Luân Hồi Chi Mộng - Chương 3

Cập nhật lúc: 22/06/2026 15:05

Lần đầu tiên ta gặp Tiết Hàm là lúc ta vừa tròn tám tuổi.

Nhị tiểu thư Thẩm gia sớm đã nổi danh là ương bướng khó bảo.

Dù rằng ta chẳng mấy khi ra khỏi nhà, nhưng cũng không cản được việc người khác trò chuyện với ta. Lúc ấy ta đã biết mình khác với người thường, bạn cũ đều đã siêu độ, mà trong nhà cũng chả có ai cùng trang lứa làm bạn với ta, ta cảm thấy vô cùng cô đơn.

Đúng lúc đó Tiết Hàm tới.

Huynh ấy là con út của Quy Đức tướng quân Tiết Chính Nghĩa, bên trên còn có bốn vị huynh trưởng. A nương của huynh ấy cùng a nương của ta là biểu tỷ muội, trước khi xuất giá vô cùng thân thiết. Năm đó a nương huynh ấy bạo bệnh mà c.h.ế.t, trong nhà loạn thành một khối. Đại lão gia không biết quản gia, Tiết Hàm sinh bệnh trên giường, ngay đến một gã sai vặt nhanh nhẹn cũng không có. A nương của ta chịu không nổi nữa, liền đề nghị đưa Tiết Hàm về nhà ta, chiếu cố một đoạn thời gian.

Hôm đó ta đang leo lên cây hòe, vừa ăn đào vừa hóng gió. A nương dẫn Tiết Hàm đi đến trong vườn, ta nghe thấy giọng nói dịu dàng ân cần của bà: “Con cứ ở cái viện bên này đi. Thời gian này cứ coi nơi này như nhà con, có chuyện gì nhất định phải nói cho ta nghe.”

Ta hiếu kỳ ngó xuống. Nam hài t.ử khoác áo tang vải gai, gầy gò đen nhẻm, buồn bã ỉu xìu như chiếc lá vàng héo úa dưới ánh mặt trời.

Sau khi a nương đi, huynh ấy ngồi thất thần ở trong sân, không nói cũng chẳng động.

Ta nghĩ, liệu có phải a nương đã dẫn theo một tên ngốc về nhà rồi không. Ý nghĩ vừa lóe lên, ta liền muốn thử một chút. Thế là dùng hạt đào còn sót lại nhắm thẳng đầu huynh ấy mà ném.

Một chuyện đáng kinh ngạc xảy ra. Đầu huynh ấy chẳng buồn ngẩng lên, thế mà tay lại đột nhiên giơ lên bắt trúng hạt đào.

Ta hít sâu một hơi. Ta còn chưa xem qua xiếc ảo thuật nha, tiểu kỹ này đúng là khiến ta mở rộng tầm mắt.

Ta nhảy từ trên cây xuống, chạy tới bên cạnh huynh ấy, ánh mắt ngưỡng mộ nói: “Đây là công phu gì vậy? Có thể dạy ta không?”

Tiết Hàm liếc nhìn ta với ánh mắt đờ đẫn, rồi lại quay đầu đi chỗ khác, coi ta như không khí.

Lúc ấy ta mặt dày xán lại, nói: “Tên huynh là gì? Tới nhà ta làm gì vậy?”

Tiết Hàm vẫn là một bộ câm như hến.

Ta tự mình nói chuyện: “ Ta tên là Nhị Muội. Nếu huynh không nói ra tên của huynh, vậy ta sẽ gọi bừa vậy. Gọi huynh là Tiểu Hắc có được không?”

Tiết Hàm trừng mắt nhìn ta, nhưng vẫn chẳng nói gì.

Ta kéo lấy ống tay áo của huynh ấy: “ Huynh định ở lại nhà ta phải không? Vậy sau này huynh có chơi cùng ta không?”

Ánh mắt Tiết Hàm tối sầm lại, dùng hết sức giựt tay áo lại, trong lòng cảm thấy vô cùng phiền não.

Ta chẹp miệng, ủy khuất nói: “Người nào cũng không để ý tới ra. Bọn họ không thèm trò chuyện với ta, giả bộ không nhìn thấy ta. Vốn ta tưởng rằng huynh khác bọn họ, không ngờ lại giống nhau.”

Tiết Hàm lúc đó cũng còn nhỏ, không có tâm phòng bị, bị lời nói của ta làm cho cảm động liền đảo mắt nhìn ta với vẻ tội lỗi và thương hại.

Ta cười đầy hài lòng với huynh ấy: “ Tiểu Hắc, huynh có đói không? Chỗ này ta có bánh nhân đậu, ăn ngon lắm.”

Nói xong bèn lấy bánh từ trong một túi giấy ra.

Tiết Hàm nheo mắt nhìn bánh đậu xanh, rồi lại nhìn ta, nhưng lại không có hành động gì.

Ta cầm một miếng bánh, c.ắ.n một miếng thật to, thơm ngon ngọt lịm, chứng minh là bánh ngọt không có độc.

Tiết Hàm dù sao cũng là hài t.ử, mỹ thực ở trước mắt, chịu không nổi dụ hoặc, cuối cùng cũng vươn tay ra lấy một miếng bánh.

Ta hết sức chăm chú nhìn huynh ấy mở miệng ăn miếng bánh kia, nhấm nuốt vài cái, sắc mặt đại biến.

Huynh ấy cau mày, hé miệng phun hết miếng bánh dính bùn đất ra.

Ta cười “ha ha” mấy tiếng, quăng túi giấy đi, cười lăn lộn trên nền đất.

Sắc mặt Tiết Hàm hết xanh rồi lại trắng, tức giận đến phát run, dường như không thể tin được mình lại bị lừa dễ dàng như vậy.

Ta vừa nhảy vừa cười: “Tiểu Hắc thích ăn bánh bùn, ăn một cái lại còn muốn ăn nữa”

Đột nhiên có tiếng mắng từ trên dội xuống: “Thẩm Mi!”

Tỷ tỷ dẫn theo nha hoàn cùng ma ma vội vàng đi vào trong sân, dựa vào kinh nghiệm của mình, tỷ ấy không cần hỏi cũng biết đây là chuyện tốt do ta làm.

Vẻ mặt tỷ tỷ tức giận, ôm lấy Tiết Hàm, nhanh miệng bảo người đi lấy trà cho huynh ấy súc miệng.

Có cần thiết phải như thế không? Chỉ là một miếng bùn thôi mà, hắn cũng đâu có nuốt xuống.

Tỷ tỷ hổ thẹn nói với Tiết Hàm: “Nha đầu này là muội muội của ta, không được quản giáo, vô pháp vô thiên. Tiểu Hàm, sau này nó bắt nạt đệ, thì cứ nói với dì và biểu tỷ.”

Nói như thế có nghĩa là gì?

Ta kêu lên: “Sao lại nói như là huynh ấy sẽ không bắt nạt muội vậy?”

Tỷ tỷ lườm ta một cái: “Thiên hạ này lại còn có người bắt nạt được muội cơ à?”

Đôi mắt lạnh như băng của Tiết Hàm nhìn đến ta, đại khái là bị một tiểu cô nương lừa gạt, mặt mũi không nhịn được nên có chút đỏ.

Ta kéo mắt cùng miệng thành một đường rồi lè lưỡi với huynh ấy. Huynh ấy tức giận quay mặt đi.

Tiết Hàm cứ như vậy mà ở lại nhà ta.

Trên dưới Thẩm phủ, không ai là không yêu thích huynh ấy. Huynh ấy vừa thông minh vừa ngoan ngoãn, thành thật lễ phép, thông tình đạt lý, chăm chỉ học hỏi, đối xử với hạ nhân tốt vô cùng, tỷ tỷ cùng nương ta coi huynh ấy như trân bảo, ân cần hỏi han suốt ngày, không hề thấy mệt.

Dưới sự chăm sóc tận tình, thân hình không được quá mấy cân thịt của Tiết Hàm cuối cùng cũng không còn gầy gò đen nhẻm nữa.

Huynh ấy đang luyện kiếm trong sân, mấy tiểu nha hoàn đều ngồi dưới mái hiên xem, cười khúc khích. Trường kiếm c.h.é.m vào không trung, tiêu sái phiêu dật.

Ta ở một bên nhìn, nhân lúc huynh ấy không chú ý, nhanh ch.óng thả ít muối vào ly trà của huynh ấy.

Huynh ấy đi tới, bưng lên uống một ngụm lớn.

Sau đó lại làm như không có việc gì mà nuốt xuống sau đó quay lưng rời đi. Từ đầu đến cuối không thèm liếc mắt lấy một cái.

Tỷ tỷ cười nhạo ta: “A Mi ăn giấm rồi kìa.”

Ta oa oa kêu: “Mới không có! Muội không có!”

A nương nói: “ Nếu con ngoan ngoãn hiểu chuyện như Tiểu Hàm, nương cũng chiều con như vậy.”

Thế là ta lại thả một đống tiêu bột vào bữa ăn tối của Tiết Hàm.

Buổi tối ta không ngủ được, lén thức dậy, tính toán sẽ giả làm quỷ dọa Tiết Hàm. Sau khi Hòa thượng làm pháp trận trong nhà ta, nhà cửa vẫn luôn sạch sẽ, nên không cần đích thân ta động thủ.

Ta lách vào tiểu viện nơi Tiết Hàm ở, lấy ra tấm vải trắng đã chuẩn bị từ trước, chạy vào phòng huynh ấy.

Nhưng mà trên giường không có ai cả. Đêm hôm khuya khoắt, vị công t.ử này không ở trên giường mà lại chạy đi đâu rồi?

Đột nhiên ta nghe thấy tiếng khóc nức nở ngoài cửa sổ. Ta nhanh ch.óng chạy qua thì thấy Tiết Hàm đang khóc ở dưới gốc cây.

Thường ngày huynh ấy luôn trưng ra bộ dạng không biểu tình, giả bộ làm người lớn, lúc này đây mới thấy huynh ấy giống hài t.ử. Ta nghe thấy huynh ấy nỉ non: “Nương thân....”

Ta mơ hồ nhớ ra tỷ tỷ từng nói rằng nương hắn qua đời rồi.

Tiết Hàm khóc huhu, ta trừng mắt nhìn, nhìn thấy bên cạnh huynh ấy có một phụ nhân xinh đẹp mặc bạch y. Bà ấy đau lòng vuốt tóc huynh ấy, nhưng huynh ấy chẳng cảm nhận được gì cả.

Bà ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta. Bà ấy cau mày kinh ngạc nói: “Con nhìn thấy ta?”

Ta gật đầu.

Gương mặt xinh đẹp của bà ấy vui mừng ngay tức khắc, “Con nhanh nói với con trai ta, bảo nó đừng khóc nữa.”

Thế là ta mở miệng: “ Tiết Hàm, a nương của huynh bảo huynh nín khóc đi.”

Tiết Hàm ngẩng phắt dậy, sợ hãi nhìn ta. Bất cứ ai trong hoàn cảnh của huynh ấy mà nghe được lời này cũng phải giật mình.

Huynh ấy vừa tức lại vừa thẹn, quát ta một câu: “Muội đang nói vớ vẩn gì thế?”

Ta nói: “A nương của huynh bảo huynh đừng khóc nữa.”

Cả người Tiết Hàm run lên, cường điệu lặp lại: “Muội đang nói vớ vẩn gì thế?”

Ta mất kiên nhẫn, nói với phụ nhân kia: “Đầu của con trai người đúng là có vấn đề.”

Sắc mặt Tiết Hàm trắng bệch: “Muội đang nói chuyện cùng ai?”

Ta nói: “A nương của huynh a.”

Tiết Hàm tức giận: “Đừng có vớ vẩn.”

Ta nói: “Nương của huynh thấy huynh khóc, rất đau lòng, muốn ta bảo huynh nín khóc.”

Tiết Hàm đương nhiên là không tin, rống to với ta: “Muội còn bịa ra mấy lời đó để lừa ta nữa? Ban ngày giễu cợt ta còn chưa đủ sao? Muội cút đi!”

Ta giận dữ hét lên: “ Ai thèm chứ! Khóc đi! Ta sẽ không bao giờ để ý huynh nữa.”

Ta chạy một mạch về phòng, chùm chăn kín người.

Bữa sáng ngày hôm sau, mắt Tiết Hàm đỏ hoe, sắc mặt đen sì ngồi giữa mọi người. A nương ta ôm huynh ấy vào lòng hỏi han, tỷ tỷ thì vội gọi người mang canh ngân nhĩ lên.

Tiết Hàm nhìn ta chằm chằm, nương ta lập tức lớn tiếng mắng: “A Mi, con lại bắt nạt Tiết Hàm rồi đúng không?”

Ta tức đến ói m.á.u.

May là Tiết Hàm kịp thời mở miệng: “Là do tối qua con gặp ác m.ô.n.g.”

Ác mộng? Gọi mẹ ruột mình là ác mộng, đáng đời huynh ấy bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp.

Sau đó Tiết Hàm ngăn ta lại, nói: “Muội phải thề với ta những gì muội nói hôm qua là sự thật.”

Lúc đó ta mới tám tuổi, hung tợn mà nói: “Không tin ta thì cái gì cùng đừng hỏi!”

Tiết Hàm không còn cách nào khác, túng quẫn nói: “Nương của ta...ngày hôm qua bà ấy còn nói gì nữa không?”

Ta hừ hừ giọng nói: “Bà ấy nói huynh khóc rất khó coi.”

Sắc mặt Tiết Hàm đen lại.

Ta chỉ có thể nói: “Bà ấy nói huynh không nên tự trách bản thân, nói rằng rất thích mấy bài thơ huynh viết tặng bà ấy.”

Say đó ta nói hai câu thơ mà ta học thuộc lòng. Đó là mấy bài thơ mà Tiết Hàm đốt cho a nương của mình. Lúc này huynh ấy mới hoàn toàn tin, đôi mắt trừng lớn.

Ta học theo bộ dáng của cha ta, vỗ vai hắn, nói: “ Nương của huynh nói ở trong nhà huynh có giấu một thanh kiếm, bảo ta nói với huynh.”

“Băng Nguyệt Điệp?”

“Chắc là vậy đi.” Ta nhặt một nhánh cây trên mặt đất vẽ vẽ.

Tiết Hàm vừa nhìn đã khiếp đảm: “Muội muội muội....sao muội lại biết trận đồ trong nhà ta!”

Ta nào biết đây là cái trận đồ gì, “Đều là nương của huynh vẽ cho ta xem đấy.”

Tiết Hàm gần như ngất xỉu khi nhìn thấy nó.

Sợ bị tỷ tỷ mắng nên ta vội vàng vứt cành cây chạy biến đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Luân Hồi Chi Mộng - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD