Long Vương Tuyển Phu - 2
Cập nhật lúc: 02/07/2026 13:03
Tai Thiên Diệu chỉ đỏ lên trong chốc lát rồi nhanh ch.óng khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
“Ngươi biết ta là ai không?”
Ta gật đầu.
“Ngươi tên Thiên Diệu.”
“… Ta là con riêng của Phượng Vương.”
“Ồ.”
“Mẫu thân ta xuất thân thấp kém.”
“Ồ.”
“Trong phượng tộc, ai cũng khinh thường ta.”
“Ồ.”
Thiên Diệu nhìn ta, hơi nhíu mày.
“Ngươi không thấy có vấn đề gì sao?”
Ta nghi hoặc.
“Có vấn đề gì?”
Hắn im lặng.
Ta thành thật nói:
“Ta chỉ muốn sinh trứng rồng, đâu phải muốn tuyển người làm Phượng Vương.”
“…”
Khóe miệng Thiên Diệu giật giật.
Bầu không khí nhất thời có chút kỳ lạ.
Đúng lúc này, tên cẩm y vừa bị ta tát bay cuối cùng cũng hoàn hồn.
Hắn run rẩy chỉ vào Thiên Diệu.
“Long… Long Vương đại nhân! Ngài đừng bị hắn lừa! Hắn là nghiệt chủng! Là điềm xui của phượng tộc!”
Ta quay đầu.
“Ồ.”
Tên kia ngẩn người.
Ồ?
Chỉ vậy thôi?
Hắn không cam tâm.
“Hắn còn khắc c.h.ế.t mẫu thân mình!”
Ta lại gật đầu.
“Ồ.”
“…”
“Hắn tính tình quái gở, lòng dạ độc ác!”
“Ồ.”
“…”
“Hắn còn không biết cười!”
Ta cuối cùng cũng có phản ứng.
Ta quay sang nhìn Thiên Diệu.
“Ngươi không biết cười à?”
Thiên Diệu: “…”
Hắn lạnh mặt.
“Không biết.”
Ta kinh ngạc.
Trên đời còn có người không biết cười?
Thật đáng thương.
Ta lập tức đưa tay sờ đầu hắn.
“Không sao. Sau này ta sẽ dạy ngươi.”
Thiên Diệu cứng đờ.
Toàn thân hắn như bị điểm huyệt.
Đám phượng hoàng xung quanh thì đồng loạt hóa đá.
Nữ Long Vương…
Đang dỗ dành Thiên Diệu?
Tên cẩm y không chịu bỏ cuộc.
Hắn nghiến răng.
“Long Vương đại nhân! Ngài là người cao quý, sao có thể để mắt đến loại nghiệt chủng này?”
Ta suy nghĩ.
Sau đó nghiêm túc đáp:
“Bởi vì hắn đẹp.”
“…”
“…”
“…”
Toàn trường im phăng phắc.
Ta bổ sung:
“Cực kỳ đẹp.”
Tên cẩm y nghẹn đến đỏ mặt.
Thiên Diệu cũng ngẩn người.
Hắn nhìn ta.
Ánh mắt có chút phức tạp.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai nói hắn đẹp.
Người khác nhìn thấy hắn, chỉ nhớ hắn là con riêng.
Là nghiệt chủng.
Là đứa con không nên tồn tại.
Chưa từng có ai chỉ đơn giản nhìn hắn, rồi nói:
Ngươi đẹp.
Ta thấy hắn nhìn mình chằm chằm, liền hỏi:
“Sao vậy?”
Thiên Diệu dời mắt.
“Không có gì.”
Tai lại đỏ rồi.
Ta cảm thấy con phượng hoàng này thật kỳ lạ.
Mặt thì lạnh như băng.
Tai lại thích đỏ.
Chẳng lẽ bị bệnh?
Ta lập tức đưa tay sờ trán hắn.
Không sốt.
Lại sờ mặt.
Cũng bình thường.
Thiên Diệu hoàn toàn cứng đờ.
“Ngươi… ngươi làm gì?”
Ta nghiêm túc đáp:
“Xem ngươi có bệnh không.”
“…”
“Tai ngươi đỏ.”
“…”
“Ngươi không khỏe sao?”
“…”
Mặt hắn lần này cũng đỏ luôn.
Ta càng lo lắng.
Không xong.
Con phượng hoàng ta vừa nhìn trúng hình như thật sự có bệnh.
Ta vung tay.
Một luồng linh lực dồi dào tràn vào cơ thể hắn.
Thiên Diệu giật mình.
Hắn cảm nhận được dòng linh lực tinh thuần ấy đang chảy khắp kinh mạch mình.
Những vết thương cũ lâu năm, những chỗ từng bị hỏa độc ăn mòn…
Tất cả đều đang được chữa lành.
Hắn kinh ngạc nhìn ta.
“Ngươi…”
Ta vui vẻ.
“Quả nhiên có bệnh.”
“…”
“Nhưng không sao, ta chữa cho ngươi rồi.”
Thiên Diệu ngơ ngác nhìn ta.
Lần đầu tiên trong đời…
Có người vừa gặp hắn đã ra tay cứu hắn.
Còn chữa thương cho hắn.
Chỉ vì…
Tai hắn đỏ.
Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên.
“Ta ngược lại muốn xem, là ai dám động đến người của phượng tộc!”
Ầm!
Một luồng uy áp mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống.
Mây đen cuồn cuộn.
Phượng hỏa đỏ rực chiếu sáng cả bầu trời.
Một người đàn ông trung niên mặc cẩm bào vàng chậm rãi hạ xuống.
Đám phượng hoàng lập tức quỳ rạp.
“Tham kiến Phượng Vương!”
Phượng Vương lạnh lùng nhìn quanh.
Ánh mắt cuối cùng dừng trên người Thiên Diệu.
Lập tức nhíu mày.
“Sao lại là ngươi?”
Giọng điệu kia…
Không giống đang nói chuyện với con trai mình.
Mà giống nhìn thấy thứ gì rất chướng mắt.
Ta nhíu mày.
Không thích.
Ta không thích ánh mắt của ông ta.
Phượng Vương lại nhìn sang ta.
Con ngươi lập tức co rút.
“Nữ Long Vương?”
Ta gật đầu.
“Ừ.”
Ông ta khẽ cười.
“Không biết Long Vương đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo?”
Ta kéo Thiên Diệu đứng sau lưng mình.
“Ta muốn cưới hắn.”
Nụ cười của Phượng Vương cứng lại.
“Cái gì?”
Ta lặp lại:
“Ta muốn cưới Thiên Diệu.”
“…”
“…”
“…”
Gió đêm thổi qua.
Lá cây rơi lả tả.
Phượng Vương nhìn ta.
Ta nhìn ông ta.
Một lúc lâu sau.
Ông ta mới chậm rãi quay sang nhìn Thiên Diệu.
Lần đầu tiên trong đời.
Ông ta dùng ánh mắt như gặp quỷ để nhìn đứa con trai này.
Thiên Diệu: “…”
