Lòng Với Lòng Hòa Hợp, Tình Cũng Theo Năm Tháng Mà Càng Sâu - 3
Cập nhật lúc: 15/09/2026 14:01
“Con ch.ó hoang nào đứng trước nhà ta sủa mãi không thôi thế?”
Tạ Kính bị ta đ.á.n.h đến nhảy dựng, miệng liên tục kêu đau.
Nữ t.ử bên cạnh cũng hét lên ch.ói tai: “Mụ đàn bà đanh đá này làm gì vậy?”
“Tạ Huy, ngươi còn không ngăn nàng ta lại?”
“Ngươi định nhìn đệ đệ mình bị đ.á.n.h c.h.ế.t sao?”
Ta càng nghe càng tức.
“Đệ đệ gì mà đệ đệ?”
“Người như Tạ Huy sao lại có thứ đệ đệ miệng lưỡi độc địa thế này?”
“Hắn xứng sao?”
Ta quay sang cả nữ t.ử kia: “Còn ngươi nữa, bày bộ dạng giả tạo cho ai xem?”
“Từ đâu đến thì cút về đó, đừng đứng trước cửa nhà chúng ta làm loạn!”
Ta vung chổi thêm một cái thật mạnh.
“Người tốt như Tạ Huy, các ngươi lấy tư cách gì mà bôi nhọ chàng?”
“Song thân của chàng lại càng không đến lượt các ngươi nhắc đến!”
Ta đang thở hổn hển, định đ.á.n.h thêm vài chổi thì cổ tay bị Tạ Huy giữ lại.
“Được rồi, An Nương.”
“Vì hạng người này mà nổi giận không đáng.”
Tạ Huy trông thanh gầy, vậy mà chỉ một tay đã giữ được ta.
Ta bực bội quay sang: “Tạ Huy, ta đang giúp chàng dạy dỗ bọn họ.”
Ta nhớ đến lần trước chàng cũng thản nhiên trước lời mắng nhiếc, trong lòng càng giận.
Bị người ta bắt nạt tới tận cửa mà sao chàng vẫn có thể bình tĩnh như chẳng liên quan đến mình.
Nhân lúc ta và Tạ Huy giằng co, Tạ Kính cùng nữ t.ử kia đã vội vàng bỏ chạy.
Ta còn muốn đuổi theo, nhưng khi quay đầu lại, lại vô tình bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Tạ Huy.
Trong đó là thứ cảm xúc phức tạp ta chưa từng thấy ở chàng.
Ta lập tức sững người.
Tạ Huy luôn lạnh nhạt, vì sao lúc này lại như sắp khóc.
“An Nương, ta không trách nàng.”
Chàng nói đến đây thì ngập ngừng, như một người vốn giỏi lời lẽ lại bỗng chẳng biết phải diễn tả lòng mình ra sao.
Một lúc sau, chàng mới khàn giọng: “Từ khi mẫu thân qua đời, đã rất lâu rồi không còn ai che chở cho ta như vậy.”
Vừa dứt lời, Tạ Huy đã kéo ta vào lòng.
Thân thể chàng khẽ run.
Câu nói ấy rất nhẹ, nhưng nỗi đau giấu bên trong lại nặng đến mức khiến lòng ta thắt lại.
Ta theo bản năng vòng tay ôm lấy chàng.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng cảm thấy khoảng cách giữa hai chúng ta đã gần hơn rất nhiều.
Gia thế của Tạ Huy ở huyện Bình An vốn chẳng phải bí mật.
Chàng từng là thiếu gia của Tạ phủ, từ ba tuổi đã có thể đọc thuộc rất nhiều thi văn, được người trong huyện gọi là thần đồng.
Nhưng năm mười bốn tuổi, song thân Tạ Huy gặp cướp rồi mất mạng.
Chỉ trong một ngày, chàng mất cả phụ thân lẫn mẫu thân.
Sau đó thúc phụ của chàng tiếp quản Tạ phủ, còn Tạ Huy dần biến mất khỏi mắt người ngoài.
Đến khi xuất hiện lại, chàng đã bị đuổi ra khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào việc chép sách thuê để sống.
Thành thân ba tháng, ta chưa từng chủ động hỏi chàng năm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ta biết đó nhất định chẳng phải ký ức dễ chịu.
Hôm nay Tạ Huy lại tự mình kể ra.
Thúc phụ chiếm lấy gia sản, lại ghen ghét tài học của chàng nên không cho chàng tiếp tục đến học đường.
Người ấy còn mắng chàng là sao chổi, nói chính chàng khắc c.h.ế.t song thân.
Đợi đến khi Tạ Huy lớn hơn một chút, thúc phụ lại vu cho chàng tội bất kính trưởng bối, thuận thế đuổi chàng khỏi Tạ phủ.
Nghe xong, lòng ta đau đến khó chịu.
Ta hỏi: “Những năm ấy chàng sống rất vất vả phải không?”
Ta thật sự không tưởng tượng nổi một thiếu niên mười bốn tuổi vừa mất song thân, lại phải đối diện với người thúc phụ hiểm độc như vậy, rốt cuộc đã gắng gượng thế nào mới sống được đến hôm nay.
Tạ Huy chỉ khẽ đáp: “Đều đã qua rồi.”
Ta gật đầu: “Phải, đều đã qua rồi.”
“Tạ Lang, sau này ta sẽ ở bên chàng.”
“Ta sẽ không để người khác tùy tiện bắt nạt chàng nữa.”
Sau câu nói ấy, Tạ Huy nhìn ta thật lâu.
Ánh mắt chàng như muốn nhìn thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng ta, khiến mặt ta nóng bừng.
Ta còn chưa hiểu chàng đang nghĩ gì thì Tạ Huy đã thấp giọng: “An Nương, chúng ta làm phu thê thật sự đi.”
Ta ngơ ngác.
Ta và chàng chẳng phải đã là phu thê rồi sao.
Tạ Huy nhìn vẻ mặt ta, lại nhắc một lần: “Ý ta là, làm phu thê thật sự.”
Nói rồi chàng đưa tay tắt nến.
Trong bóng tối, Tạ Huy ôm lấy ta, nụ hôn ấm áp rơi bên cổ.
Ta chẳng hiểu gì về chuyện phu thê, chỉ biết vụng về nương theo sự dẫn dắt của chàng.
Đêm ấy, đến rất khuya ta mới hiểu điều mà những người phụ nhân đầu phố từng cười nói với nhau khi nhắc đến đời sống phu thê là chuyện gì.
Ta chỉ còn một ý nghĩ mơ hồ rằng người đọc sách nhìn gầy gò như Tạ Huy, hóa ra sức lực lại chẳng nhỏ chút nào.
Từ sau đêm ấy, ta cảm thấy mình dường như đã bước thêm một đoạn vào trong lòng Tạ Huy.
Ta cũng bắt đầu để ý đến chàng nhiều hơn trước.
Mỗi khi đi ngang hiệu sách, bước chân Tạ Huy thường chậm lại.
Gặp những học trò đến mua bánh, đáy mắt chàng đôi lúc sẽ thoáng qua một chút buồn bã.
Mà mỗi lần kể chuyện thuở nhỏ, điều chàng nhắc đến nhiều nhất vẫn là những ngày được đọc sách trong học đường.
Ta dần hiểu ra một chuyện.
Tạ Huy thật sự rất thích đọc sách.
Ý nghĩ cho chàng trở lại học đường vì thế cứ quanh quẩn trong đầu ta.
Khi ta đem chuyện này nói với Chu đại nương, bà gần như hét lên: “Con muốn nuôi Tạ Huy đi học sao?”
“Con có biết một năm học phí tốn bao nhiêu bạc không?”
“Chưa kể b.út, mực, giấy, nghiên, thứ nào chẳng cần tiền.”
Chu đại nương nhìn ta lớn lên từ nhỏ, trước giờ vẫn thật lòng lo cho ta.
Ta đáp: “Nhưng chàng thông minh như vậy.”
“Con không muốn thấy tài học của chàng cứ thế bị chôn vùi.”
Chu đại nương tức đến thở dài: “Con đúng là hồ đồ.”
“Tạ Huy có tài, ta không phủ nhận.”
“Nhưng con có nghĩ tới chưa, nếu sau này nó thật sự thi đỗ cao, con phải làm thế nào?”
