Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 220:
Cập nhật lúc: 20/03/2026 05:07
Chúc Ngu nói: “Tiểu bạch hổ tuy mới tới vườn thú chúng tôi không lâu, nhưng mọi người đều rất thích nó. Nó thông minh, đáng yêu lại còn rất chăm chỉ. Mỗi ngày đều cùng tôi đi tuần tra khắp vườn, thấy người liền thích chào hỏi, cực kỳ lễ phép.”
Hạ Tiêu không nhịn được mà bật lời: “Đáng yêu, siêng năng, lễ phép, haha!”
Anh ta vừa nói vừa đảo mắt nhìn Bạch Sóc, càng nhìn càng thấy ba từ ấy chẳng dính dáng gì đến con người này cả.
Lúc Bạch Sóc mới đến nhà bọn họ, anh rất nhanh khiến ba anh ta tin tưởng. Sau đó, ba anh khách khí hỏi Bạch Sóc nên xưng hô thế nào cho phải.
Bạch Sóc liếc ông một cái, bảo cứ gọi anh là “cụ tổ”. Anh đã tra rồi, hình như con người thời nay gọi những người cùng bối với tổ tiên như vậy.
Bạch Sóc nói, tuy tuổi anh còn lớn hơn cả tổ tiên đời trước của họ, nhưng cao hơn nữa thì không biết nên gọi là gì, thôi cứ tùy tiện vậy.
Lúc ấy Hạ Tiêu tức đến đỏ mặt. Anh ta nhìn người đang ngồi trên ghế sofa trông tuổi tác y như mình, thậm chí ra ngoài còn dễ bị hiểu lầm thành em trai anh ta, mà bây giờ lại bắt anh ta gọi một tiếng “cụ tổ”?
Cái xưng hô gì vậy? Anh ta còn cần mặt mũi nữa không chứ?
May mà Hạ Thụy Phong nói, gọi “cụ tổ” cũng được, nhưng vì bề ngoài Bạch Sóc còn quá trẻ, xưng như vậy ở bên ngoài sẽ dễ gây chú ý.
Bạch Sóc lại là người thích kín đáo, cuối cùng miễn cưỡng để Hạ Tiêu gọi anh là “chú”, dù sao cũng không thể gọi ngang hàng được.
Quy ước xong, Hạ Tiêu phải cố nhịn cảm giác khó chịu mà nặn giọng gọi mấy tiếng “chú” trước mặt ba mình, theo yêu cầu của Bạch Sóc.
Bạch Sóc gật đầu, bảo: ngoan. Theo lý thì anh nên cho vãn bối gì đó, nhưng anh mới tỉnh lại, chẳng có gì để tặng Hạ Tiêu cả.
Hạ Duệ Phong vội nói: “Ngài khách khí rồi, Hạ Tiêu không cần gì đâu. Ngược lại, ngài có cần gì thì cứ bảo nó chuẩn bị.”
Khi ấy Bạch Sóc cười như hồ ly, mấy ngày sau còn liên tục hành Hạ Tiêu, bắt anh ta đi mua đủ thứ linh tinh.
Hạ Tiêu nghi ngờ sâu sắc, chắc tên này nhằm vào mình vì lúc mới gặp, anh ta suýt thì đuổi hắn ra ngoài, còn dọa báo cảnh sát bắt kẻ tung tin mê tín.
Rõ ràng là ngây thơ và thù dai, chứ đáng yêu lễ phép ở đâu. Hạ Tiêu nghe đến muốn bật cười.
Chúc Ngu tất nhiên nghe ra giọng anh ta không tin: “Anh chưa gặp Tiểu Bạch Hổ thì biết gì mà nói nó không như vậy?”
Hạ Tiêu rất muốn đáp: mình chưa gặp Tiểu Bạch Hổ thì thôi, chứ đã gặp Tiểu Bạch Hổ… phiên bản người rồi.
Nghĩ lại thì người với hổ chắc gì khác tính nhau.
Đúng lúc này, Bạch Sóc còn đứng bên cạnh góp lửa: “Tôi rất đồng ý với lời của Quản lý Chúc. Hổ trắng vốn là loài như thế.”
Hạ Tiêu cạn lời muốn lật trắng mắt.
Chúc Ngu nói: “Tôi cũng chỉ từng gặp đúng một con bạch hổ như vậy. Bình thường nó còn rất hay quấn người. Vì lúc đến sở thú nó mới hai tháng tuổi, nên tôi không đưa nó vào khu nuôi thả mà để ở phòng bên cạnh tôi. Lúc ngủ tối nó cứ len lén chui ra ngủ ở cuối giường tôi. Tôi nghĩ chắc nó còn nhỏ quá, sợ hãi. Không biết bây giờ nó ra ngoài một mình có ngủ được không nữa.”
“Ha ha ha ha ha!” Hạ Tiêu nghe vậy không nhịn nổi mà bật cười lớn.
Anh ta châm chọc nhại lại: “Không biết một người ra ngoài ngủ có quen không… còn nhỏ… còn hay quấn người.”
Bạch Sóc cau mày, thấy anh ta cười sắp ngã thì bực mình giơ tay vỗ một cái lên đầu Hạ Tiêu.
Lập tức Hạ Tiêu lảo đảo sang bên, đầu choáng váng, may mà Bạch Sóc kịp kéo lại, nếu không đã ngã xuống đất.
Hạ Tiêu lắc đầu, tỉnh táo lại, nhìn anh không dám tin: “Anh… anh dám đối xử với tôi như vậy?”
Nói là xem anh ta như vãn bối mà?
Bạch Sóc lạnh mặt buông tay: “Tự đứng cho vững.”
Chúc Ngu hỏi: “Hạ Tiêu, anh không sao chứ?”
Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì trong Linh Khê.
Bạch Sóc lạnh lùng liếc Hạ Tiêu một cái: “Tôi còn chưa dùng sức. Đừng để ý cậu ta, rõ ràng là đang la làng ăn vạ.”
Hạ Tiêu trợn tròn mắt: “Anh dùng cái sức lực gì chính anh không rõ hay sao? Còn ăn vạ? Anh từ lúc nào học được mấy cái kiểu nói đó?”
Thảo nào không phải người, khả năng học tập quá mạnh, đã biết dùng cả ngôn ngữ Internet hiện đại.
Bạch Sóc lạnh nhạt cười: “Không biết.”
“Quản lý Chúc, chúng ta đi thôi, đừng động vào cậu ta.” Bạch Sóc phẩy tay, bỏ Hạ Tiêu lại phía sau.
Chúc Ngu thì có chút lương tâm chủ yếu là giờ ở vườn thú Linh Khê, xảy ra chuyện gì cũng liên quan đến vườn thú. Cô giả bộ quan tâm: “Hạ Tiêu nếu không sao thì chúng ta đi. Có sao thì tôi gọi 120 cho anh.”
Hạ Tiêu sĩ diện, bị “người” vỗ nhẹ một cái mà phải vào bệnh viện, vậy danh tiếng anh còn gì nữa.
“Không sao.” Anh ta nói, rồi đi lên phía trước dẫn đường.
Trong vườn thú có người lạ đến, các con vật rất tò mò.
Thật ra bình thường chúng nhìn thấy nhiều nhất chính là người, nhưng hôm nay hai người này hơi lạ, được quản lý Chúc dẫn vào sau giờ tôin làm, nên không ít động vật lén tới xem.
“Quản lý, tìm được tiểu bạch hổ chưa?” Một con thỏ nhỏ cất giọng yếu ớt hỏi.
Nó đã đi theo Chúc Ngu được khá lâu, nghe bọn họ nhắc đến “tiểu bạch hổ” vô số lần. Thỏ nhỏ không giống những động vật khác, nó không nghe hiểu được từng câu tiếng người, lại hơi chậm tiêu nên không biết bọn họ không phải đang nói chuyện cũ của tiểu bạch hổ.
Chúc Ngu nhìn con thỏ nhỏ đang theo mình, bế nó lên, đặt vào lòng bàn tay, dịu dàng nói: “Vẫn chưa đâu.”
Thỏ nhỏ chậm rãi hỏi: “Tiểu bạch hổ đi đâu vậy?”
Chúc Ngu đáp: “Nó chắc là về nhà rồi.”
Thỏ nhỏ lo lắng hỏi: “Nó có trở về không?”
Nó rất thích tiểu bạch hổ.
Trước hết, cả hai đều màu trắng, nhưng trên người tiểu bạch hổ có vằn đen, trông rất ngầu.
Kế đến, nó cảm thấy tiểu bạch hổ rất tốt. Tuy hơi thở trên người tiểu bạch hổ khiến nó sợ, lúc đầu nó không dám nhìn tiểu bạch hổ, mỗi khi tiểu bạch hổ xuất hiện là nó trốn vào góc.
Nhưng tiểu bạch hổ cứ kiên trì chào hỏi nó, tiếng kêu ngao ô ô nghe lâu cũng không còn đáng sợ. Cuối cùng thỏ nhỏ lấy dũng khí không trốn nữa, dám chơi trong khu vực nuôi nhốt. Khi ấy, tiểu bạch hổ sẽ nhảy lên hàng rào của thỏ hoang, hưng phấn chạy tới chạy lui.
