Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 251
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:03
Trong video, chú gấu trúc đỏ đưa móng vuốt lên, giống như đang vẫy tay chào mọi người.
Ba của bé Ổ Gia lại nói: “Làm gì có gấu trúc đỏ biết làm mấy trò này, chắc chắn là vườn thú dựng xiếc cho thu hút khách thôi. Với lại chỗ đó cách nhà mình xa lắm, lái xe cũng phải ba tiếng.”
Ổ Gia buồn bã, ôm điện thoại chạy đi tìm mẹ: “Mẹ ơi, con muốn đến đây xem gấu trúc đỏ. Đây là quà sinh nhật của con đó!”
Cô bé còn vài ngày nữa là tròn năm tuổi. Ba mẹ cho phép con tự chọn quà sinh nhật.
Mẹ của Ổ Gia xem video rồi nói nghiêm túc: “Gia Gia, con quên lần trước đi vườn thú rồi sao? Nắng nóng, mệt, động vật thì chẳng thấy được bao nhiêu. Lúc đó con nói không bao giờ đi nữa.”
Ổ Gia cúi đầu lí nhí: “Nhưng mà hai vườn thú khác nhau mà. Con muốn đi xem gấu trúc đỏ.”
“Được.” Mẹ nói: “Nếu con quyết rồi thì mẹ dẫn con đi.”
Ổ Gia ôm lấy chân mẹ: “Mẹ tuyệt nhất! Con thương mẹ nhất!”
Cô bé chạy lon ton vui sướng. Ba của Ổ Gia lại nói: “Em sao đồng ý nhanh vậy? Lát nữa đi rồi nó lại than mệt thì sao.”
Mẹ đáp: “Đã hứa với con thì phải giữ lời. Đây là quyết định của Gia Gia, chúng ta chỉ cần làm theo thôi. Còn nếu nó hối hận thì cũng coi như một bài học.”
Dù nói vậy, cả hai vợ chồng vẫn thoáng lo. Họ nhớ rõ cảm giác kinh hoàng của chuyến đi vườn thú tháng trước.
Hôm đó đúng dịp lễ, người đông nghẹt. Xếp hàng xem một con vật phải đợi hai tiếng mà coi chưa tới ba phút. Chỗ nghỉ thì ít, đội mũ che nắng cũng chẳng ăn thua. Vườn thú diện tích rộng, đi bộ thì mệt muốn xỉu. Xe điện thì lúc nào cũng chật kín. Đi nửa ngày mà như mất nửa cái mạng.
Không biết còn tưởng họ đi vào “cửa ải sinh t.ử” nào, chứ dẫn con đi chơi mà còn mệt hơn đi làm.
Sinh nhật của Ổ Gia đúng cuối tuần. Sáng sớm, cả nhà ba người đã dậy chuẩn bị đồ đi vườn thú.
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này họ mang đầy đủ nào là mũ chống nắng, áo chống nắng, quạt mini cầm tay, nước uống, nước mơ chua, đồ ăn vặt cho trẻ con…
Cuối cùng là một cái ba lô to oạch. Tuy nặng nhưng để đi chơi thoải mái thì đáng.
Ba mẹ Ổ Gia đều đã từng đọc đ.á.n.h giá trên mạng, nhưng chẳng mấy tin tưởng. Dù vậy, người ta khen vườn thú Linh Khê hết lời, rằng vào trong chỉ cần đi theo biển chỉ dẫn, chẳng cần suy nghĩ gì. Khó nhất chỉ là… mua được vé.
Nhưng ba của Ổ Gia lại may mắn mua được vé người khác nhượng lại.
Sáng sớm cả nhà lên đường. Ổ Gia vui không để đâu cho hết: “Con muốn đi xem gấu trúc đỏ!”
“Mẹ ơi, trong vườn còn có gấu trúc đỏ với hổ lớn nữa. Con muốn xem hết!”
Ba mẹ thì chuẩn bị tinh thần… để giành chỗ và chen lấn.
8 giờ rưỡi, ba người đến vườn thú Linh Khê. Lúc này vườn đã mở cửa nửa tiếng. Nhưng bên cổng… chẳng có một bóng khách nào.
Cả nhà đứng đơ. Hai vợ chồng nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc. Theo kinh nghiệm của họ, giờ này đáng lẽ phải là lúc đông nhất. Trên mạng còn nói vé ở đây khó mua lắm. Sao đến nơi lại chẳng thấy người?
Tuy rằng tin mạng hay sai, nhưng chênh lệch thế này thì quá mức.
Ổ Gia không quan tâm: “Ba mẹ ơi, vào đi thôi!”
Khi vào cửa, mẹ Ổ Gia còn hỏi nhân viên kiểm vé: “Sao chẳng thấy ai vào vậy?”
Nhân viên cười đáp: “Vườn mở từ 8 giờ. Du khách đều đã vào trước rồi. Trong vườn lớn lắm, mỗi loài lại có biểu diễn khác nhau. Chậm một chút là xem không kịp đâu, nên họ thường đến sớm mấy phút để xếp hàng, vừa mở cửa là ùa vào ngay.”
Mẹ cô bé thầm nghĩ: Sao mà siêng năng dữ vậy…
Quả thật, vừa bước vào, họ phát hiện trong vườn toàn là người. Ngay cả hồ thiên nga cũng bị Đoàn Đoàn bởi du khách.
“Có gì đâu mà xem…” mẹ lẩm bẩm.
Nhưng Ổ Gia kéo tay mẹ: “Mẹ, nhiều người vậy chắc hay lắm! Đi xem đi!”
Ổ Gia vốn là cô bé thích xem náo nhiệt.
Vừa đến hồ, họ thấy mấy con thiên nga đen bơi tới lui trên mặt nước trong veo. Cổ dài, dáng thướt tha, bơi nhẹ nhàng, mặt nước gợn sóng như tranh vẽ.
Mấy con thiên nga đen bơi một vòng rồi dừng lại ngay giữa hồ, xếp thành hàng. Mỏ đỏ tươi hướng cùng một phía, nhìn về phía du khách. Sau đó chúng đồng loạt giương cánh, gật đầu, cúi mình.
Trông chẳng khác gì đang biểu diễn một điệu múa không lời.
Thiên nga vốn đã nổi tiếng thanh tao. Buổi biểu diễn này càng khiến cảnh tượng đẹp đến yên tĩnh. Du khách vỗ tay rần rần.
Thiên nga cũng cúi đầu đáp lễ.
Đến cả Ổ Gia cũng xúc động, nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, thiên nga đẹp quá.”
Mẹ chụp ảnh xong cũng gật đầu: “Ừ, hiếm khi được thấy thiên nga biểu diễn. Không ngờ hôm nay lại gặp.”
Một du khách hay tới đây nói: “Thiên nga đen ở Linh Khê ngày nào cũng biểu diễn, sáng hai suất, chiều hai suất. Hôm nay nhà chị gặp may đó.”
Ổ Gia cười tít mắt: “Mẹ ơi, nhà mình may mắn ghê ha!”
“Mẹ ơi, nhà mình có nuôi thiên nga được không?”
Mẹ vội nói: “Không được đâu con, thiên nga đen phải sống ở nơi có hồ rộng, nhà mình đâu có chỗ.”
Ổ Gia bĩu môi: “Vậy thôi, giờ mình đi xem gấu trúc đỏ đi.”
Khu gấu trúc nằm gần sát vách núi, cách chỗ họ đang đứng khoảng 2km. Đi bộ mất nửa tiếng.
Ba của Ổ Gia nói: “Gia Gia, mình đi xem mấy con gần đây trước, rồi từ từ đi qua cũng được.”
Ổ Gia không vui: “Nhưng con muốn xem gấu trúc cơ.”
“Vậy đi thôi.” Ba mẹ đành chiều. Ai mà không biết đi bộ sẽ cực thế nào…
“Khoan đã.”
Người gọi họ lại chính là vị du khách quen mặt ban nãy. Cô rất nhiệt tình: “Xa vậy đi bộ mệt lắm. Đợi chút đi, có xe ngắm cảnh miễn phí đó.”
