Lời Yêu Thương Bên Tai Trái - Chương 6

Cập nhật lúc: 05/09/2026 03:01

Hồi tôi còn nhỏ, ông chưa giống như bây giờ. Ông sẽ mua đồ chơi cho tôi, bế tôi lên thật cao, kể chuyện cổ tích cho tôi nghe.

Tôi từng thật sự cảm thấy mình có một người bố rất yêu thương mình.

Nhưng tất cả bắt đầu thay đổi từ khi nào?

Từ lúc tôi lên cấp hai, đường nét gương mặt dần trưởng thành.

Một người bạn của bố buột miệng nói rằng, càng lớn tôi càng giống mẹ.

Kể từ đó, ánh mắt ông nhìn tôi đã thay đổi.

Tội danh là kẻ đầu sỏ hại c/h/ế/t mẹ, cuối cùng lại bị đổ lên đầu tôi.

Những khoản tiền tài liệu luôn nộp muộn.

Những buổi họp phụ huynh chẳng có ai đến.

Những hoạt động dành cho bố mẹ và con cái mà ông luôn vắng mặt.

Nhà tôi đâu phải không có tiền.

Thế nên bố chỉ dùng câu “không có thời gian” để qua loa với tôi.

Ông tàn nhẫn quá.

Tàn nhẫn đến mức chỉ chịu dành cho tôi vài năm tiểu học ngắn ngủi được yêu thương.

Rồi sau đó lại nhẫn tâm vứt bỏ tôi.

Ông không nói gì.

Tôi lại hỏi:

“Trong mắt bố, con chỉ là một món hàng để bố mang ra lấy lòng người khác trên chốn danh lợi thôi sao?”

“Người tao bắt mày lấy là Bùi Việt. Ngoài đôi tai không nghe được ra, điều kiện nào của nó không xứng với mày. Như thế mà mày bảo tao coi mày là hàng hóa à?”

Dường như vẫn chưa trút hết giận.

Ông lại chộp lấy cốc nước trên bàn, hung hăng ném xuống đất.

Không biết là để trút cơn giận, hay để che giấu sự chột dạ.

Ông tưởng tôi không biết những tính toán sau lưng mình.

Bởi vì đối tượng liên hôn đầu tiên là Bùi Việt, tôi lại lập tức chọn anh ngay tại chỗ.

Cho nên mới không có những đối tượng liên hôn phía sau.

Ông từng gọi điện cho biết bao nhiêu công ty.

Có người đàn ông trung niên 50 tuổi bụng phệ.

Có cậu ấm nổi tiếng lòng dạ độc ác trong giới, lại còn mắc bệnh khó nói.

Cũng có người đàn ông thích đàn ông nhưng vẫn bị bố mẹ ép buộc phải liên hôn.

Nhìn người đàn ông trước mặt, từ quen thuộc dần trở nên xa lạ, tôi bật cười đến mức khóe mắt ngân ngấn nước.

Đã mấy lần tôi muốn mở miệng vạch trần ông.

Muốn đường đường chính chính chất vấn ông.

Muốn ông cúi đầu nhận lỗi với tôi.

Muốn hỏi ông có biết thời đại học tôi từng mắc chứng trầm cảm hay không, muốn ông đau lòng vì tôi.

Nhưng tất cả những điều tôi mong muốn đều được xây dựng trên tiền đề rằng chúng tôi là bố con.

Không cần thiết nữa rồi.

Tôi lau khô nước mắt, lấy một bản thỏa thuận từ trong túi ra, đập xuống bàn.

“Con đưa bố năm triệu tệ, coi như trả lại toàn bộ chi phí bố đã nuôi con khôn lớn. Từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ bố con.”

12

Con người một khi đã xui xẻo thì đến uống rượu cũng có thể mắc kẽ răng.

Tôi vứt chai vang đỏ đã uống cạn đi, loạng choạng bước về phía trước, vậy mà gót giày cao gót lại mắc vào khe cống.

Tôi nghiến răng rút cả buổi vẫn không tài nào rút ra được, cuối cùng dứt khoát mặc kệ.

Cả người ngả ra phía sau.

Cảm giác lạnh buốt trong dự liệu không truyền đến, trái lại tôi rơi vào một vòng tay mang theo hương cam quýt.

“Đứng dậy.”

“Chẳng phải anh đã bảo xong việc thì gọi cho anh sao?”

Là Bùi Việt.

Giọng anh lạnh lùng, nhưng lại đè nén một chút tức giận.

Anh đang trách tôi.

Bàn tay anh lạnh quá, tôi không nhịn được dụi mặt vào lòng bàn tay anh.

“Rượu khó uống quá.”

Tôi bĩu môi than thở.

Gió đêm lướt qua, men rượu vẫn không ngừng lên men trong đầu.

Bùi Việt dùng sức kéo tôi dậy, khiến tôi chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, bụng cũng nóng ran khó chịu.

“Muốn nôn, ọe…”

Bùi Việt nhìn bộ vest bị tôi nôn bẩn hết, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.

Mang máng nhớ ra anh mắc bệnh sạch sẽ.

“Xin lỗi nhé Bùi Việt, làm bẩn vest của anh rồi.”

Tôi đưa tay định giúp anh lau sạch.

Bùi Việt lại lập tức kéo tôi ra xa cả mấy bước.

Anh dứt khoát cởi chiếc áo vest trên người xuống, không chút do dự ném thẳng vào thùng rác bên cạnh.

“Bộ vest đó 80 nghìn tệ đấy...”

Đối diện với ánh mắt cảnh cáo của anh, tôi chột dạ hạ thấp giọng.

Dù sao cũng là do tôi nôn bẩn.

“Đưa tay ra.”

Bùi Việt lạnh mặt, lấy khăn tay ra lau tay cho tôi.

Từng ngón tay đều bị anh lau rất mạnh.

“Bùi Việt, anh đang trách tôi làm bẩn vest của anh à?”

Tôi mở đôi mắt đau đến ngân ngấn nước, nhìn mười ngón tay trắng nõn đều bị lau đỏ như móng giò nhỏ, cuối cùng không nhịn được òa lên khóc.

“Chẳng phải chỉ nôn bẩn một bộ vest của anh thôi sao, có cần nhỏ mọn thế không?”

“Anh vốn chẳng yêu tôi.”

“Không yêu tôi thì tại sao còn liên hôn với tôi? Tại sao anh lại thương hại tôi?”

Tôi ra sức giãy giụa.

Giữ tôi còn khó hơn giữ một con lợn ngày Tết.

Vật lộn cả buổi, cuối cùng Bùi Việt cũng trói tôi c.h.ặ.t cứng lại, lúc này tôi mới chịu yên.

Tôi mở đôi mắt đã khóc đến đỏ hoe nhìn anh.

Anh dùng một ngón tay ấn lên trán tôi, nheo mắt, tức đến bật cười.

“Anh không yêu em? Chiều nay anh lải nhải với em cả một tràng dài như thế, uống có một chai rượu là quên sạch rồi đúng không?”

Thế giới trước mắt bỗng chốc đảo ngược.

Bùi Việt vác ngược tôi lên vai, động tác trên tay chẳng hề nương tình.

“Đợi về đến nhà xem anh xử lý em thế nào.”

13

Quả thật tôi đã bị anh “xử lý” một trận ra trò.

Sau một giấc tỉnh dậy, nhìn bộ đồ ngủ mới sạch sẽ chỉnh tề trên người, lại ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức từ ngoài phòng bay vào.

Đúng là người chồng đảm đang có khác.

Chăm sóc người khác đúng là rất có nghề.

Tôi ôm cái đầu đau như muốn nứt ra, vừa định mở miệng gọi Bùi Việt.

Ngay giây sau, một cốc nước ấm đã áp lên má tôi.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt lạnh nhạt của Bùi Việt, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

Anh đang giận.

Rõ ràng trưa hôm qua đã nói với nhau xong rồi mà...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.