Lục Hoài Cẩn - 10
Cập nhật lúc: 26/06/2026 10:05
“Phu nhân ta rộng lượng, trong phủ cơ thiếp thành đàn, nhất định sẽ không bạc đãi Giang gia cô nương.”
“Đêm nay, liền để người theo ta cùng vào phủ. Cũng tránh đêm dài lắm mộng, lại bị người ta bàn tán.”
Thân hình Giang Từ Nguyệt lảo đảo:
“Không, ta không muốn gả cho hắn, ta…”
Chát!
Bạt tai này là tên thế t.ử ăn chơi kia đ.á.n.h xuống.
Hắn nghiến răng, mặt mũi dữ tợn:
“Con tiện nhân câu dẫn ta, còn muốn gả cho ta? Ngươi có biết phu nhân của ta là đích nữ phủ Quận chúa, là dòng dõi hoàng tộc tôn quý chân chính không. Ngươi cũng xứng so với nàng sao?”
“Phi, được làm một tiện thiếp đã là cất nhắc ngươi rồi. Đã leo lên giường của bổn thế t.ử, đêm nay nếu không đến Hầu phủ làm thiếp của bổn thế t.ử, ngày mai bổn thế t.ử sẽ dâng sớ hặc tội Giang gia nhà ngươi môn phong bại hoại, tính kế hãm hại ta.”
Giang Từ Văn lạnh lùng nhìn nàng ta:
“Ngươi tự làm tự chịu, đừng hòng liên lụy thanh danh Giang gia ta.”
“Đừng lấy hiếu kỳ của mẫu thân ra nói chuyện, ngươi làm ra chuyện mất mặt xấu hổ như vậy sau linh đường của mẫu thân, đã khiến mẫu thân c.h.ế.t không nhắm mắt, theo ngươi mất sạch thể diện rồi.”
“Người đâu, giúp tiểu thư thu dọn đồ đạc, đưa nàng đến Hầu phủ.”
Giang Từ Nguyệt ngồi phịch xuống đất, ánh mắt ngây dại, như mất cha mất mẹ.
Trong lúc tuyệt vọng, nàng ta nhìn thấy ta.
Mắt sáng lên, quỳ bò về phía ta:
“Tẩu tẩu, tẩu cứu muội, cứu muội với.”
“Tẩu thương muội nhất mà, tẩu từng nói hôn sự là lần đầu t.h.a.i thứ hai của nữ t.ử, tẩu sẽ giúp muội được như ý nguyện. Trong phủ hắn có ác phụ không dung người, muội sẽ c.h.ế.t mất, tẩu tẩu cứu muội với.”
Ta thở dài một tiếng, đưa tay về phía nàng ta, nhưng ngay khi ánh hy vọng lóe lên trong mắt nàng ta.
Ta lại từng ngón từng ngón bẻ tay nàng ta ra:
“Ta rốt cuộc cũng chỉ là tẩu tẩu, người làm chủ là a huynh của muội.”
Kiếp trước, nàng ta ép ta đưa nàng ta vào nhà cao cửa rộng.
Ta không chịu, nàng ta nghển cổ nói:
“Tẩu dù sao cũng chỉ là tẩu tẩu, là người ngoài, còn chưa đến lượt tẩu làm chủ. Mẫu thân nói gì, tẩu cứ làm theo là được.”
Đời này, nàng ta cầu nhân được nhân, để a huynh của nàng ta làm chủ cho nàng ta.
Khi nàng ta mềm nhũn trên đất, bị bịt miệng cưỡng ép kéo lên xe ngựa, khóe môi Giang Từ Văn cong lên một nụ cười lạnh âm trầm.
Tên thế t.ử ăn chơi háo sắc, người đến không từ chối.
Trong phủ hắn có rất nhiều cơ thiếp.
Nhưng dưới tay vị phu nhân thủ đoạn lôi đình, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, tàn thì tàn, điên thì điên, không một ai có kết cục tốt đẹp.
Giang Từ Nguyệt vào Hầu phủ, chính là dê vào miệng cọp, nửa bước khó đi.
Giang Từ Văn chỉ đưa ra một cành ô liu, đã hủy đi cả đời Giang Từ Nguyệt.
Cốt nhục thành thù, thủ túc tương tàn.
Thật tốt.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Thái t.ử một ngày chưa c.h.ế.t, ta một ngày khó giải mối hận trong lòng.
17
Không lâu sau khi Giang mẫu hạ táng.
Khi Giang Từ Văn đang chọn mặc bảo, chuẩn bị mang thư tiến cử của a huynh đến bái phỏng Thái phó đương triều.
Hắn đột nhiên gặp thích sát.
Đao nào đao nấy đều nhắm vào chỗ yếu hại của hắn, lần nào cũng chỉ lệch trong gang tấc.
Sau khi một gậy hung hăng đập nát xương đầu gối của Giang Từ Văn, lưỡi đao của tặc nhân lại đ.â.m thẳng vào tim hắn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lại được a huynh đi ngang qua ra tay cứu giúp.
Sau chuyện ấy, nhìn hắn cả đời này sắp phải đi đứng bất tiện, ta nghẹn ngào hỏi:
“Kẻ nào muốn hại ngươi đến mức này?”
“Rõ ràng là nhắm vào mạng của ngươi mà đến.”
“Kẻ đao phủ đáng c.h.ế.t trốn trong bóng tối kia, tránh được một lần, nhưng không tránh được cả đời.”
“Từ Văn, người đó hủy cả đời ngươi, cũng hủy đi toàn bộ hy vọng của Giang gia ta.”
“Ngươi nói cho tẩu tẩu biết là kẻ nào làm, Lục gia nhất định sẽ làm chủ cho ngươi.”
Đầu ngón tay Giang Từ Văn siết đến rách cả lòng bàn tay.
Gân xanh hắn nổi lên, mắt như muốn nứt ra.
Hắn sợ rồi.
Một đao kia như dải lụa trắng đòi mạng, quấn c.h.ặ.t lấy tim hắn.
Hắn đột nhiên túm c.h.ặ.t t.a.y áo a huynh:
“Là Thái t.ử.”
“Hắn muốn mượn binh mã của nhị ca để mưu phản, ta biết kế hoạch của hắn, cho nên hắn mới muốn g.i.ế.c ta diệt khẩu.”
A huynh và ta nhìn nhau một cái, giả vờ kinh hãi nói:
“Vu cáo Đông cung là trọng tội, nếu không có chứng cứ xác thực, chính là đại tội sao gia diệt tộc.”
Ánh mắt Giang Từ Văn tối đi:
“Chứng cứ? Ta có!”
Sau bài vị trong từ đường Giang gia, có giấu mật thư qua lại giữa Giang Từ Nhung và Thái t.ử.
Bên dưới tấm biển đỏ của Giang gia, có giấu lệnh bài có thể điều động mười vạn binh mã.
Một kẻ vứt bỏ binh phù, giả c.h.ế.t thoát thân, tránh khỏi sự nghi kỵ của đế vương.
Một kẻ nắm c.h.ặ.t binh phù, chờ thời cơ hành động, nóng lòng muốn đoạt lấy hoàng quyền.
A huynh cầm những phong thư nặng trĩu trong tay, nghiến răng nghiến lợi:
“Ta nhất định sẽ bẩm rõ với bệ hạ việc ngươi vì giang sơn xã tắc mà đại nghĩa diệt thân. Sẽ cầu phong thưởng cho ngươi, làm rạng rỡ môn đình.”
Mắt Giang Từ Văn sáng lên, mừng rỡ khôn xiết.
Nhưng chúng ta đã lừa hắn.
Kiếp trước, Thái t.ử đăng cơ, liên thủ với Giang Từ Văn đuổi tận g.i.ế.c tuyệt Lục gia ta.
Đời này, a huynh đích thân ôm những phong thư ấy quỳ trên triều đường.
Khiến thiên t.ử nổi cơn thịnh nộ, cả triều kinh hãi.
Thái t.ử vốn ở trên vạn người bị bắt ngay tại chỗ, bị phế truất khỏi ngôi vị Thái t.ử, cấm túc trong thâm cung.
Không quá ba ngày, hắn liền vì cung nhân liều c.h.ế.t báo thù mà c.h.ế.t t.h.ả.m trong thâm cung, c.h.ế.t không nhắm mắt.
Giang Từ Văn nghe tin, nặng nề thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn ta, tiếp tục nói dối:
“Ta không biết vì sao a huynh lại tính kế tẩu tẩu, ta không biết tình cảm giữa huynh ấy và đại tẩu, cũng không biết huynh ấy sẽ tính kế của hồi môn của tẩu, ta…”
“Được rồi!”
