Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 34: Con Bạch Châm Mới Đến Bị Người Ta Đánh Rồi
Cập nhật lúc: 24/02/2026 02:02
La Tân thầm xót xa. Thấy Bạch Châm ngủ rồi, anh ấy đành thất vọng quay qua Chúc Du:
“Giám đốc, đây là con vật mới của vườn thú chúng ta à?”
“Đây là Bạch Châm đúng không? Nghe nói một con như thế giá hàng chục triệu ấy. Ngay cả Huy Sơn cũng không có.”
Nghe đến giá của Bạch Châm, tâm trạng Chúc Du dịu đi hẳn:
“Là bên Cục Lâm Nghiệp gửi qua cho chúng ta nuôi.”
Cô hỏi La Tân:
“Cậu tìm tôi có việc gì à?”
La Tân ấm ức kể:
“Tôi muốn nhờ cô qua xem Đoàn Đoàn. Hôm nay nó ngủ ít hơn bình thường một tiếng. Tôi dỗ hoài mà nó không ngủ, định kiểm tra xem nó có khó chịu ở đâu không, nhưng nó không cho tôi đụng vào…”
La Tân trông vô cùng tội nghiệp, giọng điệu như sắp khóc đến nơi:
“Rõ ràng tôi được cử đến từ Huy Sơn để chăm sóc Đoàn Đoàn, nhưng mà nó thì phóng khoáng y như một con gấu trúc trưởng thành ấy. Tôi chỉ được phép cho nó ăn, dọn dẹp chuồng trại, rồi đứng nhìn nó tự chơi.
Chỉ khi chị đến, nó mới miễn cưỡng cho tôi sờ một chút. Tôi quý từng giây phút đó lắm.
Tôi còn tưởng Đoàn Đoàn đặc biệt khó gần, không thích tiếp xúc với người khác. Ai ngờ hôm nay đến con chồn Bạch Châm cũng vậy.
Rõ ràng lúc ở với cô, nó líu lo không ngừng, trông năng động nhiệt tình thế mà khi tôi vừa đến thì nó đi ngủ luôn.
Giám đốc Chúc có sức hút với động vật, còn tôi thì chắc là có tài… đuổi chúng đi mất.”
Nói xong, La Tân rơi vào trầm tư, lần đầu tiên trong đời nghi ngờ chính mình.
Nghe anh kể, Chúc Du cười:
“Được rồi, tôi sẽ qua xem Đoàn Đoàn.”
Thật ra, Đoàn Đoàn chẳng có vấn đề gì cả. Đôi khi ngủ ít hơn hoặc nhiều hơn một tiếng là bình thường. Chỉ có điều La Tân hơi làm quá thôi.
Khi Chúc Du bước vào khu gấu trúc, Đoàn Đoàn lập tức chạy tới mách lẻo:
“Chị ơi, anh La Tân ngày nào cũng nói nhiều quá, ồn kinh khủng. Em chán chẳng buồn mở miệng luôn.”
Chúc Du xoa đầu an ủi nó:
“Là vì anh La Tân rất quan tâm đến em, sợ em cô đơn khi ở Linh Khê một mình nên mới nói chuyện nhiều như thế. Anh ấy thương em lắm đấy.”
Đoàn Đoàn quay qua liếc La Tân đang đứng bên cạnh:
“Thôi được.”
Nó miễn cưỡng giơ một cái chân lên, vẫy vẫy về phía La Tân, coi như tha thứ cho thói lắm lời của anh ấy.
La Tân cảm động đến suýt khóc. Đúng là chỉ có giám đốc Chúc mới trị được Đoàn Đoàn. Thậm chí, nó còn chủ động chào anh ấy!
Nhưng ngay sau đó, Đoàn Đoàn lại dồn hết sự chú ý về phía Chúc Du. Nó hít hít mũi, như thể ngửi thấy điều gì, rồi hỏi:
“Chị có thương em không?”
“Đương nhiên là có rồi!” Chúc Du lập tức tuôn ra một rổ lời ngọt ngào như mật ong, chẳng tiếc gì: “Chị yêu Đoàn Đoàn nhất, Đoàn Đoàn là bảo bối mà chị nhặt về mà! Yêu thương em mãi mãi luôn.”
“Vậy tối nay chị ngủ với Đoàn Đoàn được không?”
Nhờ phần thưởng từ hệ thống cộng thêm khoản hỗ trợ của Cục Lâm Nghiệp, tình hình tài chính của cô bỗng dưng thoải mái hơn hẳn, nên cô cũng tranh thủ tìm lý do cho mình nghỉ ngơi một đêm.
Đoàn Đoàn hí hửng đồng ý ngay.
Đêm đó, Chúc Du trải đệm ngủ ngay trong khu gấu trúc. Đoàn Đoàn nằm sát bên cạnh cô, ngoan ngoãn nghe cô hát ru. Cái đầu tròn lẳn của nó hết dụi vào tay rồi lại cọ vào n.g.ự.c cô, còn cái mũi nhỏ thì cứ hít hít khắp nơi. Ngửi xong chỗ nào là đầu lại cọ mạnh vào chỗ đó như thể làm dấu lãnh thổ.
Chúc Du vỗ nhẹ vào lưng Đoàn Đoàn, chẳng để ý gì nhiều. Dù sao thì từ khi có kỹ năng thân thiện với động vật, Đoàn Đoàn càng dính lấy cô hơn trước.
Đoàn Đoàn là một chú gấu trúc con có chất lượng giấc ngủ cực tốt. Chưa kịp hát hết bài, Chúc Du đã ru nó ngủ ngon lành.
Cô vuốt ve lớp lông mềm mượt của nó, nhận ra hình như chỉ vài hôm mà lông của Đoàn Đoàn đã hơi cứng hơn một chút.
Đoàn Đoàn đang lớn rồi.
Sáng hôm sau, Chúc Du bị đ.á.n.h thức bởi tiếng la hoảng.
La Tân hớt hải gọi cô:
“Giám đốc Chúc, mau dậy đi, có chuyện lớn rồi!”
Chúc Dư lơ mơ mở mắt, mệt mỏi hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Đoàn Đoàn nằm ngay bên cạnh cô, cũng bị tiếng ồn làm phiền, bực mình giơ bàn chân đen tròn lên che tai, rồi tiếp tục ngủ say.
La Tân chẳng có thời gian để ghen tị với cảnh tượng hạnh phúc kia, vội nói:
“Con Bạch Châm mới đến ấy, bị người ta đ.á.n.h rồi!”
