tình nhìn thấy trên tủ đầu giường của anh có một tấm ảnh.
Trong ảnh là một cậu nhóc mũm mĩm tròn vo và một cô bé xinh xắn luôn nở nụ cười rạng rỡ.
Lúc Bùi Hủ từ phòng tắm bước ra, tôi vẫn đang ngẩn người nhìn bức ảnh.
Anh quấn hờ chiếc khăn tắm quanh eo, thấy vẻ mặt đầy phức tạp của tôi thì mỉm cười bước tới, vòng tay ôm lấy eo tôi.
“Sao nào? Nhớ ra rồi à?”
Tôi không dám tin.
“Anh... là cậu bé mập đó sao?”
Bùi Hủ nhướng mày.
“Bây giờ anh đâu còn béo nữa.”
“Bây giờ anh là trai đẹp lực lưỡng.”
Tôi: “...”
“Vậy nên trước đây anh nói đợi kết hôn rồi mới kể cho em biết... chẳng lẽ là sợ em đổi ý bỏ chạy?”
Dù sao thì cậu nhóc mập năm đó cũng suốt ngày bắt nạt tôi.
Anh lắc đầu.
“Không hẳn.”
“Anh chỉ muốn xem bao giờ em mới nhớ ra thôi.”
Nói rồi, anh đè tôi xuống giường.
“Ai ngờ cô bé vô lương tâm này... lại quên sạch anh không còn một chút.”
Tôi nghiêng đầu tránh nụ hôn sắp hạ xuống.
“Anh cố ý từ đầu đúng không?”
Bùi Hủ thản nhiên gật đầu, còn có chút đắc ý.
“Đúng vậy.”
“Anh đã muốn cưới em về làm vợ từ rất lâu rồi.”
Tôi giả vờ không muốn để ý đến anh, xoay người chui vào trong chăn.
Đột nhiên lại nghe anh thở dài đầy ưu sầu.
“Đời người ngắn quá.”
Lòng tôi bỗng mềm đi.
Đúng vậy.
Đời người vốn ngắn ngủi.
Người yêu nhau càng phải biết trân trọng từng khoảnh khắc.
Đang định chủ động chui đầu ra thì lại nghe anh thở dài thêm một tiếng.
“Ngắn đến mức... cái chăn cũng không che hết chân anh.”
Tôi: “?”
Trời ạ.
Bùi Hủ lẩm bẩm, đá văng chiếc chăn sang một bên rồi kéo tôi vào lòng.
“Không đắp nữa.”
“Làm chuyện có ý nghĩa hơn.”
Tôi: “?”
Ngay sau đó...
Anh lại cúi người xuống.
(Hết).
