Lớp 11a3, Tất Thắng! - Chương 5

Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:04

Kênh chat ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều như vừa được tiêm t.h.u.ố.c kích thích.

Họ vẫn chưa biết chân tướng sự việc, nhưng họ lại còn phấn khích hơn cả tôi. Đối với tôi, dọn dẹp mấy con quái vật nhầy nhụa đó chẳng có gì đáng để tự hào.

Giây phút tôi đỡ Tạ Đường dậy, sự tiếp xúc cơ thể khiến tôi lại nhìn thấy màn hình livestream. 5 triệu người xem trực tuyến, kênh chat khóc thành một đoàn. Họ vừa ăn mừng vì nam thần không c.h.ế.t, vừa bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với tôi.

【 Nữ thần ơi, em xin lỗi! Giờ em tự tát mình hai phát đây! 】 【 Ân nhân cứu mạng, xin nhận của tiểu đệ một lạy! 】 【 Ai chưa từng mắng chị đại thì điểm danh nào! 】

Bình luận nhảy nhanh như điện xẹt, hoa cả mắt. Tôi liền tắt chế độ hiển thị bình luận, trả lại sự thanh tịnh cho thế giới.

Tôi đút cho Tạ Đường một viên đan d.ư.ợ.c — bà sư tỷ đen đủi của tôi vốn là một tu sĩ luyện đan, tôi đã dọn sạch kho đan d.ư.ợ.c của bả trước khi đi rồi. Vết thương trên người hắn bắt đầu lành lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

"Cảm ơn." Hắn khản giọng nói, quay mặt đi chỗ khác, đôi mắt đẹp thoáng chút bối rối.

Tôi nở nụ cười rạng rỡ nhất: "Chìa khóa đây."

12

Rất nhiều nghi vấn cần lời giải. Phòng thí nghiệm giấu thứ gì? Những học sinh quỷ đó là ai? Đám quái vật đêm đêm xuất hiện là gì? Và làm thế nào để người chơi phá giải cục diện để giành chiến thắng?

Có vẻ như, bí mật của phó bản "Lớp 11A3" sắp sửa được phơi bày.

...

Tôi đưa ba chiếc "Chìa khóa bí d.ư.ợ.c" lên không trung, chúng tỏa ra ánh sáng lung linh rồi đồng loạt khảm vào cánh cửa phòng thí nghiệm!

Ầm ——!

Cánh cửa sắt hoen gỉ bật mở! Mùi hóa chất, mùi hôi thối trộn lẫn với mùi khét lẹt xộc vào mũi, khiến cả hai chúng tôi ho sặc sụa. Bên trong mạng nhện giăng đầy, tro tàn bay lơ lửng giống hệt cảnh tượng bên ngoài.

Ánh đèn tuýp kêu xè xè, dưới ánh sáng trắng bệch, chúng tôi thấy căn phòng đầy rẫy những dụng cụ lạ lẫm, những ống nghiệm khô khốc và máy móc y tế lạnh lẽo lóe lên tia sáng u ám. Cả tầng hầm này là một phòng thí nghiệm khổng lồ, không gian rất rộng và sâu. Có khu để thiết bị, có khu đặt những chiếc l.ồ.ng sắt lớn.

Chúng tôi chia nhau tìm kiếm manh mối, cuối cùng dừng chân ở phòng lưu trữ hồ sơ. Tại đây, tôi tìm thấy một bức ảnh tốt nghiệp của lớp, bức ảnh đã ố vàng theo năm tháng.

Tôi lướt mắt qua từng gương mặt: Tuân Hành Chi, Đào Nhạc Dâth, Tang Quý Lễ, Du Bá Giai... Tất cả những "đứa trẻ" trong lớp học quỷ đều có mặt, tổng cộng 31 người.

Nhưng vấn đề là, bức ảnh bị khuyết mất một góc! Vị trí góc đó rõ ràng còn một người nữa, nghĩa là lớp học này có tổng cộng 32 học sinh! Người cuối cùng đó là ai, tôi chưa bao giờ thấy mặt!

Nghĩ đến đây, tôi nổi da gà khắp người. Có lẽ... kẻ đó vẫn luôn trốn trong bóng tối quan sát mọi cử động của chúng tôi.

Đột nhiên, có một bàn tay vỗ vào vai tôi! Tôi giật b.ắ.n mình suýt thì nhảy dựng lên. Quay lại nhìn, hóa ra là Tạ Đường. Hắn nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"

Tôi thở phào, đưa bức ảnh cho hắn. Không ngờ sắc mặt hắn thay đổi, hắn liền móc từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ — chính là góc ảnh còn thiếu!

Tạ Đường nói: "Tôi tìm thấy nó ở thư viện."

Ghép hai mảnh lại, bức ảnh lập tức vẹn toàn. Người bị thiếu là một cậu bé gầy gò thấp bé, cái đầu hơi to trông như mầm giá đỗ, tuổi tác có vẻ nhỏ hơn những người còn lại. Tại sao cậu bé này không xuất hiện trong lớp học nhỉ?

Cậu bé đeo một chiếc kính gọng tròn, cười rất tươi. Nhìn kỹ, tôi thấy cậu ta có nét gì đó rất quen. Càng lạ hơn, tôi chưa từng gặp cậu ta trong lớp, sao lại thấy quen được?

Đang vò đầu bứt tai suy nghĩ thì Tạ Đường đột ngột gọi tôi. Hắn phát hiện một túi hồ sơ bị ám khói đen, bên trong chứa ảnh chụp thí nghiệm và các mẫu vi khuẩn! Trên túi hồ sơ có ghi dòng chữ: "Năm 1939".

Tôi và Tạ Đường nhìn nhau, cả hai đều thấy sự chấn động và phẫn nộ trong mắt đối phương. Chúng tôi hiểu ra tất cả rồi!

13

Vào thời chiến, kẻ thù đã dùng ngôi trường này làm nơi thí nghiệm vi khuẩn trên cơ thể người. Họ bị nhốt trong từng chiếc l.ồ.ng sắt, bị coi như những con chuột bạch để làm thí nghiệm tàn nhẫn.

Tuân Hành Chi đã dẫn đầu các bạn trong lớp phá vỡ xiềng xích, thiêu rụi phòng thí nghiệm và đ.á.n.h cắp tài liệu tuyệt mật của địch — bản báo cáo thí nghiệm và kế hoạch chiến tranh vi khuẩn.

Kẻ thù bắt được Tuân Hành Chi, dùng cực hình t.r.a t.ấ.n nhưng hắn nhất quyết không hé môi nửa lời. Sau khi g.i.ế.c hại hắn một cách dã man, chúng từ bỏ căn cứ này và dùng pháo binh san phẳng ngôi trường. Phòng thí nghiệm bị chôn vùi dưới đống đổ nát, ngôi trường tràn đầy sức sống xưa kia trở thành một vùng đất c.h.ế.t cháy đen.

Nhưng quân địch không ngờ tới...

Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, Đào Nhạc Dật và những người khác đã dùng mạng sống của mình để che chở cho người em nhỏ tuổi nhất lớp — Tống Trường An. Dưới sự bảo vệ của các anh chị, Tống Trường An đã bò ra khỏi đống đổ nát, mang theo tài liệu tuyệt mật ra ngoài! Bản báo cáo đó đã giúp ngăn chặn thêm nhiều thương vong trong chiến tranh.

...

Bên tai tôi dường như vang lên tiếng pháo nổ. Những chiếc máy bay gầm rú trên bầu trời. Hiện tại và quá khứ đan xen, bóng hình chập chờn. Những học sinh của trường ôm sách vở đi lướt qua chúng tôi, mỉm cười rạng rỡ.

Hóa ra bọn họ vốn dĩ là như thế. Trong trẻo, ngây ngô và đầy nhiệt huyết.

Bỗng nhiên, những hình ảnh thí nghiệm kinh hoàng bắt đầu tái hiện. Những kẻ đeo găng tay cầm dụng cụ phẫu thuật, những cảnh tượng m.á.u me lướt qua... Thảm khốc đến mức không dám nhìn thẳng! Đất nước tan vỡ, đồng bào chịu nạn, ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội.

Tuân Hành Chi dẫn người đi trộm hồ sơ. Khi bị bắt, hắn bị t.r.a t.ấ.n đến mức toàn thân đầy m.á.u, nhưng hắn không khóc mà cười lớn: "Trời sắp sáng rồi, chắc chắn sẽ sáng!" Kẻ thù tức giận sát hại hắn dã man.

Cuối cùng, những quả b.o.m rơi xuống. Dưới tòa nhà sụp đổ, những nam sinh nữ sinh nằm trên vũng m.á.u. Đào Nhạc Dật dẫn đầu mọi người dồn chút sức lực cuối cùng để cứu đứa em nhỏ nhất. Giây phút lâm chung, họ đồng thanh hát vang:

"Hiến thân vì quốc nạn, xem cái c.h.ế.t tựa lông hồng... Hiến thân vì quốc nạn, xem cái c.h.ế.t tựa lông hồng!"

Tôi cầm bức ảnh, nước mắt lưng tròng. Kênh chat cũng khóc thành một dải:

【 Hu hu hu, cảm động quá... 】 【 Tôi khóc sưng cả mắt rồi! 】 【 Những vị anh hùng, khí tiết nghìn năm vẫn còn đó! 】 【 Các tiền bối ơi, giờ đây đất nước đã bình yên, mọi người có thể an lòng rồi! 】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lớp 11a3, Tất Thắng! - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD