Lửa Cháy Đồng Hoang - 9
Cập nhật lúc: 23/07/2026 11:04
Nhị thúc kinh ngạc nhìn đường thúc một cái, bịch một tiếng quỳ xuống đất, hoảng hồn.
“Sao có thể là lừa gạt? Chúng ta đã bàn bạc xong rồi, nha đầu này gả qua đó, bốn mươi lượng này sẽ tính vào sính lễ.”
Nhị thúc hoảng hốt thất thố, lớn tiếng kêu lên.
“Nhị thúc bảo con gả vào Thành gia thế nào? Mấy ngày trước người đã bán con cho nhà khác, lấy ba mươi lượng sính lễ của người ta, hôn thư cũng đã viết xong. Nay người lại nhận tiền của Thành gia, người nói xem, đây không phải lừa gạt thì là gì?”
Ta lấy hôn thư từ trong lòng ra đưa cho đường thúc.
Đường thúc xem kỹ, rồi lại đưa cho người bên cạnh.
“Có đóng ấn nha môn, hôn thư này không thể giả được.”
“Đúng, đúng!”
……
Hôn thư truyền qua tay mọi người một vòng, cuối cùng lại trở về tay đường thúc.
“Thường Đức Quý, chuyện này ngươi phải cho Thành gia chúng ta một lời giải thích, hoặc là giao người, hoặc là trả tiền. Bằng không, ta sẽ cáo lên nha môn.”
Tráng hán vui sướng khi người gặp họa nói.
Nhị thúc ngây ngốc quỳ trên đất, qua một lát bỗng ngẩng đầu lên, mắt như muốn nứt ra.
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này hại ta! Là nó muốn hại ta, là nó hại ta…”
Ông ta bỗng đứng bật dậy, bàn tay như móng vuốt chộp về phía ta. Ta lui về sau một bước, ông ta lảo đảo, lại ngã nhào xuống đất.
“Chuyện này trọng đại, để ta đưa ông ta đến từ đường hỏi rõ.”
Đường thúc gọi hai người kéo nhị thúc dậy, lôi về phía từ đường. Ước chừng là ngã rách mũi, dưới mũi ông ta hai dòng m.á.u chậm rãi chảy xuống, càng khiến gương mặt ông ta thêm phần đáng ghét.
Một đám phụ nhân vây quanh ta và mẫu thân ta đi về phía từ đường.
Đi suốt một đường, mắng nhị thúc suốt một đường.
Đi được nửa đường thì gặp nhị thẩm, bà ta tóc tai rũ rượi nhào tới muốn đ.á.n.h ta, bị mẫu thân ta một chưởng đẩy ra xa ba thước.
“Con tiểu tiện nhân hại người, ngay cả nhị thúc ruột của ngươi cũng muốn hại à…”
Bà ta vừa khóc vừa lại muốn nhào tới, bị người bên cạnh ngăn lại.
“Nhị thẩm nghĩ kỹ xem đức hạnh thường ngày của nhị thúc đi. Ông ta lừa của Thành gia bốn mươi lượng bạc, lại lấy của Khang gia ba mươi lượng, mười lượng dùng làm sính lễ cho Trụ T.ử ca, sáu mươi lượng còn lại ông ta có đưa cho thẩm không? Ta còn nghe nói nuôi một hoa nương trong huyện thành cũng chỉ tốn năm lượng bạc thôi.”
Ta nhàn nhạt nói xong, cũng không để ý đến bà ta nữa, tự mình đi về phía từ đường.
Chưa đầy một lát, chỉ nghe nhị thẩm “gào” một tiếng, vừa kêu vừa vượt qua ta, xông về phía từ đường.
“Thường Đức Quý, tên súc sinh lòng dạ bẩn thỉu thối nát này, ngươi giấu lão nương đem sáu mươi lượng bạc tiêu vào đâu rồi?”
14
Nếu không phải từ đường không cho nữ nhân vào, nhị thẩm chắc đã xé nhị thúc thành từng mảnh rồi đem chôn mất.
Trong lòng ta cười to không biết đến mấy trăm lần, nhưng trên mặt lại không dám để lộ ra.
Ngũ gia dẫn theo mấy vị gia gia khác trong tộc ngồi trên ghế, nhị thúc cúi đầu quỳ dưới đất, ta đứng ngoài ngưỡng cửa nhìn bóng lưng ông ta mà rơi lệ.
Ông ta hại ta không c.h.ế.t, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ông ta.
Ngũ gia vừa là tộc trưởng, vừa là lý trưởng, uy nghiêm trong thôn không cần nói cũng biết.
Trong ngoài từ đường, ngoài giọng nói của đường thúc, đều yên tĩnh không có nửa tiếng động.
Sau khi nghe đường thúc kể lại đầu đuôi sự việc một lượt, Ngũ gia lại vỗ tay xuống bàn, bảo người mang một cây roi da lên.
“Mấy năm nay ngươi nhảy nhót khắp nơi nói hôn sự cho Hỉ Thước, vì trước khi phụ thân con bé mất đã giao phó hai mẹ con nó cho ngươi, luật pháp lại quy định ngươi có quyền quyết định hôn sự của nó, thêm nữa chưa gây ra chuyện lớn gì, ta cũng không tiện hỏi đến.
“Ai ngờ lại dung túng cho ngươi làm ra chuyện mất mặt như hôm nay. Một đứa cháu gái, ngươi vậy mà dám gả cho hai nhà? Ngươi mất mặt của riêng ngươi thì thôi, nay còn làm mất mặt gia tộc và cả thôn. Sau này người ngoài nhìn chúng ta thế nào? Nhà ai còn dám cưới cô nương trong thôn chúng ta? Ai còn dám gả nữ nhi vào đây?”
“Đánh cho ta, đ.á.n.h xong rồi lại nói chuyện này phải xử lý thế nào.”
Người cầm roi là hán t.ử trẻ khỏe mạnh nhất trong thôn, ba bốn roi quất xuống đã da tróc thịt bong, nhị thúc đau đến lăn lộn trên đất, kêu gào loạn lên.
Nhưng Ngũ gia chưa nói dừng, roi sẽ không dừng.
Chát chát chát…
Ta thầm đếm trong lòng, mười lăm roi quất xuống, y phục trên người nhị thúc đã rách thành từng sợi, m.á.u thấm ra ngoài, ông ta cũng không còn kêu nổi nữa.
Nhìn nhị thúc co quắp trên đất rên rỉ, lòng ta thoải mái không thôi.
“Hỉ Thước và nhà A Triển đã viết hôn thư, chuyện này đã không thể đổi ý. Nếu ngươi nhất quyết muốn đổi ý, vậy ta chỉ có thể đích thân đưa ngươi lên nha môn. Đến lúc ấy năm mươi roi quất xuống, ngươi không cho Hỉ Thước gả, nó liền không gả nữa. Chỉ là ba mươi lượng bạc trên sính thư của Khang gia, ngươi phải trả lại đủ số.
“Nhưng roi ở nha môn không phải roi trong từ đường nhà mình, chưa cần đến hai mươi roi, Trụ T.ử đã có thể mua áo liệm đào mộ cho ngươi rồi.”
Giọng Ngũ gia vừa lạnh vừa uy nghiêm, nhị thúc co rúm lại, há miệng, nhưng không dám nói ra lời.
“Con đường thứ hai, ngươi trả lại bốn mươi lượng bạc cho Thành gia, để Hỉ Thước gả đến Khang gia, chuyện này xem như xong. Ít nhất ngươi còn giữ được một mạng. Tự ngươi nói xem muốn thế nào.”
Ngũ gia hỏi xong, nhị thúc khó khăn bò dậy. Ta không nhìn rõ thần sắc ông ta, chắc hẳn sẽ không dễ coi.
“Để Hỉ Thước gả đến Khang gia.”
Nhị thúc nghiến răng nói.
Ta thầm vỗ tay khen mình trong lòng.
Hỉ Thước, làm rất tốt!
“Vậy ngươi lấy bốn mươi lượng bạc ra trả cho người ta.”
Nhị thúc lại không nói gì nữa.
Ông ta ngày thường du thủ du thực, lại thích trêu ghẹo tức phụ nhà người khác. Bốn mươi lượng đưa cho ta mười lượng, mười lượng dùng làm sính lễ cho Trụ T.ử ca, hai mươi lượng còn lại chắc hẳn đã tiêu không ít để dỗ tức phụ nhà người ta. Bảo ông ta lấy ra bốn mươi lượng, ông ta tuyệt đối không lấy nổi.
