Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 46
Cập nhật lúc: 07/03/2026 14:54
Lúc này có người xem tinh mắt phát hiện: 【 Con thỏ kia căn bản không chạy xa đâu! 】
Chúc Ngu cũng phát hiện có một con chỉ chạy gần mười mét, rồi ngồi tại chỗ ngơ ngác nhìn cô.
Chúc Ngu tiếp tục bắt chước tiếng kêu của thỏ rừng, tiến lại gần nó.
Một bước, hai bước, ba bước, khi chỉ còn cách thỏ rừng khoảng hai mét, cô móc trong túi ra một ít đồ, ném về phía nó.
Con thỏ rừng kia cúi đầu ngửi ngửi, cái miệng nhỏ xíu nhanh ch.óng giật giật, chưa tới ba giây đã ăn sạch đồ.
Rồi nó duỗi chân, nhảy thẳng lên người Chúc Ngu.
Phòng livestream lập tức bùng nổ: 【 Tôi không nhìn nhầm chứ? Đây là tự chui đầu vào lưới à? 】
【 Con thỏ rừng này hình như không được thông minh lắm 】
【 Vậy chẳng phải nói chạy xa thì sẽ không quay lại sao? 】
Ngay cả mấy người hay phổ cập khoa học cũng ngơ ra, hồi lâu mới nói: 【 Có khả năng con thỏ này hơi… thiểu năng trí tuệ? Ai cũng biết, thỏ rừng không phải lúc nào cũng thông minh 】
【 Ơ… mọi người nhìn kìa, ba con khác cũng quay lại rồi 】
【 Tôi hiểu rồi! Có khi nào đây là gen bệnh? Nguyên cả gia đình nhà thỏ này chỉ số IQ đều thấp à? 】
Trên màn hình livestream, mấy con thỏ rừng kia trông đúng là không quá thông minh. Vừa nghe tiếng con đầu tiên ăn phát ra tiếng “chi chi”, ba con còn lại cũng nhanh ch.óng chạy đến bên Chúc Ngu.
Chúc Ngu lại rắc xuống ít thức ăn, chính là mấy lát măng non lấy từ phần ăn của Đoàn Đoàn. Ban đầu cô chỉ định thử xem có dụ được mấy loài ăn cỏ khác không, nào ngờ hiệu quả lại tốt ngoài sức tưởng tượng.
Khác với gấu trúc hay chồn vốn thông minh, bốn con thỏ rừng này phải tốn chút thời gian mới hiểu ý của cô.
“Đáng yêu ghê, thỏ con à, chị muốn mời các em đi vườn thú của chị làm khách. Ở đó ngày nào cũng có măng ngon, đảm bảo không hại gì đến tính mạng mấy em đâu. Nếu các em muốn về rừng thì cũng được, chỉ cần để lại cho chị một bé con là được.”
“Chi chi chi chi!” - Bốn con thỏ rừng đồng thanh: Người này thơm quá, giọng nói cũng dễ nghe quá, đồ ăn cũng ngon quá. Đi thôi, đi với chị ấy nào!
Bốn con thỏ rừng hớn hở đồng ý ngay.
Một đứa con thôi mà? Quá dễ, bọn nó vốn nổi tiếng là… dễ đẻ.
Người xem trong phòng livestream thì mắt tròn mắt dẹt, nhìn cảnh bốn con thỏ rừng xếp hàng chui vào l.ồ.ng sắt Chúc Ngu chuẩn bị sẵn. Cô còn chu đáo bố trí riêng từng “phòng đơn” cho thỏ, đặt gọn gàng trên xe ba gác, rồi cho mỗi con thêm ít măng nữa.
Lúc này cô mới quay sang nhìn camera, cười tít mắt: “Người dùng 56297 muốn xem thỏ rừng, tôi đã bắt được rồi nhé. Hoan nghênh bạn đến Linh Khê xem thỏ nha!”
Cô lia camera về phía bốn con thỏ rừng, để khán giả thấy rõ tình trạng của chúng.
Phòng livestream náo nhiệt vô cùng:
【 Ban đầu tôi tưởng streamer chỉ làm màu, giờ thì tôi phục rồi! 】
【 Streamer cho thỏ ăn cái gì vậy, sao chúng nó nghe lời thế? Có phải đồ gây nghiện không? 】
Phổ cập khoa học online: 【 Thỏ rừng có khứu giác rất nhạy, bình thường sẽ không ăn bậy, cái này chắc không phải chất gây nghiện 】
【Cũng có thể con thỏ này khác với con thỏ mà anh vừa phổ cập kiến thức thì sao? 】
【 Tôi tò mò quá, chắc phải mua vé vào sở thú xem tận mắt 】
……
【 Khoan đã, vé sở thú sao lại hết sạch rồi? 】
【 Hahaha, nửa tháng trước đã bán hết rồi, fan hạng một như tôi còn chẳng cướp được đây! 】
【 Chờ đợt mở vé lần hai vậy 】
【 Tôi cũng chờ vé đợt hai, streamer đừng phát sóng nữa, càng nổi tiếng tôi càng không mua nổi vé, xin chị đó, tắt live đi 】
Chúc Ngu nói: “Sau khi lần tham quan đầu tiên kết thúc, chúng tôi sẽ căn cứ vào phản hồi của khách tham quan và năng lực tiếp nhận thực tế mà mở bán vé lần nữa. Ai cũng sẽ có cơ hội, nhưng giá ưu đãi 19.9 thì không còn đâu, vé vào vườn thú đồng giá 59.9 nha.”
“Mọi người còn muốn xem loài nào khác không? Bình luận cho tôi biết nhé, tôi sẽ đi bắt thêm cho mọi người coi.”
Khán giả spam loạn xạ: người thì muốn nai, người thì muốn dê con, người thì muốn sóc… Nói chung toàn là mấy loài ăn cỏ hiền lành.
Chúc Ngu lại lái xe ba gác chạy tiếp. Đường núi nhỏ hẹp, mà chỗ này cũng cách sở thú không xa, chỉ chạy vòng ngoài là tới.
Sau khi bắt được thỏ rừng, cô lại thuận lợi “thương lượng” với một gia đình sóc. Bọn chúng đồng ý vào vườn thú ở thử một tháng, ăn uống, vui chơi miễn phí. Nếu không quen có thể trở lại rừng, nếu quen thì sẽ tiếp tục “làm việc” ở đó.
Nhờ bọn sóc chỉ dẫn, cô lại tìm được bạn thân của chúng là sóc chuột. Loài từng xuất hiện trong sách giáo khoa tiểu học này nghe tin bạn bè tìm được “công việc”, cũng vui vẻ tham gia. Nhưng chúng khôn hơn, yêu cầu Chúc Ngu phải chất đầy kho hạt dự trữ của chúng, coi như tiền đặt cọc.
Cô hào phóng nhét đầy cả kho hạt, khiến hai con sóc chuột tròn xoe mắt. Lần đầu tiên chúng cảm nhận được sự “giàu có” của loài người, đồng thời háo hức muốn đi làm ở vườn thú ngay lập tức.
Biết được vườn thú của Chúc Ngu vẫn còn tuyển thêm động vật, sóc chuột bèn giới thiệu hàng xóm chúng là chim Giẻ cùi lam.
* Giẻ cùi lam (Cyanocitta cristata) là một loài chim thuộc họ Quạ, là loài bản địa của Bắc Mỹ.
Chúng rất ngưỡng mộ con chim này, vì nó khác biệt hẳn đồng loại: đuôi dài hơn, lông cánh rực rỡ hơn, tiếng kêu cũng êm tai hơn.
Nghe tin bạn bè vào sở thú làm việc, chim Giẻ cùi lam cũng hứng thú muốn tham gia.
Chúc Ngu hỏi: “Em có tài nghệ gì có thể biểu diễn một chút không?”
Chim Giẻ cùi lam liền cất tiếng hát: chíp chíp….chíp chíp….chíp…
Âm thanh trong trẻo, du dương.
Chúc Ngu quay sang hỏi ý kiến khán giả: “ Mọi người thấy có nên đưa con chim này về vườn thú không?”
【 được được! Quá được! 】
【 trời ơi, lần đầu tiên tôi thấy vườn thú tuyển động vật theo cách này, cảm giác tham gia trực tiếp thật đã! 】
【 nó hót còn chuẩn hơn tôi hát karaoke, không lạc nhịp chút nào luôn】
Chúc Ngu hơi khó xử, nhìn vào đôi mắt đen lấp lánh tràn đầy mong đợi của con chim, rồi bảo: “Nhưng mọi người nói tiếng hát của cưng cũng không có gì đặc biệt cả.”
【Đợi đã? Ai nói thế? 】
