Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 87
Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:07
Chồn Bạch Châm hừ một tiếng, khinh thường nhìn con chồn sóc. Nó không nói nhiều, lập tức trả lại y nguyên mấy câu c.h.ử.i bậy mà sáng nay chồn sóc dạy nó, không sai một chữ.
Chồn sóc trợn tròn mắt. Nó sốc thật sự! Thông minh cả đời, cuối cùng lại thua trắng tay trước một con “ngốc bạch ngọt” như chồn Bạch Châm. Đúng là nhục nhã!
Chúc Ngu nghe không nổi, vội bịt miệng Bạch Châm chồn: “Bảo bối, không được nói tục, như vậy là không còn đáng yêu nữa đâu đó.”
Chồn Bạch Châm ngẩng đầu: “Hừ.”
Chúc Ngu xoa đầu nó, cười tươi như nắng: “Bé chồn nhỏ mới là cục cưng dễ thương nhất~”
Chồn Bạch Châm đỏ mặt, ngượng ngùng dụi dụi vào tay cô.
Chúc Ngu quay sang lườm chồn sóc, mắt sáng như đèn pha, giọng như xét xử:
“Này con chồn già! Tiền thì không trả, còn làm xấu danh tiếng của ta, giờ lại muốn bỏ trốn hả?”
Chồn sóc: ………
Khoan đã! Cùng là chồn mà, sao con kia thì gọi cục cưng, còn ta thì “chồn già”?!
Chúng ta khác nhau dữ vậy sao?
Hay tại vì nó là động vật quý hiếm, còn ta là đồ bình thường nên bị phân biệt đối xử?!
Thế giới này thật bất công mà!!
Trong đầu chồn sóc xoay như chong ch.óng: chạy trốn liệu có kịp không, hay là quỳ xuống xin tha thì an toàn hơn?
Đúng lúc nó còn đang tính toán, trong đêm bỗng vang lên một tiếng “Meooo~”.
Tiếp theo là “Mị mị!”, “Chít chít!”, “Gào u~~!”
Một dàn hợp xướng của động vật, ồn ào như karaoke ngoài trời.
Ánh trăng bị che chỉ thấy vài bóng đen lố nhố, không rõ là loài gì, nhưng chắc chắn là rất đông.
Chồn Bạch Châm giật nảy mình, lập tức chui từ vai Chúc Ngu vào lòng cô, mắt cảnh giác nhìn ra xa.
Chúc Ngu vỗ nhẹ lưng nó, dịu dàng an ủi: “Ngoan nào, cục cưng đừng sợ, có chị ở đây rồi.”
Bạch Châm chồn: Hừm~
Trong khi đó, chồn sóc run lẩy bẩy co ro trong góc mà chẳng ai buồn đoái hoài: “…”
Ủa? Cùng là chồn mà sao đãi ngộ khác nhau dữ vậy trời?!
Ngay sau đó, ánh mắt Chúc Ngu lia ngay sang chồn sóc: “Có phải ngươi gọi cứu binh tới không?”
Chồn sóc: “Hả??? Cái… cái gì cơ??”
Nó vừa hoang mang vừa muốn khóc, thật sự là sốc tận óc.
Lúc này, đàn động vật kia đã bước hẳn ra dưới ánh đèn đường.
Ối giời ơi, ít nhất cũng ba bốn chục con: mèo rừng, linh miêu đuôi cộc, vượn bạc má, khỉ vàng, khỉ đuôi dài, hoẵng sừng cụt*… đứng đầy một bãi. Đứa nào đứa nấy đều mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô.
* Hoẵng: còn gọi là mang, kỉ hay mển là một loài động vật có v.ú thuộc họ Hươu nai
Chúc Ngu nuốt nước bọt. Trời ạ, chẳng lẽ chồn sóc có quan hệ rộng dữ vậy? Bị bắt làm lao công mà còn rủ được cả hội bạn đến ủng hộ…
Hay là… cô tuyển hết bọn chúng vào vườn thú luôn cho gọn, coi như “cả nhà sum họp”?
Chồn Bạch Châm liền gào lên cảnh cáo muốn dọa cho đám kia chạy đi: “Hổ lớn ở ngay sát vách đó, đứa nào dám quậy coi chừng bị hổ ăn thịt hết!”
Nói xong, nó còn dựng đuôi xù lông, đứng oai phong trên người Chúc Ngu. Nhưng mà… thân hình thì nhỏ xíu, so với cả bầy thì đúng kiểu “hổ giấy”.
Thế mà vừa nghe đến “hổ lớn”, đám động vật lập tức xôn xao bàn tán rõ ràng có chút hoảng.
Giọng một con nai con vang lên: “Quản lý, đừng gọi hổ nha! Tụi em… không cần lương cũng được!”
Chúc Ngu sáng mắt lên, hỏi liền: “Mấy em đến… xin việc à?”
Đám kia nhao nhao đáp, ồn ào loạn cả lên. Trong đó Chúc Ngu chỉ nghe rõ vài từ: “bị đám sóc lừa”, “nói nhảm”, “sợ hổ lớn quá đi”…
Hiểu ra vấn đề, Chúc Ngu vội thanh minh: “Mọi người yên tâm! Vườn thú thật sự cần động vật tới làm việc! Hổ lớn cũng là đồng nghiệp, không có ăn ai hết!”
Đúng lúc đó, từ xa vang lên một giọng hổn hển: “Quản lý ——!!”
Một con sóc thở hì hục chạy tới, ngẩng đầu nói gấp: “Bọn chúng đều là bạn bè của em trên núi! Lần này xuống núi là muốn cùng em vào vườn thú làm việc!”
Nói xong, nó liền trừng mắt bạn bè mình: “Chạy nhanh thế làm ta hụt cả hơi, suýt nữa không theo kịp!”
Đám động vật: ………
Còn không phải tại nhà mi thổi phồng việc này lên tận mây xanh, bảo ai chậm chân thì mất cơ hội sao? Nên cả bọn mới cắm đầu chạy như bị ma đuổi đó!
Trong rừng, chồn sóc có tiếng xấu ai cũng biết. Vừa gian xảo vừa hay trộm đồ ăn, ai cũng ghét nó. Nhưng phải công nhận, nó rất giảo hoạt. Đến nó còn chui vào vườn thú thì công việc này chắc chắn không tệ.
Thế là cả đàn chạy theo, thà bị hố còn hơn bỏ lỡ.
Chúc Ngu nghe xong thì mừng như bắt được vàng, cúi xuống xoa đầu con sóc: “Bảo bối, em đúng là nhân viên gương mẫu! Chị sẽ thưởng thêm cơm, tăng thêm lương cho em!”
Sóc vội vàng chắp tay: “Cảm ơn quản lý!”
Chồn Bạch Châm: ………
Khoan, lại thêm một “bảo bối” nữa hả trời?!
Chồn sóc: ………
Khoan, lúc trước ta muốn đi kéo người thì bị bảo là đa cấp, nó kéo về thì lại được thưởng thêm lương?!
Chẳng lẽ ta còn thua cả con sóc bình thường này sao?!
Chúc Ngu ho nhẹ một tiếng, nhìn cả đàn động vật dưới ánh trăng, thấy chúng nó cứ như phủ thêm hào quang, càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Ôi trời, động vật đến xin làm công, vừa rẻ vừa hữu ích, đúng là cơ hội vàng! Trước còn tính tự đi vào rừng để tuyển dụng, giờ thì khỏi nhờ tiếng lành đồn xa, chúng tự tìm đến.
“Trước tiên cảm ơn mấy em đã tin tưởng vườn thú Linh Khê. Yên tâm, chị sữ đảm bảo sức khỏe và an toàn cho tất cả. Tiền lương thì theo tiêu chuẩn nhà sóc: bao ăn, bao ở, lại còn phát thêm tiền lương!”
Đàn động vật đồng loạt reo hò, phấn khích: “Tới đúng chỗ rồi!!”
Chúc Ngu tiếp lời: “Còn tiền lương cụ thể thì sẽ dựa theo món ăn các em thích mà quy đổi. Ngày mai trời sáng, ai muốn ăn gì thì đến đăng ký. Giờ muộn rồi, mọi người từ trên núi xuống chắc cũng mệt.”
