Long Vương Tuyển Phu - 9

Cập nhật lúc: 02/07/2026 15:02

Thiên Diệu nhìn ta rất lâu.

Lâu đến mức nụ cười trên mặt ta sắp cứng lại.

Ta chớp mắt.

“Ngươi không ăn à?”

“… Ăn.”

Hắn cúi đầu, chậm rãi ăn một ngụm cháo.

Động tác rất ưu nhã.

Ăn cháo mà cứ như đang dự yến tiệc của Thiên giới.

Ta nhìn đến ngây người.

Con phượng hoàng này…

Ngay cả ăn cơm cũng đẹp.

Đúng lúc ấy, những dòng chữ kỳ lạ lại hiện lên.

【Ha ha ha! Nữ phụ lại bắt đầu nhìn mặt người ta rồi!】

【Nàng đúng là nhan khống chính hiệu!】

【Nhưng công nhận, nam chính đẹp thật.】

【Nữ phụ cứ nhìn nữa đi, sau này sẽ không nỡ đưa người cho nữ chính đâu.】

Ta ngẩn người.

Đưa ai?

Thiên Diệu?

Ta nhìn sang hắn.

Hắn đang cúi đầu ăn cháo, lông mi dài rũ xuống, sống mũi cao thẳng, gương mặt tinh xảo đến mức không có lấy một khuyết điểm.

Ta nghiêm túc suy nghĩ.

Đẹp như vậy…

Ta chắc chắn sẽ không đưa cho ai.

Ta còn phải để hắn cười mỗi ngày nữa.

Đúng lúc này.

Ầm!

Một tiếng động lớn đột nhiên vang lên từ ngoài đại điện.

Toàn bộ Long Cung khẽ rung lên.

Ta ngẩng đầu.

Thiên Diệu cũng nhíu mày.

Lại một tiếng “Ầm” nữa vang lên.

Giống như…

Có người đang đập cửa.

Ta ngơ ngác.

Long Cung của ta đã ba trăm năm không có khách.

Ai lại đến vào giờ này?

Bên ngoài, giọng nói tức giận vang lên:

“Hoa Nguyệt! Ngươi mau mở cửa cho ta!”

Ta ngẩn người.

Giọng này…

Hơi quen.

Những dòng chữ lập tức hiện ra.

【Ha ha ha! Chính thất số hai tới rồi!】

【Xà yêu Chước Hoa đến cướp người!】

【Cảnh kinh điển đây rồi! Một người vừa nhặt được phượng hoàng về nhà, một người mang sính lễ đến cầu hôn!】

Ta: “?”

Chước Hoa?

Ta lập tức nhớ ra.

Con rắn có thể sinh trứng rồng!

Hai mắt ta sáng lên.

Ta đứng bật dậy.

“Ta đi mở cửa!”

Nói xong, ta chạy mất.

Thiên Diệu còn chưa kịp phản ứng.

“…”

“…”

Hắn nhìn cửa bếp.

Không hiểu sao…

Trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành.

Bên ngoài đại điện.

Ta vừa mở cửa.

Một nam t.ử mặc huyền y liền bước vào.

Người nọ cao lớn, ngũ quan tuấn tú, đôi mắt hẹp dài hơi nhếch lên, mang theo vài phần phong lưu.

Trong tay hắn còn cầm một cái hộp ngọc.

Vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức nở nụ cười.

“Ta biết ngay ngươi đang ở đây.”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

Hắn đưa hộp ngọc tới.

“Cho ngươi.”

Ta nhận lấy.

Mở ra.

Bên trong là mười viên minh châu sáng lấp lánh.

Ta ngẩn người.

“Cho ta?”

Chước Hoa cười.

“Ừ.”

“Vì sao?”

“Quà gặp mặt.”

Ta kinh ngạc.

Con rắn này thật hào phóng.

Là một con rắn tốt.

Ta vui vẻ cất hộp đi.

Chước Hoa nhìn quanh.

Ánh mắt lập tức đau lòng.

“Nơi này vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

“Ngươi vẫn ở một mình?”

“Không.”

“Không?”

Hai mắt Chước Hoa sáng lên.

“Ngươi tìm được người hầu rồi?”

Ta lắc đầu.

“Ta nhặt được một con phượng hoàng.”

“…”

“…”

“… Con gì?”

“Phượng hoàng.”

“…”

Nụ cười trên mặt Chước Hoa từ từ biến mất.

“Ngươi vừa nói… cái gì?”

Ta lặp lại:

“Ta nhặt được một con phượng hoàng.”

“…”

“Rất đẹp.”

“…”

“Biết nấu cơm.”

“…”

“Còn biết cười.”

“…”

“Ta rất thích.”

“…”

“…”

“…”

Mặt Chước Hoa hoàn toàn đen lại.

Không khí yên tĩnh hồi lâu.

Hắn chậm rãi hỏi:

“Con phượng hoàng đó…”

“Ừ?”

“Là Thiên Diệu?”

Ta kinh ngạc.

“Sao ngươi biết?”

“…”

Chước Hoa hít sâu một hơi.

Hắn biết.

Đương nhiên hắn biết.

Cả Tam Giới này, ngoài Thiên Diệu ra, còn có con phượng hoàng nào đẹp đến mức vừa gặp đã khiến Hoa Nguyệt nhớ mãi không quên nữa?

Hắn nghiến răng.

“Ngươi không phải muốn tìm ta sinh trứng sao?”

Ta gật đầu.

“Đúng.”

“Vậy vì sao lại nhặt một con phượng hoàng về?”

Ta thành thật đáp:

“Hắn đói.”

“…”

“Long Cung cũng rất vắng.”

“…”

“Hơn nữa hắn còn biết nấu cơm.”

“…”

“…”

“…”

Chước Hoa đột nhiên thấy đau đầu.

Con rồng này…

Lại tùy tiện nhặt người về chỉ vì người ta biết nấu cơm?

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên phía sau.

“Ngươi là ai?”

Chước Hoa ngẩng đầu.

Ta cũng quay lại.

Thiên Diệu đang đứng ở cửa.

Vẫn là bộ bạch y kia.

Ánh đèn trong Long Cung chiếu lên gương mặt hắn, khiến dung mạo vốn đã xuất sắc càng thêm kinh diễm.

Ngay cả Chước Hoa cũng ngây người hai giây.

Khó trách.

Khó trách Hoa Nguyệt lại nhặt người về.

Đẹp thật.

Nhưng…

Đẹp thì đẹp.

Đó là con phượng hoàng!

Mà hắn là rắn!

Rắn mới có thể sinh trứng rồng!

Nghĩ đến đây, Chước Hoa lập tức ngẩng đầu.

“Ta là Chước Hoa.”

Thiên Diệu gật đầu.

“Ồ.”

“…”

Hết rồi?

Chước Hoa không vui.

“Ngươi không biết ta?”

“Không.”

“…”

“Ta là đại yêu Động Đình Hồ.”

“Ồ.”

“…”

“Tu vi ngàn năm.”

“Ồ.”

“…”

“… Ta có động phủ riêng.”

“Ồ.”

“…”

“…”

“… Ta rất giàu.”

Thiên Diệu nhìn hắn.

Một lát sau.

“Cho nên?”

“…”

Chước Hoa nghẹn.

Tên phượng hoàng này…

Sao đáng ghét thế?

Đúng lúc ấy.

Ta vui vẻ chen vào.

“Thiên Diệu!”

Hắn nhìn sang.

Ta chỉ vào Chước Hoa.

“Đây là con rắn!”

“…”

“Con rắn có thể sinh trứng rồng!”

“…”

“…”

“…”

Toàn bộ Long Cung.

Lại rơi vào yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Long Vương Tuyển Phu - Chương 9: 9 | MonkeyD