Luân Hồi Chi Mộng - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 15:05
A nương kể, chớm xuân là lúc ta được sinh ra, cả thành Trường An qua một đêm đều ngập trong hoa đào, khắp nơi đều là một mảnh hồng tím nồng đậm. Dưới ánh nắng ban mai, cả con sông như bị nhuộm sắc tím.
Năm đó có một đạo sĩ tới dâng tấu, nói rằng t.ử khí giáng xuống, quốc vận hưng thịnh, là điềm báo tốt lành cho cả đất nước. Hoàng thượng vui mừng. A nương lại nói, Trường An lúc đó, mưa phùn lất phất, ca múa an hưởng thái bình, phúc thái dân an, dân chúng ai nấy đều vui vẻ.
Mỗi lần a nương kể lại chuyện này, thì đều nở nụ cười, khiến cho gương mặt hốc hác của bà ánh lên nét rạng rỡ mê người. Ta thường hỏi a nương về chuyện quá khứ chỉ để ngắm nhìn vẻ mặt rạng rỡ trong khoảnh khắc đó của bà.
Thiên Bảo năm thứ hai, ta được sinh ra lúc Trường An phồn hoa hỉ lạc nhất. Lúc cất tiếng khóc chào đời, thanh âm vô cùng vang dội, tiếng khóc lanh lảnh, khiến cho cha ta đang đứng ở bên ngoài tưởng ta là một tiểu t.ử.
Bà đỡ bế ta đưa cho cha, nói: “Lão gia đại hỉ, là một thiên kim.” A nương nằm ở trên giường thấy có chút hổ thẹn, cha ta lại cười lớn nói: “Thiên kim cũng tốt, cân quắc bất nhượng tu mi.”
Thế là tên ta liền đặt là Thẩm Mi.
Phụ thân ta là Ngự sử trong triều, liêm khiết chính trực, đến cả Hoàng thượng cũng phải nói: “Thẩm khanh ngay thẳng cương trực, ngọc thụ lâm phong, đáng làm gương cho các quan viên trong triều noi theo.” Ngọc thụ lâm phong như thế tự nhiên sẽ có một thê t.ử dịu dàng mềm mỏng, đó là mẫu thân của ta.
Mẫu thân họ Bùi, xuất thân danh gia, là tiểu thư khuê khác, thấu tình đạt lý. Bà ấy đẹp như một bông mẫu đơn trắng ngần được chăm sóc cẩn thận. Tỷ tỷ của ta giống bà y đúc, bọn họ ngồi im một chỗ giống hệt như một bức họa, lúc di chuyển, lại tựa như có một trận hương hoa thơm ngát thoảng qua.
Tuổi thơ của ta trải qua trong một căn nhà ấm áp phía Đông thành Trường An. Sân vườn có tường cao, cạnh tường có liễu rủ, góc Tây Nam còn có cả một cây hòe lớn, cao to như muốn chọc thẳng tới trời cao vậy. Lúc nhỏ ta thích leo trèo, thường hay tranh đấu với các tiểu đồng trong phủ xem ai trèo cao hơn. Và ta luôn là người đứng đầu.
Khi đó, tỷ tỷ cùng mẫu thân sẽ luôn đứng dưới gốc cây lo lắng gọi tên ta, thuyết phục ta trèo xuống. Ta đứng trên mấy cành cây cao rồi trèo xuống dưới, tà váy trắng hồng của tỷ tỷ tung bay theo gió giống y như cánh bướm vậy.
Náo một hồi, cha sẽ quát một trận, một tiếng hét lớn, lũ trẻ đều lần lượt trượt xuống gốc cây. Cha ngẩng đầu nhìn ta, rõ ràng là vô cùng tức giận, nhưng mà nhìn tới nhìn lui, thế là lại cười rồi nhẹ giọng nói: “A Mi, trèo cao như vậy không sợ sao? Nhanh xuống dưới đi.” Cha mở rộng hai tay, ta liền vui vẻ lao vào vòng tay cha.
Trong ký ức của ta, Trường An của tuổi thơ là một mùa hè vĩnh viễn không bao giờ trôi qua. Đình viện cây cối rậm rạp, cành lá xanh tươi um tùm che đi cái nắng oi ả.
Nương cùng tỷ tỷ đều đổi sang mặc váy rời mỏng nhẹ, ngồi dưới mái hiên tận hưởng bóng râm.
Dưới tàng cây xanh tốt là một chum nước lớn được điêu khắc những hoa văn cổ kính, một nửa được chôn dưới đất, được đậy bằng lá chuối. Cá vàng trong nước đang bơi đầy tự do tự tại, cái đuôi quẫy tung làm bọt nước b.ắ.n lên như những viên trân châu.
Từ dưới những cành cây đại thụ, có thể nhìn thấy Trường An bên ngoài tường viện. Tiếng rao của mấy người bán hàng rong vô cùng thu hút lũ trẻ bọn ta. Nhưng mà a nương chưa bao giờ cho ta ra ngoài, bà thường lo lắng sợ sệt mà nhìn chằm chằm ta, bàn tay không ngừng vuốt tóc của ta. Ta của hồi nhỏ không thể hiểu được nỗi lo lắng trong mắt của bà.
Ta nhớ mùa hạ năm ta lên sáu, vào ngày Hạ chí, cả một ngày mưa vần gió bão. Chiều tối sau cơn mưa, cầu vồng ló dạng trên bầu trời. Ta cùng mấy tiểu đồng định trèo lên cành cây để xem xem cầu vồng vắt qua nơi nào. Thân cây sau trời mưa rất trơn, ta leo rất chậm, A Tân trèo qua ta lên tới đỉnh ngọn.
Hắn vui mừng nói: “A Mi, ta nhìn thấy rồi! Ta nhìn thấy rồi! Muội mau lên đây đi!”
Ta nói: “Ta tới...”
Ngay lúc ta nói câu đó, thân mình A Tân lắc lư rồi rơi khỏi ngọn cây.
Ta kinh hoàng nhìn xuống dưới, nhưng không thấy bóng dáng hắn trên bãi cỏ.
Tỷ tỷ ta đi tới, cau mày nhìn ta: “A Mi, sao muội lại trèo lên cây rồi, xuống đây nhanh lên.”
Ta lo lắng nói: “Tỷ, A Tân mới vừa ngã xuống dưới đấy!”
Lông mày của tỷ tỷ lại càng nhíu c.h.ặ.t: “Nơi này làm gì có A Tân nào! Muội mau xuống đây, có nghe thấy không hả?”
Ta trượt xuống, tìm kiếm khắp nơi trên bãi cỏ lẫn các bụi cây.
Tỷ tỷ hỏi: “Muội đ.á.n.h rơi đồ gì sao?”
“Muội tìm A Tân đó!” Ta nói, “rõ ràng muội nhìn thấy A Tân rơi xuống dưới mà.”
Tỷ tỷ trợn mắt nhìn ta không nói lời nào.
Ta ngẩng đầu lên cây nhìn mấy tiểu đồng khác: “Các ngươi có thấy A Tân ở đâu không?”
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên có thanh âm vang lên phía sau lưng ta: “Ta ở đây.”
Ta quay người nhìn A Tân, vui vẻ kéo lấy tay hắn.
Tay của hắn vô cùng lạnh lẽo.
Ta hỏi: “Ngươi ngã tới chỗ nào thế? Có đau không?”
A Tân lắc đầu. Hắn dè dặt nhìn tỷ tỷ của ta, sắc mặt của tỷ tỷ tái nhợt, không nhìn hắn mà lại nhìn chằm chằm ta.
Ta nói: “Đây chính là A Tân a. Tỷ tỷ, tỷ không nhìn thấy hắn sao?” Sắc mặt của tỷ tỷ lại càng nhợt nhạt.
A Tân có chút sợ hãi, hắn rụt tay lại nói: “Ta phải trở về rồi.”
Ta muốn giữ bọn họ lại, nhưng hắn cùng mấy tiểu đồng khác đều đi tới bụi cây rồi biến mất như thường lệ.
Ta thất vọng nói với tỷ tỷ: “Bọn họ đều đi rồi.”
Tỷ tỷ mím c.h.ặ.t môi, quay người rời đi.
A nương không biết tới từ khi nào, bà đi tới, dịu dàng mà vuốt tóc ta rồi nói: “A Mi, con đi cùng ta,nương có chuyện muốn nói với con.”
“Nương.” Tỷ tỷ đột nhiên lo lắng gọi một tiếng.
A nương cười dịu dàng: “Con bé đã lớn, nên biết chuyện rồi.”
Ta mờ mịt bị a nương dắt tới từ đường. A nương ôm ta vào lòng, ngồi xuống vuốt tóc ta, nói: “A Mi, lúc còn nhỏ con từng bị bệnh nặng, tưởng như không t.h.u.ố.c nào chữa nổi. Cha và nương rất sợ hãi, đi khắp nơi để giúp con trị bệnh, nhưng chẳng ai có biện pháp.”
Ta ngạc nhiên, mở to hai mắt nhìn a nương đầy lo lắng.
A nương cười, tiếp tục nói: “Đúng vào lúc chúng ta tưởng chừng như tuyệt vọng thì có một vị đạo sĩ lai vãng tới nhà. Đạo sĩ kia nhìn con, nói con là tiên hồn chuyển thế, thân xác người phàm này chịu không nổi, nên con mới sinh bệnh. Sau này, ông ấy chữa khỏi bệnh cho con, lại nói với bọn ta, Thiên nhãn của con mới mở một nửa, tương lai sẽ không giống người thường, sẽ phải chịu vô vàn khổ cực, muốn bọn ta gửi con đi tu hành cùng ông ấy. Nhưng ta và cha con không nỡ rời xa con, nên đành giữ con ở lại.”
Ta cau mày: “Nương, con không hiểu.”
A nương cười âu yếm: “Không hiểu mới tốt. Con chỉ cần chú ý hơn một chút, sau này không được kể với người lạ về những tiểu đồng mà con thường gặp. Chỉ có con nhìn thấy bọn họ, ngoài con ra chẳng ai thấy cả.”
“Nương không nhìn thấy sao?”
“Nương không nhìn thấy, cha cùng tỷ tỷ cũng như vậy sao?”
“Vậy còn Liễu tỷ tỷ sống trong ao, Tiểu Thuận trong phòng củi, còn có....” Nụ cười trên mặt a nương không cong lên nổi nữa. Ta đưa tay chỉ vào một góc nào đó trong từ đường: “ còn có Nhị Thái công.”
A nương bật dậy, hoa dung thất thểu mà nhìn ngó xung quanh.
Giọng nói của ta vang lanh lảnh: “ Nhị Thái công nói ông ấy không thèm uống rượu nếp, muốn uống rượu Nữ Nhi Hồng đã ủ ba mươi năm cơ.”
Sắc mặt a nương lúc xanh lúc trắng, thân mình run lẩy bẩy. Ta sợ hãi rồi: “ Nương, người làm sao vậy? Không thoải mái ở đâu sao?”
Đúng lúc này giọng của cha vang lên: “Phu nhân, đừng sợ.”
A nương chạy tới như thấy được cứu tinh: “Dọa c.h.ế.t ta rồi, sao trong nhà lại nhiều thứ không sạch sẽ như thế chứ?”
Ta thấy Nhị Thái công ngồi trên ghế, nhíu hai hàng lông mày trắng phớ lại, tỏ vẻ không hài lòng.
Cha cười khà khà: “Nhị Tổ công sinh thời thích uống Nữ Nhi Hồng là điều ai cũng biết. Ta cũng quá sơ suất rồi, phải bảo hạ nhân đi làm ngay.”
Người a nương run lên, tựa như bông hoa thấm đẫm nước mưa: “Lão gia, vậy những thứ ở bên ngoài kia thì...”
Cha an ủi nói: “Đừng sợ, ngày mai tìm một nhà sư tới để đọc kinh siêu độ.”
Ta thắc mắc: “Sao lại phải siêu độ?”
Cha nhìn ta, bất lực nói: “A Mi, mấy lời nói vừa rồi, sau này con không được nói với người ngoài nữa. Nhất định phải nhớ kỹ!”
“Vì sao ạ.” Ta cảm thấy mình bị quở trách.
“Bởi vì sẽ dọa người khác sợ.”
“Là do bọn họ không nhìn thấy sao?”
Cha thở dài: “Đúng vậy.”
Tuy rằng ta hay nghịch ngợm lung tung, nhưng lời nói của cha vô cùng nghiêm túc khiến ta biết rằng chuyện này không giống mọi lần.
Ngày hôm sau, trong nhà có rất nhiều hòa thượng tới. Bọn họ thắp hương tụng kinh làm cả sân hương khói nồng nặc, ồn ào đến mức ta không ngủ nổi. Đang nằm trên giường lăn qua lăn lại, thì đột nhiên có một bàn tay lạnh lẽo đẩy ta một cái, ta quay người, lập tức ngồi bật dậy.
“A Tân, Tiểu Thuận.” Mấy người trước nay hay chơi với ta đều đứng ở trong phòng. Y phục của Liễu tỷ tỷ ướt sũng, nước vẫn còn nhỏ giọt xuống đất. Tỷ ấy cười với ta, nói: “A Mi, bọn ta ta phải đi đây. Cảm tạ cha muội đã vì bọn ta mời người tới siêu độ.”
Ta rất khó hiểu: “Sao lại phải đi, ở cùng chơi với ta tốt biết bao.”
Liễu tỷ tỷ cười: “ Bọn ta đều là những hồn ma lang thang, bị mắc kẹt ở trần gian mãi không được siêu sinh. Nha đầu muội chỉ biết chơi vui, chứ đâu biết sự thống khổ của việc chờ đợi năm năm tháng tháng.”
A Tân kéo lấy tay ta rồi nói: “Sau khi chúng ta đi, muội cũng đừng trèo cây nữa. Chăm chỉ đọc sách học nữ công, sau này còn phải gả cho người khác nữa.”
Ta tức giận nói: “Mọi người đi đi! Mọi người không để ý đến ta nữa, ta cũng chẳng thèm để ý mọi người nữa!”
Bọn họ chỉ cười cười, nói vài câu phải bảo trong, sau đó biến mất. Ta quay đầu, cả căn phòng trống rỗng, chỉ còn vài vết nước trên sàn nhà.
Hôm đó mấy hòa thượng đều rời đi, nương hỏi ta: “Mấy người kia đâu?”
Ta cả giận nói: “Bọn họ chẳng có nghĩa khí gì cả, nói đi là đi luôn.”
A nương thở một hơi vô cùng nhẹ nhõm. Tỷ tỷ cũng cười nhẹ: “Không sợ, sau này tỷ tỷ chơi cùng muội là được.”
Nhưng mà ta không thích chơi cùng tỷ tỷ. Tỷ tỷ xinh đẹp hiền huệ của ta ngày ngày chỉ biết ngồi viết chữ vẽ hoa rồi lại thêu khăn, ta không có kiên nhẫn để ngồi thêu mấy mũi kim ngang dọc đó, từ xó xỉnh nào đó kiếm ra được một quyển thoại bản, vừa mới đọc được mấy chữ thì lại thấy được biểu tình như trời sụp của tỷ ấy.
Lúc đó Trường An ồn ào náo nhiệt vô cùng. Dương liễu năm nào cũng xanh, đào hoa năm nào cũng đỏ, nhưng lại chẳng thể nào kinh tâm động phách được giống như năm ta ra đời.
Nghe nói Hoàng thượng mới sắc phong một Dương Quý phi, ba ngàn sủng ái đều dành cho nàng. A nương và tỷ tỷ không ngừng bàn tán về mỹ mạo của Quý phi nương nương, khuynh quốc khuynh thành, làm cho nữ t.ử kinh thành đều học theo, điệu múa Hồ Toàn Vũ cũng một thời lưu truyền.
Ta vẫn luôn nhớ tới những lời cha ta dặn, sẽ không nói cho người khác nghe mấy lời như vậy nữa. Hơn nữa, năm tháng trôi đi, ta cũng đã phát hiện ra bọn họ không giống với người thường. Ta chỉ nói chuyện với bọn họ khi không có ai.
Bọn họ cứ đến rồi lại đi, dường như đều vội vã tìm kiếm thứ gì đó. Nhị Thái Công là người duy nhất lưu lại nhà ta, lúc ta nhàm chán thường tìm ông nói chuyện. Ông thường kể cho ta rất nhiều chuyện cũ của tiền triều và Thẩm gia, ta lắng nghe vô cùng thích thú. Trong từ đường quanh năm hương khói vờn quanh, ánh nến mờ ảo, bụi trần bay mịt mù, khuôn mặt của Nhị Thái Công luôn bị che đi một nửa.
Ta mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh dậy đã nằm ở trên giường của mình, Gió đêm thổi bay làn khói từ ngọn nến, ánh trăng sáng vằng vặc. Trong đêm tối, có ai nhẹ giọng hát ca, lại có ai sắt cầm hảo hợp. Đây là Trường An tĩnh mịch và yên bình
