Lớp Hoàng Kim - Chương 9
Cập nhật lúc: 22/08/2026 13:02
“Tại sao điểm của mình lại không hiện?” – Tôi ngơ ngác nhìn màn hình.
“Chỉ nhóm thí sinh đứng đầu tỉnh mới bị ẩn điểm để bảo vệ thông tin cá nhân.” – Kỷ Duệ nhìn tôi, hai mắt sáng lên – “Xem ra chiếc Ferrari của mình được giữ lại rồi.”
Tim tôi lập tức đập nhanh. Thật sự sao?
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
“Đừng ngồi ngơ nữa.” – Kỷ Duệ vỗ vai tôi – “Có người tới tìm cậu.”
Tôi bước ra phòng khách rồi lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho c.h.ế.t lặng.
Căn phòng gần như chật kín những người ăn mặc lịch sự, khí chất nổi bật, nhìn qua đã biết chẳng phải người bình thường.
“Đây đều là đại diện tuyển sinh của các trường đại học hàng đầu.” – Người quản gia bước tới cúi người – “Tiểu thư, tôi đã sắp xếp thứ tự tiếp theo yêu cầu.”
Tôi ngơ ngác nhìn tất cả, cảm giác chẳng khác nào đang nằm mơ.
Chỉ cách đây vài tháng, tôi còn tuyệt vọng vì thậm chí chẳng đủ tiền để tiếp tục học cấp ba.
Vậy mà bây giờ, những trường đại học tốt nhất cả nước lại đồng loạt tới tranh giành tôi.
Cuối cùng, tôi chọn đúng ngôi trường danh giá mà bản thân đã mơ ước từ rất lâu.
Sau khi ký giấy xác nhận nhập học, các giáo viên tuyển sinh lần lượt rời khỏi căn hộ.
Phòng khách cuối cùng chỉ còn lại tôi cùng Kỷ Duệ.
“Cậu còn nhớ vụ cá cược hôm thi không?” – Kỷ Duệ hỏi.
Tôi gật đầu.
Cô lấy một tập hồ sơ rồi đặt trước mặt tôi.
“Mười ba chiếc siêu xe – mình đã đổi toàn bộ thành tiền mặt.”
Nhìn con số ghi trên giấy, tôi không nhịn được hít sâu.
“Nhiều quá… mình thật sự không thể nhận.”
“Đó đều là thứ cậu xứng đáng có.” – Kỷ Duệ mỉm cười – “Coi như học bổng bọn mình tặng, để bốn năm đại học cậu có thể tập trung học mà không phải lo tiền.”
Mắt tôi lập tức đỏ lên.
Trong lễ tốt nghiệp, tôi được mời lên sân khấu phát biểu với tư cách học sinh xuất sắc.
Phía dưới, tất cả bạn bè lớp Hoàng kim đều ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ tự hào.
“Cảm ơn cô chủ nhiệm vì đã luôn tin tưởng em.” – Tôi nhìn xuống những hàng ghế bên dưới – “Cũng cảm ơn tất cả các bạn. Dù phương thức mọi người giúp đỡ em đôi lúc có hơi… khác người, nhưng em nhất định sẽ nhớ suốt đời.”
Tiếng vỗ tay lập tức vang khắp hội trường.
Trương Vũ Hào đứng dưới hét lớn: “Lâm Vị, cậu là niềm tự hào của lớp chúng ta!”
Trình Hạo cũng lập tức gào theo: “Lớp Hoàng kim cuối cùng có thủ khoa rồi!”
Sau buổi lễ, tôi đưa cho Kỷ Duệ một tập tài liệu dày.
“Đây là thứ gì?” – Cô tò mò lật trang đầu.
“Một số phân tích về xu hướng đầu tư mà mình tổng hợp.” – Tôi nói – “Coi như quà tốt nghiệp tặng cậu.”
“Trong lúc ôn thi mà cậu còn rảnh nghiên cứu mấy thứ này sao?”
“Chỉ là mình thấy khá thú vị.”
Kỷ Duệ càng đọc, đôi mắt càng sáng, vẻ mặt cũng từ tò mò dần biến thành kinh ngạc.
“Lâm Vị, cậu đúng là lần nào cũng làm mình bất ngờ.”
Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cùng bật cười.
10
Bữa tiệc tốt nghiệp được tổ chức ngay tại biệt thự nhà Kỷ Duệ.
Tháp champagne lấp lánh dưới ánh đèn, âm nhạc sôi động vang khắp nơi, tất cả học sinh lớp Hoàng kim mặc những bộ lễ phục sang trọng, người nào cũng rực rỡ nổi bật.
“Lâm Vị, cậu biết hiện giờ Trần Mộng sống thế nào không?” – Tô Đình cầm ly rượu đi tới hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Cô ta thi đại học chỉ được hơn ba trăm điểm, ngay cả trường dân lập cũng không trúng tuyển!” – Lý Văn Văn vui vẻ nói – “Bây giờ đang đi làm ở cửa hàng thức ăn nhanh, ngày nào cũng rửa bát đến nứt cả tay.”
“Giang Phàm còn t.h.ả.m hơn, hình như chỉ hơn hai trăm.” – Trình Hạo nhún vai – “Bố mẹ cậu ta chẳng thèm quan tâm, giờ phải ăn nhờ ở đậu nhà họ hàng, biến thành trò cười của cả nhà.”
Nghe những lời đó, trong lòng tôi chỉ xuất hiện một cảm giác vô cùng phức tạp.
“Đừng nhắc tới hai người kia nữa.” – Kỷ Duệ đã uống hơi nhiều, hai má đỏ hồng, trực tiếp ôm lấy cánh tay tôi rồi lè nhè:
“Lâm Vị… sau này… cậu tuyệt đối không được quên bọn mình…”
“Nếu dám quên thì… thì mình sẽ trói cậu lại… bắt cậu viết bài tập cho mình cả đời!”
Tôi bật cười, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
“Không quên đâu. Cả đời cũng không quên.”
Âm nhạc dần nhỏ xuống, Trương Vũ Hào nâng cao ly rượu:
“Cạn ly vì thủ khoa của lớp chúng ta – Lâm Vị!”
“Cạn ly!” – Tất cả đồng thanh hét lên.
Bữa tiệc kết thúc, mọi người dần tản đi.
Tôi đứng ngoài cổng biệt thự, nhìn từng chiếc xe sang lần lượt chạy xa, trong lòng bất giác xuất hiện cảm giác lưu luyến.
Chính đám cậu ấm cô chiêu từng bị coi là chỉ biết ăn chơi này, bằng cách riêng của họ, đã thay đổi cuộc đời tôi.
Ngày nhập học đại học, tôi đứng trước cánh cổng ngôi trường mơ ước rồi chậm rãi ngẩng đầu.
Những tòa nhà gạch đỏ ẩn sau hàng cây xanh, khắp nơi đều là sinh viên trẻ tuổi tràn đầy sức sống.
Tôi hít sâu một hơi rồi bước qua cánh cổng. Cuộc sống đại học còn rực rỡ hơn mọi điều tôi từng tưởng tượng. Nhờ nền tảng vững chắc và khả năng học tập tốt, tôi nhanh ch.óng nổi bật trong nhiều hoạt động học thuật.
Ngoài thời gian học, tôi bắt đầu thử thực hiện một số khoản đầu tư nhỏ.
Tôi dùng một phần tiền Kỷ Duệ tặng mua cổ phiếu, đồng thời tham gia vài dự án khởi nghiệp tiềm năng.
Lợi nhuận thu về khá tốt.
Một buổi tối, Kỷ Duệ bất ngờ gọi điện tới.
“Lâm Vị!” – giọng cô run lên vì phấn khích – “Cậu đoán xem có chuyện gì?”
