Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 146

Cập nhật lúc: 08/03/2026 21:12

Chương Tình giật nảy người, trong vườn còn có biết bao nhiêu con vật nhỏ bé, hiền lành, ăn cỏ là chính, mà chúng đều nằm trong… thực đơn yêu thích của loài sói!

Cô ấy lập tức gọi điện cho Chúc Ngu để báo tin.

Đầu dây bên kia, Chúc Ngu bình tĩnh vô cùng: “À, con đó là công nhân mới của vườn thú đó. Tối qua nó đến muộn quá, nên tôi cho nó ở tạm phòng y tế nghỉ ngơi. Cô sợ thì cứ đợi tôi xuống, lát nữa tôi qua dắt nó đi.”

Chương Tình vội nói: “Không sao đâu, tôi không sợ! Quản lý, cô cứ lo việc của mình đi, để tôi xử lý vụ này.”

Chúc Ngu cũng yên tâm, dù sao mấy công nhân cũ trong vườn đều có kinh nghiệm. Hơn nữa, con sói đó là đã “giao tiếp” từ hôm qua rồi — tính tình hơi giả trân một chút, nhưng tuyệt đối không c.ắ.n người.

Cúp máy xong, Chương Tình hít sâu, nhìn con sói đang nhắm mắt nằm trong phòng y tế.

Hôm nay tới lượt cô tắm rửa cho các “bé lông xù” mới tới!

Chương Tình vốn rất yêu động vật, gan cũng khá to, lại có nhiều kinh nghiệm chăm sóc. Từ ngày Chúc Ngu làm quản lý, mấy con vật trong vườn ngoan đến mức khiến công nhân cũ phải ghen tị.

Những con vật ấy ngoan quá mức quy định!

Cô ấy lấy chìa khóa, khẽ mở cửa phòng y tế. Ngay khoảnh khắc cửa hé ra, đôi mắt lam nhạt của con sói mở ra, phản chiếu ánh sáng lên bộ lông xám bạc mượt mà đẹp đến mức thở không ra hơi.

Vừa liếc qua, Chương Tình đã nhận ra: đây là loài Linh Phong Lang, một giống cực kỳ hiếm.

“Quản lý thật là siêu quá, lần nào cũng mang về được mấy con quý như vậy.”

Cô ấy khẽ tránh ánh nhìn của con sói, dịu giọng nói: “Chào bé sói nha~ chị là công nhân ở Vườn Thú Linh Khê, sau này cũng là đồng nghiệp của em đó. Em đói không? Muốn ăn gì không nè?”

Con sói lười biếng ngẩng đầu, khẽ “ngao ô” một tiếng — âm thanh mềm nhũn như tan chảy vào tim.

Chương Tình vội chạy đi lấy thức ăn, rồi đứng xa xa nhìn, chỉ thấy con sói ăn cực kỳ tao nhã, từng miếng từng miếng như quý tộc dùng d.a.o nĩa.

Khi nó ăn xong, cô nhân lúc nó chưa cảnh giác, tiêm nhẹ một mũi t.h.u.ố.c mê rồi đưa nó sang khu chuồng mới.

“Tốt quá! Ngày khai trương thứ hai mà vườn mình đã có thêm động vật mới rồi!”

Cô ấy còn tính làm bảng hiệu riêng, đặt tên cho chuồng “Linh Phong Lang”.

Thuốc mê chỉ tiêm liều nhỏ, chưa đến một tiếng sau nó tỉnh lại. Đối diện môi trường hoàn toàn xa lạ, nó vẫn thản nhiên như cũ, chỉ tìm chỗ khuất rồi nằm xuống ngủ tiếp.

Chương Tình ngạc nhiên: “Sao con này thích nghi nhanh thế nhỉ?”

Cô ấy lại gọi điện cho Chúc Ngu báo tình hình.

Một lát sau, Chúc Ngu đích thân đến.

Vừa thấy cô, con sói từ chỗ ẩn nấp lập tức chạy ra, đứng trước rào chắn, nhẹ nhàng kêu “ngao ô~”.

Chương Tình cảm thán: “Quả nhiên, động vật mà quản lý mang về đều có tình cảm đặc biệt với cô ấy.”

Nhưng Chúc Ngu lại thản nhiên: “Được rồi, hôm nay em làm việc ở đây nhé, làm cho tốt vào.”

Con sói ấm ức “ngao ô~” một tiếng, rồi khập khiễng đi về phía bãi cỏ, nằm vật ra trên tảng đá.

Chương Tình tròn mắt: “Quản lý! Nó… nó bị thương kìa!”

Con sói: “Ngao ô~~”

Chương Tình lo lắng: “Hay là đưa nó về phòng y tế kiểm tra đi, đều tại tôi cả, không phát hiện ra sớm, lại còn mang nó ra khu tham quan…”

Chúc Ngu nghe con sói tru “ô ô ư ư” giọng điệu chẳng khác gì người hát “Cải thìa trong đất vàng ơi~~”, rõ là muốn làm người ta thương cảm.

Cô thản nhiên nói: “Tôi kiểm tra rồi, nó chẳng sao cả.”

Chương Tình ngập ngừng: “Nhưng mà… nó đi cà nhắc kìa…”

Chúc Ngu lạnh giọng: “Nó giả vờ đấy.”

Con sói lại kêu lên: “Ngao ô ô~ ngao ô~” Đau quá à~ chân đau, bụng đau, đầu cũng đau luôn á~

Chương Tình nhìn qua nhìn lại giữa hai bên, cuối cùng vẫn tin quản lý hơn: “Vậy… tôi đi xem mấy khu khác nha.”

Chúc Ngu gật đầu.

Chờ Chương Tình đi rồi, con sói vẫn cứ “ngao ô~ ngao ô~”, thi thoảng đổi chỗ đau.

Chúc Ngu day day tai, lạnh giọng: “Đau à? Đau cũng phải đi làm cho chị!”

Con sói:“Ngao ô~” giọng yếu ớt, đáng thương như cún con bị bỏ rơi

Chúc Ngu: “Không muốn làm thì thôi, vẫn còn có mấy con khác đang xin việc vào đây đấy!”

Con sói im thin thít, cúi đầu, giấu mặt vào hai chân, nhìn vừa buồn vừa mắc cười.

Chúc Ngu hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Thật ra đây là lần đầu cô gặp một con sói có nhân cách như vậy.

Trước giờ trong Vườn Thú Linh Khê, toàn con nào cũng ngoan như cục bột cô còn sợ tụi nó làm nhiều quá mệt, suốt ngày khuyên: “Thôi nghỉ đi, đừng gắng quá.”

Giờ thì gặp phải con sói này hôm qua miệng còn bảo “Muốn làm việc để báo ơn quản lý!”, hôm nay đã giả bệnh, ăn thì nhiều mà làm thì lười.

Thật là không thể nhịn nổi!

Ngày đầu ra mắt công chúng, Chúc Ngu đặc biệt chú ý nó.

Quan sát qua camera, cô thấy con sói chỉ nằm lì trên tảng đá, bất động như tượng.

Du khách gọi nó, khen nó, chụp ảnh rần rần nó vẫn chẳng thèm liếc một cái.

Chỉ đến giờ ăn trưa, nó mới “khỏe lại” một cách thần kỳ, ăn uống nhiệt tình. Ăn xong lại leo lên giường gỗ nằm ngủ tiếp.

Thế mà khách du lịch vẫn khen nức nở:

“Trời ơi, con sói này đẹp quá, lạnh lùng quá, thần bí ghê!”

“Đúng là đáng yêu, khác hẳn mấy con sói thường thấy!”

Thậm chí có người còn nói: “Linh Khê thật biết chiều lòng du khách, mới khai trương hai ngày mà đã có động vật quý hiếm thế này!”

Chúc Ngu thì bận bịu, cũng mặc kệ nó.

Cho đến tận chiều, khi tan ca, cô tính qua “tâm sự” với con sói một chút, thì bỗng nhận được điện thoại của nhân viên tuần tra giọng run rẩy: “Quản…quản lý ơi! Không xong rồi! Sau núi… xuất hiện một bầy sói thật!!!”

Chúc Ngu nghe xong, lập tức lao thẳng về hướng đó.

Vườn Thú Linh Khê được xây dựa lưng vào dãy núi Linh Khê — một khu núi rộng mấy trăm cây số, địa hình phức tạp, động vật sinh sống phong phú. Nhiều đoàn chuyên gia từng đến đây quay phim, chụp ảnh động vật quý nhưng khu vực này chưa được mở cửa du lịch nên hầu như không có khách lui tới…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 146: Chương 146 | MonkeyD