Luân Hồi Chi Mộng - Chương 8
Cập nhật lúc: 22/06/2026 15:06
Mất đi bằng hữu, ta lại càng cô đơn. Đúng lúc này, a nương ta đổ bệnh.
A nương vốn dĩ có bệnh cũ, mỗi năm trời đổ lạnh là bà lại ho dữ dội. Năm nay lại đặc biệt nghiêm trọng, mỗi ngày khi thức dậy đều bị sốt nhẹ. Bọn ta đã đổi đại phu, thay t.h.u.ố.c nhưng bệnh của bà cứ tái đi tái lại cả tháng trời, nhập đông rồi mà bệnh tình còn chuyển biến nặng hơn.
Nam nhân trong nhà bận tới bận lui, tỷ tỷ lại đang mang thai, không thể thường xuyên trở về, trong nhà rối vô cùng rối ren. Ta đang đỡ nương uống t.h.u.ố.c, vừa uống xong bà liền ho liên tục. Bà phun ra một ngụm đờm, bên trên có dính m.á.u.
Ta vô cùng luống cuống.
Hạ nhân trong nhà túm tụm lại xì xầm: “Bệnh này của phu nhân, xem ra vô cùng hung hiểm.”
“Đều nói năm nay số mệnh không tốt. Nào là đ.á.n.h trận, nào là ốm đau.”
“Nghe nói đám phản quân kia đang hướng chỗ chúng ta mà tới.”
“Không phải là nói long mạch Đại Đường bị lệch rồi sao?”
Ta quát một tiếng: “Nói cái gì đấy?”
Hai bà v.ú già bị ta quát giật mình.
Ta lạnh lùng nói: “Thiên t.ử vẫn đang tọa ở Cung Đại Minh kìa! Quốc vận Đại Đường há có thể để các ngươi nghị luận. Nếu để truyền ra ngoài, ai cũng đừng mong giữ được đầu!”
Toàn bộ hạ nhân đều run như cầy sấy, nhìn ta với vẻ khó tin, giống như nhìn thấy một người khác vậy.
Ta không kiên nhẫn, phất tay: “Đều lui cả đi, đừng quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi.”
Mọi người đều lui hết xuống. A nương nằm trên giường nhìn ta, ánh mắt vui mừng nhưng lại ẩn chứa nước mắt. Trong lòng ta có một nỗi buồn khó tả.
Sau lúc ấy, ta dần dần giúp a nương quản gia. Ta xưa nay vô tâm vô phế, trong phủ không hề có chút uy tín nào. Để mọi người trong phủ tín nhiệm, không thể không trưng cái vẻ mặt lạnh lùng này suốt ngày. Thật lâu sau, hạ nhân đều bàn tán với nhau, nói Nhị tiểu thự hình như đã bị thứ gì đó thương tổn rồi.
Giờ ta mới biết được a nương ta đã vất vả thế nào.
Một ngày nọ, ta đang ngồi trong thư phòng tính toán sổ sách thì Tiết Hàm tới.
Mấy ngày nay huynh ấy bận việc trong triều, chính sự trên người nên bọn ta cũng không thường xuyên gặp nhau. Bây giờ gặp lại, phát hiện huynh ấy lại cao lên rồi, đen hơn, ánh mắt cũng minh mẫn hơn.
Ta đã sớm biết người khác nói huynh ấy anh tuấn, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên ta cảm thấy huynh ấy nhìn đẹp mắt. Nhận ra điều này làm mặt ta nóng hết cả lên.
Tiết Hàm bước vào, nhẹ giọng hỏi ta: “Muộn như vậy rồi vẫn còn bận sao?”
Ta nói: “Ta không giỏi tính toán, một trang thôi phải tính rất lâu.”
Huynh ấy nói: “Trước đây dạy muội, muội lại sống c.h.ế.t không chịu học.”
Ta cười khổ: “Ta làm sao biết sẽ có ngày hôm nay?”
Ánh mắt Tiết Hàm trở nên ảm đạm: “A Mi, muội vất vả rồi.”
Ta đặt đồ ở trong tay xuống, đi tới chỗ huynh ấy. Ta hỏi: “Tình huống thật sự không ổn sao?’’
Tiết Hàm mệt mỏi gật đầu: “Cha ta bây giờ tuy rằng có thể miễn cưỡng đối kháng, nhưng phản quân thế lực mạnh mẽ, là có chuẩn bị mà tới. Cha ta cùng đại ca đã bị vây trong thành mười ngày....”
Mấy năm qua, Hoàng thượng vô cùng tin tưởng An Lộc Sơn, phàm ai có ý kiến bất đồng với An Lộc Sơn đều được đưa tới cho ông ta xử lý. Bản thân Hoàng thượng cũng trầm mê trong lòng Quý phi, sớm đã không màng chính sự. Giờ đây phản quân vây tới, bên ta bại binh chất như núi, có muốn vội cũng không vội nổi nữa.
Gương mặt mệt mỏi và phờ phạc của Tiết Hàm lại có nét tuấn mỹ động lòng người. Một người luôn tự tin, một người luôn phấn chấn như huynh ấy, vậy mà cũng có ngày phải lo lắng như vậy.
Ta cảm thấy đã đến lúc an ủi Tiết Hàm rồi, thế là ta nhẹ nhàng nắm lấy tay huynh ấy, kéo huynh ấy ngồi xuống. Sau đó rót cho huynh ấy một tách trà.
Tiết Hàm trưng ra biểu tình thụ sủng nhược kinh, vừa cảm động vừa vui mừng Ta có chút không tự nhiên, bèn chỉ vào tách trà rồi nói: “Là trà hoa nhài đấy, huynh uống thử xem. Ta biết mấy ngày này huynh rất vất vả, ta chỉ muốn nói mọi chuyện đều có Thiên mệnh, người tốt sẽ được báo đáp.”
Tiết Hàm vui mừng cười giống hệt nương của ta: “A Mi, muội trưởng thành rồi.”
Ta hỏi: “Trưởng thành, là tốt hay là xấu?”
Huynh ấy nói: “Tốt, cũng không tốt. Ta hi vọng muội có thể thành thục hiểu chuyện, lại hi vọng muội vĩnh viễn vô ưu vô lo.”
Ta lại hỏi: “Ta như vậy, có được gọi là thành thục hiểu chuyện không?”
Tiết Hàm cười: “Hiểu chuyện rồi, nhưng chưa chắc đã thành thục.”
Ta nói: “Ta không hiểu.”
Huynh ấy đặt tách trà xuống, cẩn thận mà nắm lấy tay ta, cứ như thể đang nâng niu thứ bảo vật nào đó. Ánh mắt nhìn ta vô cùng dịu dàng, nói: “Không vội, sau này rồi muội sẽ hiểu thôi.”
Bốn ngày sau, tin dữ truyền đến, phản quân rốt cuộc phá thành, Tiết lão tướng quân c.h.ế.t trận, mà Tiết đại ca sống c.h.ế.t chưa rõ.
Hôm đó trời mưa rất to, phía chân trời có tiếng sấm vang lên. Nhưng chỉ có ta có thể nghe thấy tiếng mặt đất rạn nứt, hỗn loạn méo mó, thiên địa đều sụp đổ. Những thay đổi ấy khiến ta càng thêm hoảng loạn, ta chạy vội ra khỏi hành lang, hạ nhân bị ta đụng vào nghiêng ngả nhưng cũng không dám nói một lời.
Tiết Hàm mặc bộ áo giáp màu xanh đen, cả người ướt sũng. Huynh ấy nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, đứng thẳng tắp trong đại sảnh, trông hệt như một pho tượng. Nước từ tóc từ người huynh ấy nhỏ xuống, đọng lại trên mặt đất.
Ta chạy vào phòng, huynh ấy quay đầu lại nhìn ta, trong đôi mắt u tối chợt sáng lên.
Ta bước đến, nắm lấy bàn tay ướt đẫm của huynh ấy rồi nói: “Huynh phải đi sao?”
Vẻ mặt Tiết Hàm đau đớn, có chút ngoan cường nói: “Ta phải đi chi viện cùng nhị ca và tam ca.”
Ta cảm thấy trái tim như có gì đó đè xuống,nặng trĩu, hơi thở có chút khó khăn Ta ôm c.h.ặ.t huynh ấy rồi nói: “Huynh phải để ý hướng Đông.”
Trực giác nói cho ta biết, huynh ấy cần phải lưu ý hướng Đông.
Tiết Hàm nhìn tôi dịu dàng âu yếm, đưa tay chạm vào mặt tôi. Bàn tay huynh ấy ướt và lạnh, nhưng lại khiến mặt ta nóng bừng.
Cảm giác lo lắng vô cùng xa lạ, ta càng cảm thấy bất an.
Tiết Hàm từ trong n.g.ự.c móc ra một cái túi màu đỏ, bên trong là một khối ngọc bội Triều Thọ không tỳ vết.
“Đây là di vật của nương ta, muốn ta tặng nó cho thê t.ử của mình. A Mi, muội cầm lấy đi.”
Ta ngây ngốc nhận lấy. Bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sấm, mặt đất chấn động. Nha hoàn nhát gan kinh hãi kêu lên một tiếng, còn Tiết Hàm ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Sức lực của huynh ấy vô cùng mạnh mẽ, ta có thể cảm nhận được huynh ấy đang run rẩy. Nước mưa từ bộ áo giáp của huynh ấy thấm sang y phục của ta.
Ta còn chưa kịp phản ứng thì Tiết Hàm đã buông ta rồi. Tiết Hàm đối cha ta ôm quyền, sau đó không quay đầu lại đi thẳng vào màn mưa.
Ta quay đầu nhìn, mưa bay làm mờ tầm mắt ta, chỉ còn nghe thấy tiếng ngựa hí cùng tiếng vó xa dần.
Cha ta đi tới, đặt tay lên vai ta.
Ngày tháng tu luyện cùng Thuấn Hoa trên núi trôi qua vô cùng bình đạm vui vẻ.
Kể từ khi ta lấy lại được chút ký ức, thái độ của Thuấn Hoa đối với ta cũng thay đổi luôn. Không còn ngược đãi nữa, trái lại là thập phần chiếu cố. Huynh ấy nói ta có ân với huynh ấy, ân nghĩa gì mà có thể khiến huynh ấy từ bỏ tiên tịch, lưu lại phàm trần. Ta nghĩ, chỉ sợ không chỉ là ân nghĩa, nhưng ta cũng không dám nói ra.
Nguyên bản ta là một người lười biếng, mấy năm qua bị hoàn cảnh ép buộc mới phát lực tự cường, độc lập chịu khổ, chuyện này đã là hiếm thấy rồi. Giờ đây có người phục vụ ta như vậy, sự lười biếng trong xương cốt lại có chút muốn bộc phát rồi.
Luyện công thì ta không dám trì hoãn, nhưng mà chuyện sinh hoạt thì khác, ta lại bắt đầu ham ăn lười làm. Đại khái là do Thuấn Hoa cuối cùng cũng chịu không nổi món bắp cải luộc mà ta làm, mạnh bạo đoạt lại quyền làm chủ cái muỗng.
Ta cùng Thuấn Hoa đều thích ăn gà. Là một lão hồ ly với ngàn năm đạo hạnh, Thuấn Hoa có công thức nấu gà cho riêng mình. Huynh ấy là vô cùng keo kiệt, không chịu truyền dạy cho ta, vì thế nên ta chỉ có thể canh ở cửa, nghe thấy mùi thơm thì không nhịn được mà giục huynh ấy mau mang ra.
Thủ hạ của Thuấn Hoa thi thoảng lại tới cầu kiến. Mấy con hồ ly kia ít nhiều cũng có vài trăm năm đạo hạnh, lúc tới đều hóa thành hình người, ai ai cũng là tuấn nam mỹ nữ, vô cùng động lòng người. Lúc đụng mặt, bọn họ đều vô cùng cung kính hành lễ.
Ta hỏi Thuấn Hoa: “Bọn huynh bình thường làm chuyện gì thế?”
Thuấn Hoa nói: “Tu luyện thôi, có tranh chấp gì thì tới tìm ta ra mặt xử lý.”
“Vậy huynh làm Hồ Vương như thế thì có mà chán c.h.ế.t.”
Thuấn Hoa cười nhạt: “Vậy muội cảm thấy ta phải giống Hoàng đế của muội, đem cả giang sơn làm cho chướng khí mù mịt như vậy mới thú vị sao?”
Ta sững người, không nói được lời nào. Lát sau lại hỏi: “Huynh có thê thất chưa?”
Thuấn Hoa nhìn ta: “Muội hỏi cái này làm gì?”
Ta xòe tay: “Nhân loại ngắn ngủi chỉ có vài chục năm dương thọ mà cưới tam thê tứ thiếp. Huynh lớn tuổi như vậy, cưới vài bà vợ, rồi sinh con đàn cháu đống cũng là chuyện thường thôi.”
Sắc mặt Thuấn Hoa tái mét, ánh mắt như phóng ra lửa. Ta không chọc vào nỗi đau nào của huynh ấy phải không?
Ta vội vàng nói: “Ta chưa nói xong đâu. Độc thân cũng tốt, ta còn là Đạo cô đây nè.”
Sắc mặt Thuấn Hoa dịu đi một chút, tức giận nhưng lại bất lực nhìn ta: “Tịnh Sơ, cái tính khí này của muội...”
Ta nói: “Ta là Thẩm Mi.”
Thuấn Hoa trầm mặc.
Lúc nội thương của ta gần như lành hẳn, Thuấn Hoa hỏi ta: “Muội ở trong núi nghẹn nửa năm rồi, có muốn ra ngoài đi dạo không?”
Ta vừa nghe xong, vô cùng hứng thú nói: “Chúng ta xuống núi chơi đi! Tháng Giêng có hội chùa, đã lâu lắm rồi ta chưa ăn kẹo hồ lô.”
Nghe thấy ba chữ kẹo hồ lô, biểu tình của Thuấn Hoa cứng đờ, sau lại thở dài.
Bọn ta cùng xuống núi. Xuống núi đối với người bình thường không phải là chuyện dễ dàng, tiều phu vào núi bẫy thú cũng phải mất hai ba ngày. Nhưng mà, lão hồ ly này xách cổ ta, cưỡi mây đạp gió một lát, lúc ta mở mắt ra thì đã ở ngoài cổng thành rồi.
Trong thành vô cùng náo nhiệt, rước đèn rồng, nghe xướng kịch, đi cà kheo, mọi người đều tươi cười vui vẻ.
Một tay ta cầm kẹo hồ lô, một tay cầm xiên thịt dê nướng, vui vẻ chen chúc trong đám đông.
Đúng là làm khó lão hồ ly mà, huynh ấy ăn vận một thân y phục đẹp đẽ đi phía sau ta, va quệt vài cái bộ đồ đã bị nhăn nhúm, ai bảo huynh ấy nổi bật như vậy, trưng cái gương mặt tuấn mỹ vô song kia đi trong đám người, đúng là hạc giữa bầy gà.
Từ cái lúc chuồn ra ngoài chơi cùng Tô Thác năm mười bốn tuổi, ta đã chẳng có được vui vẻ như vậy nữa. Cho nên ta nhất thời có hơi điên cuồng, tung tăng nhảy nhót, ăn uống thỏa thuê, không ngừng quấn lấy Thuấn Hoa đòi huynh ấy mùa đồ ăn vặt cho ta, thật là nhìn không ra nửa điểm thục nữ trầm ổn nào.
Thuấn Hoa bị ta làm phiền mất hết kiên nhẫn, ném thẳng túi tiền cho ta, “Muốn ăn gì thì muội tự đi mà mua!”
Ta vừa ăn xong bánh ngọt, vừa quay đầu lại đã thấy có người mua đậu lăng, ta ngạc nhiên, nắm lấy tay áo của Thuấn Hoa la lên: “Tiết Hàm! Tiết Hàm! Có đậu lăng kìa....”
Lời còn chưa nói hết, chính ta cũng sững sờ.
Tay bên kia truyền đến một luồng khí lạnh, ta chậm rãi quay đầu lại, biểu tình của Thuấn Hoa vô cùng xấu, bầu không khí này khiến ta căng thẳng.
Ta sợ sệt gọi một tiếng: “Cái đó.....Thuấn Hoa....”
Lão hồ ly lạnh lùng liếc ta một cái, hất tay ra, quay người rời đi.
Ta vội vàng đuổi theo tới mức đ.á.n.h rơi hết đồ trong tay.
Thuấn Hoa không phải người, huynh ấy thi triển phép thuật, tự do di chuyển giữa đám đông, trong nháy mắt đã biến mất.
Ta là một phàm nhân, làm sao mà bắt kịp được.
Hết cách, chỉ có thể dùng chút pháp thuật thôi.
Lúc ta đi theo con bướm tìm được huynh ấy, huynh ấy đã ngồi ở chỗ đẹp nhất trong trà lâu, trên bàn bày một bộ trà cụ. Huynh ấy kiêu ngạo ưu nhã ngồi ở đó, thu hút hết thảy mọi ánh nhìn.
Ta hít sâu một hơi, hướng tới chỗ huynh ấy.
Đúng lúc này, bên ngoài b.ắ.n pháo hoa. Những tia lửa sáng rực bay thẳng lên bầu trời, từ từ nở thành những chùm ánh sáng nhiều màu sắc. Mọi người đứng ở dưới đều hoan hô tán thưởng, không khí vô cùng náo nhiệt.
Ta dường như lại nghe thấy giọng nói trong trẻo của Tiết Hàm: “A Mi, muội xem pháo hoa kìa, thật là đẹp.”
Thế là ta đứng đó, ngước mắt nhìn bầu trời, nhìn pháo hoa vụt qua, tựa như một loại hạnh phúc nho nhỏ mà ta có. Đẹp đẽ như vậy, nhưng lại vô cùng ngắn ngủi.
Vào một đêm như vậy nhiều năm về trước, Tiết Hàm nắm tay ta, cùng nhau ngắm nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Bọn ta chen chúc trong đoàn người đông đúc, huynh ấy giữ c.h.ặ.t lấy ta. Ta dựa vào huynh ấy, mỉm cười, ngẩng đầu nhìn pháo hoa nở rộ trên đỉnh đầu huynh ấy. Lúc ấy, ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
“A Mi....” Thuấn Hoa gọi ta.
Ta quay đầu lại. Dưới màn pháo hoa, y phục đỏ rực của Thuấn Hoa lay động, vô cùng ch.ói mắt, trái ngược hoàn toàn với vẻ dịu dàng trên mặt của huynh ấy.
Ánh mắt của huynh ấy lộ rõ vẻ lo lắng, không phải dành cho Tịnh Sơ, mà là lo cho ta.
Ta mỉm cười với huynh ấy, ngồi xuống bên cạnh, nâng tách trà lên.
Lúc này, có người bên cạnh nói chuyện: “Nghe nói gì chưa? Hoàng thượng đã phong Tiết Hàm thành Thừa tướng rồi đấy.”
Ta có chút sặc.
Người kia lại nói: “Còn nghe nói Hoàng thượng muốn gả Huệ Giác công chúa cho ngài ấy nữa.”
Tách trà trên tay ta rơi vỡ tan tành.
Thuấn Hoa kéo bàn tay ta qua, giữ c.h.ặ.t lấy.
Ta ngẩn người nhìn huynh ấy, vẫn chưa kịp phản ứng.
Ta nói: “Ta chỉ là trượt tay thôi.”
Huynh ấy cúi đầu nói: “Ta biết.”
