Lừa Được Một Chú Cún Con - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/06/2026 18:03
[Đội] Dịch Thần: Đang nghĩ gì thế?
[Đội] Tầm An: Chiếc laptop này là của bạn cùng phòng, đang phân vân không biết mua máy tính gì.
[Đội] Liễu Dương Liễu: Haiz, có gì mà phân vân, Dịch Thần am hiểu máy tính lắm, gọi cậu ta dẫn đi mua là được mà.
...
Không khí nhất thời trở nên yên lặng, tôi và anh dường như ngoại trừ game ra thì không có điểm chung nào, ngoài đời thực vốn không thân thiết, mặc dù tôi đã từng gặp anh, từng nghe anh hát, thậm chí yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng chưa chắc anh đã nhớ tôi.
Suy đi tính lại, tôi vừa định nói là mình tự đi được.
Trên màn hình hiện lên một dòng chữ.
[Đội] Dịch Thần: Đang ở thành phố A à?
Tôi thành thật trả lời là có.
[Đội] Dịch Thần: 10 giờ sáng mai, gặp nhau ở cửa hội trường E.
[Đội] Dịch Thần: 187xxxxxxxx đây là số điện thoại của tôi.
Tôi ngồi trước màn hình ngây ngốc nhìn những dòng chữ đó, và dãy số điện thoại kia.
Hình như chữ nào tôi cũng biết, ghép lại với nhau lại khiến tôi không biết phải làm sao.
Tôi và Dịch Thần... sắp có giao tiếp ngoài đời thực sao?
Cả đêm tôi ngủ không ngon, hôm sau vác quầng thâm đi trang điểm, Khương Dư còn hào hứng hơn tôi: "Nam Tầm, cậu có biết đó là ai không? Đó là Dịch Thần đấy, là Dịch Thần đấy!!"
Cô ấy nắm lấy tay tôi, kích động nói năng lộn xộn: "Cậu nhất định phải phục vụ anh ấy thật tốt! Biết chưa hả!!"
"..."
Chọn một chiếc váy trắng ôm eo và một đôi xăng đan gót mảnh, b.úi tóc cao lỏng lẻo, tôi xách túi ra khỏi cửa.
Khương Dư rưng rưng nước mắt nhìn tôi, dặn tôi nhất định phải "hạ gục" Dịch Thần.
Tôi đảo mắt một cái.
Đến cửa hội trường, tôi đã nhìn thấy Dịch Thần.
Anh lười biếng đứng cạnh đài phun nước, mặc một chiếc áo phông xám nhạt và quần ống suông màu đen.
Vốn là trang phục rất giản dị, nhưng khi anh mặc lên lại toát ra khí chất khác biệt.
Xung quanh có một đám cô gái nhỏ đang lén nhìn anh, có lẽ cảm nhận được ánh nhìn ngày càng nhiều, chân mày anh nhíu c.h.ặ.t lại.
Tôi chạy lon ton tới: "Dịch Thần~"
Anh ngước mắt, trong mắt lóe lên vẻ ngỡ ngàng, sau đó thản nhiên "ừ" một tiếng, quay người đi vào hội trường.
Tôi đi theo anh.
Anh đưa tôi thẳng đến khu thiết bị điện t.ử, liếc mắt cái đã nhìn trúng một chiếc Dell màu xám, anh ngước mắt nhìn tôi, giọng nói lạnh lùng: "Cái kia."
Tôi dứt khoát bảo nhân viên gói lại, rồi lấy thẻ ra: "Quẹt thẻ, cảm ơn."
Dịch Thần nhướng mày: "Không hỏi xem hiệu năng giá cả thế nào à?"
Tôi cười trả lời: "Dịch Thần chọn thì đương nhiên là tốt nhất rồi."
Anh gật đầu.
Tối hôm qua quả thực anh có tìm hiểu một số máy tính có hiệu năng giá cả cao trên thị trường, chỉ là không ngờ cô nàng này lại tin tưởng anh đến thế?
"Chào cô, phiền cô ký tên vào đây ạ." Nhân viên đưa giấy b.út tới, tôi dứt khoát viết tên mình.
Nam Tầm.
Khi quay người lại, Dịch Thần nhìn chằm chằm tôi, trong ánh mắt thản nhiên đó giây phút ấy lóe lên rất nhiều thứ.
Hoảng loạn, không thể tin nổi, cuối cùng đọng lại trong đáy mắt là sự vui mừng.
Anh mấp máy môi, từng chữ một hỏi tôi.
"Cô là Nam Tầm, Nam Tầm lớp 8/1 trường Thành Huy phải không?"
Mặc dù tôi thắc mắc, anh làm sao mà biết, nhưng vẫn gật đầu nói: "Là tôi."
Anh ấy dường như đột nhiên buông lỏng toàn thân, khóe miệng nhếch lên từng chút một.
Anh ấy nói: "Tôi là Dịch An."
Dịch An? Ngay khoảnh khắc cái tên này xuất hiện, trong đầu tôi lóe lên rất nhiều mảnh ký ức.
Năm lớp 8, hình như từng cứu một cậu nhóc, tên cậu ấy là Dịch An.
Vì trông quá xinh xắn, bị một nhóm người chặn ở bờ sông, dọa sẽ đẩy cậu xuống sông.
Tôi tan học đi ngang qua đó, vì nghĩa hiệp mà xắn tay áo xông vào, đẩy mạnh những kẻ vây quanh cậu ra.
"Các người ỷ đông h.i.ế.p yếu, không thấy xấu hổ à? Tin tôi cho các người một trận không?"
Mồm tuy rất dữ, nhưng thực ra trong lòng tôi cũng không chắc chắn.
Tôi nắm c.h.ặ.t quai cặp sách, nếu chúng dám xông lên tôi sẽ đ.á.n.h chúng tới tấp.
May thay chúng không xông lên, chỉ buông hai câu ác khẩu.
"Đừng tưởng hôm nay có người bảo vệ mày, tao xem ngày mai mày còn ai bảo vệ!"
Sau đó hầm hầm bỏ đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó trong lòng tự kiểm điểm bản thân.
Nam Tầm, dù gì cô cũng là học sinh cấp hai rồi, tại sao lại sợ mấy đứa học sinh tiểu học còn chưa mọc đủ lông chứ?
Tôi quay người lại, lúc này mới phát hiện cậu nhóc bị vây công này trắng trẻo sạch sẽ, trông thật đẹp mắt.
Tôi khẽ cúi người xoa đầu cậu: "Ngoan, nhà em ở đâu? Chị đưa em về."
Anh cẩn thận ngước nhìn tôi một cái: "Ở đường Phù Dung xxxxxx."
Tôi nắm lấy tay cậu: "Đi thôi, chị đưa em về."
Dọc đường hỏi han anh rất nhiều, mới biết, là vì anh không cho đám người đó chép bài tập nên mới bị vây công, còn đe dọa đ.á.n.h vào khuôn mặt đó của anh.
Tôi quay đầu nhìn lại khuôn mặt xinh xắn tinh xảo kia một lần nữa, tôi quyết định mỗi ngày đến trường đón anh.
Ngày hôm sau tan học tôi lao thẳng đến trường của anh, không đợi bao lâu anh đã ra ngoài, tất nhiên bên cạnh còn có một đám người.
Tôi nheo mắt, gọi cậu một tiếng đầy nội lực: "Dịch An, qua chỗ chị!"
Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi, mắt sáng lên và lao đến bên tôi.
Tôi thách thức nhìn đám học sinh tiểu học kia: "Ngồi chắc vào, chị đưa em về nhà."
Anh leo lên xe đạp của tôi, nắm c.h.ặ.t vạt áo của tôi.
Tôi xoay người tuyệt đẹp, chở anh đi mất dạng.
Sau đó khoảng thời gian đó, tôi đón anh được 4 hay 5 lần gì đó.
Một ngày nọ sau khi về đến nhà xuống xe anh đột nhiên nói với tôi: "Từ nay về sau chị đừng đến đón em nữa."
Tôi thắc mắc: "Tại sao? Chúng không bắt nạt em nữa à?"
"Em sắp chuyển trường rồi." Giọng anh nhỏ xíu.
Chuyển trường thì tốt, chuyển trường thì sẽ không bị bắt nạt nữa.
Tôi cúi người xoa mái tóc mềm mại của anh: "Được."
Đang lúc tôi chuẩn bị đi, cậu nhóc đột nhiên lên tiếng: "Chị tên gì?"
"Nam Tầm."
