Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 161
Cập nhật lúc: 09/03/2026 06:00
Lúc Chúc Ngu gửi tin nhắn tới, La Tân đang bận rộn giúp con gấu trúc Đoàn Đoàn rửa mặt trong khu nuôi.
Là một con gấu trúc mê sạch sẽ, Đoàn Đoàn mỗi ngày phải rửa mặt không biết bao nhiêu lần. Ăn tre xong cũng rửa, ngủ dậy cũng rửa, lăn lộn dưới đất cũng phải rửa…
Chỉ có điều, giờ phút này nó lại chìa móng ra từ chối La Tân tới gần.
La Tân nhỏ giọng năn nỉ: “Đoàn Đoàn, bạn bè của em đang chờ ngoài kia kìa, sạch sẽ rồi thì mới ra chơi được chứ.”
Đoàn Đoàn vẫn bướng bỉnh: “Anh~.”
Nó nghĩ bụng: vừa mới rửa xong đấy thôi, bây giờ sạch tinh rồi!
Bỗng điện thoại trong túi La Tân rung lên, anh chưa để ý, nhưng Đoàn Đoàn đã nhanh nhảu đưa móng vỗ vỗ vào túi áo anh.
Lúc này La Tân mới lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Chúc Ngu liền lập tức trả lời: “Quản lý rảnh không? Tôi gọi video để cô xem Đoàn Đoàn nè.”
Ngay sau đó, cuộc gọi video từ Chúc Ngu đến.
La Tân đặt điện thoại lên giá, vừa khéo chĩa thẳng camera vào Đoàn Đoàn.
Trên màn hình vừa hiện ra gương mặt Chúc Ngu thì cái con gấu trúc lúc nãy còn lì lợm lập tức ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn kêu: “Anh anh~.”
Giọng nghe mềm mại hẳn đi.
La Tân đã quen với kiểu “hai mặt” này của Đoàn Đoàn nhưng nghĩ lại cảnh nó vừa nãy lạnh lùng hất tay mình, trong lòng vẫn thấy hơi chua chát.
Thôi thì ít ra giờ trước mặt quản lý Chúc, nó cũng chịu làm “em bé ngoan” để anh nở mày nở mặt.
Trong bụng La Tân thầm vui, nhân lúc Đoàn Đoàn mải mê nhìn màn hình, liền lén luồn tay xuống đuôi nó giả vờ chải lông.
Quả nhiên, bình thường còn chạy trốn, giờ nó ngồi yên như tượng, chỉ chăm chăm gọi vào màn hình: “Anh~ anh~.”
La Tân vừa chải vừa mê mẩn: lông dạo này nhiều thế? Không biết là do nó béo lên hay mọc lông dài ra nữa…
Chúc Ngu trong điện thoại hỏi: “Đoàn Đoàn, sao giờ này còn chưa ngủ thế?”
Đoàn Đoàn nghiêng đầu, nhìn chính mình trên màn hình, cố tình làm dáng dễ thương: “Anh~.”
Đang chờ…
Nó vội cắt ngang, ngọt xớt: “Đang chờ chị gái.”
Nghe giọng nũng nịu ấy, tim Chúc Ngu cũng mềm nhũn: “Chị đã bảo mấy hôm nữa phải đi công tác rồi, em đừng chờ nữa, đi ngủ sớm đi nha.”
Định nhắc thêm vụ thức khuya thì sẽ có quầng thâm nhưng nhìn đôi mắt gấu trúc vốn đã “thâm sẵn”, Chúc Ngu nghẹn lại, chẳng nói thêm được.
Cô lấy trong hành lý ra “nhiệm vụ công tác” mấy quả bóng lông, rồi giơ cho Đoàn Đoàn xem: “Hiện giờ chị đang chải lông cho Đoàn Đoàn phiên bản vải nỉ đây này.”
Đoàn Đoàn vui vẻ kêu một tiếng.
Đúng lúc Chúc Ngu cúi đầu chuẩn bị làm việc, thì bỗng nghe trong điện thoại có thêm vài tiếng kêu khác.
Ngẩng lên, cô giật mình thấy cái đầu tròn vo của Đoàn Đoàn đã dí sát vào camera, gần như che kín hết màn hình.
“Đoàn Đoàn, em sao thế?” Chúc Ngu ngạc nhiên.
Vừa dứt lời, liền thấy ở góc màn hình ló ra mấy cái đầu lông xù xù khác, kêu ầm ĩ.
Nháy mắt sau, mấy cái đầu ấy biến mất sạch.
Chúc Ngu suýt nghĩ mình hoa mắt…
Không phải chứ? Sao gấu trúc đỏ và Đoàn Đoàn lại ở cùng một chỗ được?
Nhưng tiếng kêu vừa rồi rõ ràng không phải ảo giác.
Cô hỏi thử: “Có mấy bé nào khác tới chơi với em à?”
Đoàn Đoàn mặt lạnh như tiền, đưa móng đè mấy cái đầu kia xuống, rồi quay lại ngọt xớt với màn hình: “Không có đâu~.”
La Tân nhìn cảnh này thì sốc thật sự. Anh vội nâng móng Đoàn Đoàn lên, cứu mấy bé bị đè ra.
“Đoàn Đoàn, sao em lại bắt nạt bạn thế? Người ta vất vả tới chơi với em mà em lại đè người ta xuống đất. Bạn bè thì phải hòa thuận, em có biết mình to hơn người ta nhiều không? Phải nhẹ nhàng mới chơi được chứ.”
Nhân lúc ấy, ba con nhỏ vừa được cứu lập tức ngóc đầu khỏi người Đoàn Đoàn, tranh nhau chào màn hình.
“Chị ơi, là em nè, Tiểu Năng có mặt!” Gấu trúc đỏ hớn hở vẫy móng.
“Chủ nhân, em cũng ở đây nha!” Con ch.ó nhỏ lè lưỡi, lắc đầu ngoe nguẩy.
Còn chồn Bạch Châm thì vì thấp bé nên bị chen xuống, phải cố bò lên tận… trên đầu Đoàn Đoàn mới ló được mặt: “Còn có em nữa nè!”
Chúc Ngu kinh ngạc: “Ủa, sao các em lại chơi cùng nhau thế?”
Cô nhớ rõ hồi ở vườn thú,
gấu trúc đỏ vốn không ưa gấu trúc, dù tên hai đứa gần giống nhau…
Bạch Châm hí hửng đáp: “Là em dẫn tụi nó tới ——”
Chưa kịp nói hết câu thì đã bị Đoàn Đoàn hất thẳng xuống.
May có La Tân nhanh tay đỡ kịp, ôm gọn vào lòng. Anh thở phào: “Bảo bối quý thế này, mà ngã thì biết làm sao.”
Rồi anh lại quay sang giáo huấn:
“Đoàn Đoàn, không được đẩy bạn như thế. Bạch Châm yếu lắm, dễ bị thương, chơi cũng phải chơi sao cho ai cũng vui mới được…”
Nhưng chồn Bạch Châm chẳng buồn nghe, vừa được đặt xuống đã lại cố bò lên người Đoàn Đoàn.
Thấy màn hình bị mấy con kia chen hết chỗ, nó chỉ còn cách chiếm luôn chỗ trống trên đầu Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn tức điên, giơ móng định hất xuống lần nữa thì bị La Tân giữ lại.
Anh vẫn tưởng tụi nhỏ đang “chơi trò chơi”, nhưng trò này rõ ràng nguy hiểm quá, toàn là bảo bối của vườn thú, fan trên mạng cũng nhiều, ngày mai còn phải ra cho du khách xem. Lỡ bị thương thì to chuyện.
Anh bèn bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng đạo lý “phải chơi trò an toàn”.
Gấu trúc đỏ chịu hết nổi, lấy tay che tai.
Con ch.ó nhỏ vốn dễ tính cũng chỉ biết lắc đầu, mặt mày kiểu “ước gì có thể tắt tiếng ông anh này đi”…
