Lòng Tham 19 Tệ - Chương 7 - Hết
Cập nhật lúc: 21/06/2026 07:04
9
Chẳng một ai thèm nghe tôi nói, bọn họ đẩy ngã một kẻ vướng chân vướng tay là tôi ra, cười hả hê cướp quýt, còn bảo Tết năm nay đỡ phải tốn tiền mua quýt rồi.
Tôi trơ mắt nhìn m.á.u tươi từ trước n.g.ự.c vợ mình không ngừng tuôn ra, miệng cô ấy mấp máy vài cái, rồi nhanh ch.óng biến thành một cái xác không còn hơi ấm ngay trước mắt tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào những người dân làng đang bận rộn hôi của cướp quýt kia, nhất thời không biết nên cười hay nên khóc.
Màu quýt vàng rực dưới chân sao mà ch.ói mắt đến thế. Nhìn những con người tham lam ích kỷ kia, trong lòng tôi nảy sinh một sự tuyệt vọng cùng cực.
Khi tôi thẫn thờ ngồi bệt dưới đất muốn tự sinh tự diệt thì bên tai lại vang lên tiếng kêu khóc của con trai.
"Bố ơi đau chân, đau chân quá."
"Bố ơi cứu con với."
Tiếng kêu cứu của con trai đã thức tỉnh tôi, tôi lồm cồm bò dậy chạy qua đó, dưới sự giúp đỡ của một người hảo tâm qua đường, tôi đã thành công bế được con trai ra khỏi cabin xe.
Tôi ôm đứa con trai đang bị thương đi khắp nơi cầu xin, xin xem có người tốt nào đi xe qua có thể giúp chở con trai tôi đến bệnh viện gần đó hay không.
Nhưng không một ai dám tiến lên giúp đỡ, vốn dĩ đã cận kề ngày Tết rồi, bọn họ đều sợ xảy ra chuyện không may, rước phải vận đen vào người.
Có kẻ thấy vậy liền tranh thủ ép giá ngay tại chỗ, đòi một nghìn tệ mới chịu chở con trai tôi đến bệnh viện thành phố gần nhất.
Lúc đó tôi không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể vét sạch số tiền có trên người ra để đổi lấy một con đường sống cho con trai tôi.
Nhưng con trai tôi vẫn vì không được đưa đi cấp cứu kịp thời nên chân vẫn bị tật nguyền.
Mùa đông năm đó tôi mất đi người vợ của mình, đứa con trai vốn dĩ khỏe mạnh đáng yêu của tôi cũng trở thành một đứa thọt.
Đêm giao thông thừa năm đó, tôi và con trai trốn trong căn phòng trọ lạnh lẽo, nghe tiếng pháo nổ vang trời bên ngoài, nhìn nhà người ta sum vầy hạnh phúc, trong đầu tôi toàn là hình ảnh lúc vợ ra đi.
Tôi hoàn toàn không thể chấp nhận nổi những biến cố quá lớn này, có một thời gian dài tôi trở nên tiêu cực và suy sụp tinh thần.
Còn con trai tôi thì từ một đứa trẻ hoạt bát cởi mở dần trở nên lầm lì ít nói, trở nên nhạy cảm và tự ti, thậm chí một ánh mắt của người khác cũng khiến thằng bé cảm thấy khó chịu.
Tôi thường xuyên nhìn thấy thằng bé ôm lấy chân đau đớn lăn heo trên giường, nhưng con trai tôi rất kiên cường, nó chưa bao giờ khóc trước mặt tôi, càng không bao giờ nhắc đến người mẹ đã khuất, nó chỉ dám trốn ở những nơi không có người để âm thầm khóc, giãi bày những uất ức và nỗi nhớ nhung của mình.
Kể từ thời điểm đó, tôi lựa chọn buông bỏ quá khứ, cho dù là vì con trai, tôi cũng phải nỗ lực gượng dậy mà sống tiếp.
10
Tôi vốn định buông tha cho tất cả mọi người, nhưng tôi thật sự không cam tâm.
Dựa vào cái gì mà bố con tôi phải sống trong đau khổ dày vò, còn những kẻ tham lam chiếm hời kia lại có thể sống nhởn nhơ vui vẻ cơ chứ?
Hơn mười năm trôi qua, khi tôi một lần nữa quay trở lại nơi xảy ra vụ t.a.i n.ạ.n năm xưa, mọi thứ ở đây từ lâu đã thay đổi hoàn toàn, nhưng tôi biết lòng tham của con người thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Thế là tôi dẫn theo con trai quay lại nơi này, mở quán ăn mang tên "Buffet Heo".
"Một suất buffet 19 tệ ăn thả ga sẽ nhanh ch.óng thu hút được một đám người kéo đến."
Nhìn trong quán các bàn chật kín người, tất cả các thực khách đang ăn uống ngấu nghiến bốc bải.
Cảnh tượng tranh cướp quýt năm xưa lại hiện lên mồn một trước mắt tôi. Hơn mười năm trôi qua, những kẻ cướp quýt năm đó khuôn mặt của bọn họ tôi từ lâu đã không còn nhớ rõ nữa, nhưng duy chỉ có thần thái tràn ngập d.ụ.c vọng tham lam ấy thì tôi lại nhớ kỹ đến từng chi tiết.
Tôi cố tình định giá 19 tệ chính là muốn cho bọn họ một cơ hội.
Chỉ có 19 tệ, chỉ cần bọn họ ăn xong trả tiền, không ăn cắp ăn trộm đồ của quán mang về thì bọn họ đều sẽ bình an vô sự.
Nhưng những kẻ tham lam thì vĩnh viễn không bao giờ biết thỏa mãn. Tôi cố tình không thuê nhân viên phục vụ, không lắp camera giám sát, quán mở chưa đầy mười ngày đã có kẻ ăn cắp đồ mang về rồi.
Về sau chuyện này càng lúc càng trở nên tồi tệ hơn, nước ngọt từng chai từng chai được nhét vào ba lô du lịch, trái cây thì toàn lựa loại đắt nhất là sầu riêng mà lấy, rượu bày trên quầy thu ngân chẳng mấy chốc đã không cánh mà bay.
Tôi chỉ đứng một bên lặng lẽ chứng kiến tất cả mọi chuyện.
Tôi đặc biệt chọn địa điểm ở gần lối ra đường cao tốc, có vài kẻ giàu có lái xe sang đi ngang qua cũng ghé vào quán ăn cơm. Bọn họ ăn mặc bảnh bao sang trọng, thế nhưng ăn xong cũng lén lút nhét tôm, nhét thịt vào trong chiếc ly đựng cà phê của mình, rồi nói khẽ là mang về nhà cho thú cưng ăn.
Nhưng ở một khía cạnh khác, những người công nhân làm việc chân tay nặng nhọc ở công trường thì lại nghiêm túc tuân thủ quy định của quán, chưa bao giờ ăn cắp đồ ăn của quán mang về, có người thậm chí quên trả tiền còn đặc biệt quay trở lại để gửi tiền.
Thế nên mới nói, d.ụ.c vọng tham lam hoàn toàn không có sự liên quan nào đến chuyện nghèo hèn hay giàu sang cả.
11
Sau khi bố tôi kể xong câu chuyện này, tôi lẳng lặng cầm con d.a.o chọc tiết heo lên.
Bố tôi hít một hơi thật sâu rồi hỏi vị sư thầy:
"Thầy tu trẻ tuổi, cậu đã là người xuất gia, cậu có thể phân xử giúp tôi xem, tôi và đám heo kia, rốt cuộc là ai đúng ai sai?"
Vị sư thầy trẻ tuổi rõ ràng nghẹn lời ngơ ngác, cậu ấy ngộ đạo chưa sâu, rõ ràng đã bị câu hỏi này của bố tôi làm cho á khẩu.
Sau khi quán đóng cửa, nương theo ngọn đèn cuối cùng vụt tắt, không gian xung quanh chìm vào một màn đêm tăm tối mịt mùng.
Bố tôi tháo tấm biển hiệu trước cửa quán xuống, ném lên trên thùng xe.
"A Bảo, chúng ta đi thôi."
Tôi đứng trước cửa quán cúi đầu, ngơ ngác nhìn trân trân vào chuỗi hạt Phật trong tay, sau đó liền ném chuỗi hạt Phật vấy m.á.u đó vào thùng rác bên lề đường.
Tôi và bố rời khỏi nơi đó, chuyển hướng đến một thành phố khác.
Chúng tôi lại mở một quán ăn mới, vẫn là buffet ăn thả ga với giá 19 tệ.
Lần này quy mô của quán đã mở rộng gấp đôi, người đến ăn buffet lại càng đông hơn trước.
"Trên đời này, những kẻ tham lam luôn luôn tồn tại, bọn họ rồi sẽ phải tự bỏ tiền túi ra để thanh toán cho lòng tham của chính mình."
[Hết]
