Lục Lệnh Dung - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/08/2026 10:01
“Ta còn tưởng là phu quân tốt đẹp gì cơ?”
“Hóa ra chỉ là một tiểu bá vương.”
“Muội muội, xem ra muội cũng chẳng nhặt được bảo vật gì rồi.”
Ta không muốn tranh luận với a tỷ.
Chỉ bởi Tạ Yến lại còn cố ý giả thần giả quỷ dọa ta.
Hại ta thất thố trước mặt Tạ mẫu.
Ta rất tức giận, cho nên cố ý bày kế.
Giả vờ nói với người khác.
Ta rất thích chiếc xích đu trong viện mình.
Quả nhiên.
Đến đêm, hắn trèo vào viện ta.
Muốn tháo chiếc xích đu đi.
Không ngờ lại bị cạm bẫy ta bố trí treo ngược lên cây.
Tạ Yến sĩ diện.
Không dám làm ầm.
Chỉ lạnh mặt bảo ta thả hắn xuống.
Ta không chịu.
Ép hắn xin lỗi ta.
Còn bắt hắn từ nay bắt tay giảng hòa với ta.
Đây là nhà hắn.
Tạ mẫu có ân với ta.
Giảng hòa vẫn tốt hơn trở thành kẻ thù.
Nhưng Tạ Yến rất cứng đầu.
Bị treo ngược mấy canh giờ cũng không chịu mở miệng.
Ta sợ hắn thật sự xảy ra chuyện.
Tạ mẫu sẽ khóc.
Cuối cùng vẫn thả dây.
Kết quả vừa thoát khỏi trói buộc, hắn liền xông tới trước mặt ta.
Nói muốn dạy dỗ ta một trận.
Nhưng hắn bị treo quá lâu.
Hai chân mềm nhũn.
Không làm ta bị thương, chỉ nhào ta ngã xuống đất.
Khóe môi hắn còn khẽ lướt qua má ta.
Vành tai hắn đỏ bừng.
03
Sau lần ấy, Tạ Yến không còn gây khó dễ cho ta nữa.
Ngược lại chuyện gì cũng chu đáo.
Biết ta thích đọc sách.
Hắn liền đem toàn bộ những bản sách độc bản quý giá mình cất giữ cho ta mượn.
Chiếc xích đu trong viện đã dùng nhiều năm.
Dây không còn chắc.
Hắn liền lén nhân lúc ta ra ngoài, buộc lại dây mới.
Mùa thu, tơ liễu bay đầy trời.
Bệnh suyễn của ta phát tác.
Hắn liền canh bên giường ta mấy ngày mấy đêm.
Hai mắt thức đến đỏ ngầu.
Nói không cảm động là giả.
Huống hồ.
Hắn còn sinh ra đẹp như vậy.
Ta thích mỹ nhân.
Tạ Yến là mỹ nhân.
Cho nên thích Tạ Yến dường như cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Sau đó ta cố ý thăm dò.
Hắn lại vừa thẹn vừa giận, lớn tiếng bảo ta đừng suy nghĩ lung tung.
Nói xong lại vụng về đút t.h.u.ố.c cho ta.
Còn dặn ta cẩn thận nóng.
Mặc dù hắn đã thổi mấy lần rồi.
Sự thay đổi của Tạ Yến.
Cả Tạ phủ đều nhìn thấy rõ.
Hắn đối xử tốt với ta.
Ngoài sách quý và xích đu, còn tặng ta y phục và trang sức.
Đều là hắn dùng tiền tháng của mình mua.
Đương nhiên.
Tạ Yến cũng không thiên vị.
Ta có gì, a tỷ cũng có thứ ấy.
Chỉ có vào Tết Hoa Triều.
Đèn hoa có thể làm phần thưởng chỉ có một chiếc.
Tạ Yến thắng được nó.
Ta và a tỷ đều rất thích.
Hắn không chút do dự, đưa chiếc đèn hoa cho ta.
A tỷ đỏ mắt nhìn hắn.
Ấm ức vô cùng.
Hắn xòe hai tay:
“Ai bảo đèn hoa chỉ có một chiếc.”
“Lục Lệnh Dung nhỏ nhen nhất.”
“Không cho nàng ấy, trở về chắc chắn nàng ấy sẽ làm loạn với ta.”
Nhưng a tỷ không nghe lời giải thích của hắn.
Chỉ vừa khóc vừa nói:
“Ta thấy ngươi đâu phải sợ nó làm loạn với ngươi.”
“Ngươi biết mẫu thân có ý muốn gả Lệnh Dung cho ngươi làm thê t.ử.”
“Cho nên ngươi mới thiên vị nó hơn, đúng không?”
Đến lúc ấy Tạ Yến mới biết chuyện.
Hắn lạnh mặt, bỏ ta và a tỷ lại giữa chợ.
Một mình cưỡi ngựa trở về phủ.
Đêm ấy, hắn và Tạ mẫu cãi nhau một trận lớn.
Khi ta trở về phủ.
Vừa hay nghe thấy hắn và Tạ mẫu tranh cãi.
“Cho dù ta c.h.ế.t! Ta cũng tuyệt đối không cưới Lục Lệnh Dung!”
Nói xong, hắn xoay người.
Vừa vặn đối diện với ta.
Tạ Yến sững lại.
Ngay sau đó, hắn hung hăng trừng ta.
“Ta đã bảo sao ngươi cứ luôn cười với ta.”
“Còn cười ngọt ngào như vậy.”
“Hóa ra ngươi đã bàn bạc với mẫu thân ta từ trước, muốn gả cho ta rồi?”
Ta đang định mở miệng giải thích.
Tạ mẫu xuất hiện.
Tạ Yến càng tức giận, không còn nghe lọt lời nào khác.
Hắn chỉ nhìn sang a tỷ đứng bên cạnh.
Không còn vẻ hung dữ.
Ngược lại cười rất dịu dàng.
“Nhưng ta thấy Lệnh Vi tốt hơn.”
“Tốt hơn Lục Lệnh Dung.”
04
Từ đó về sau, Tạ Yến lại bắt đầu lạnh lùng châm chọc ta.
Thậm chí còn quá đáng hơn cả lúc mới quen.
Khi cùng dùng bữa, hắn sẽ dịu dàng gắp thức ăn cho a tỷ.
Các thi hội, nhã tập gửi thiệp mời tới Tạ gia.
Tạ Yến không còn để ý tới ta, mà một mình dẫn a tỷ đi dự tiệc.
Về sau, ngay cả chiếc xích đu trong viện của ta.
Cũng chỉ vì a tỷ nói một câu không thích.
Liền bị Tạ Yến sai người cưỡng ép tháo bỏ.
A tỷ cố ý.
Nàng rất thích Tạ Yến.
Nàng muốn mượn chuyện này khiến ta biết khó mà lui.
Còn những bản sách độc bản.
Chỉ cần a tỷ nhắc tới, Tạ Yến liền sai người lấy hết về, không chịu cho ta mượn nữa.
Hắn còn nói:
“Loại nữ nhân vọng tưởng trèo cao bám quyền quý như ngươi.”
“Có tư cách gì đọc sách thánh hiền?”
“Lục Lệnh Dung, cùng là tỷ muội, ngươi không bằng Lệnh Vi lấy nửa phần!”
Hắn mắng rất khó nghe, còn lời lẽ chắc chắn rằng tuyệt đối sẽ không cưới ta làm thê t.ử.
Tạ mẫu tức đến ngất đi mấy lần.
Hắn mới chịu nhượng bộ, nói mình còn muốn sống tự do thêm ba năm.
“Bởi chỉ cần nghĩ tới sau này phải sống cả đời với nàng ta.”
“Trong lòng ta đã thấy không vui.”
Tạ Yến lạnh lùng nói.
Rồi lại cười khẩy:
“Nếu đổi thành Lệnh Vi, ta nhất định đã nóng lòng thành thân từ lâu.”
Nhưng hắn rõ ràng biết, với tính tình của Tạ mẫu.
Bà tuyệt đối sẽ không đổi người con dâu đã chọn một lần nữa.
Cứ như vậy, Tạ Yến lạnh lùng chế giễu ta suốt ba năm.
Bất kể ta lấy lòng thế nào cũng vô dụng.
Hắn chán ghét ta, chỉ thích a tỷ.
Nhưng ba năm quá dài.
Dài đến mức tình cảm ta dành cho Tạ Yến, trong hết lần này tới lần khác bị hắn châm chọc lạnh nhạt, đã bị mài mòn sạch sẽ, không còn chút vui thích ban đầu nào nữa.
Ta không thích Tạ Yến nữa.
A tỷ lại thích hắn.
Vì thế, nàng không tiếc giả vờ vô tội suốt ba năm.
Nàng hẹn ta tới đình giữa hồ ngắm tuyết.
Thấy Tạ Yến tới, nàng chủ động nhảy xuống hồ, rồi nói là ta đẩy.
Mùa hè, trong phòng nàng xuất hiện mấy con rắn độc.
Nàng nói là ta thả vào.
Lần nào cũng không có chứng cứ, chỉ có lời chỉ trích của a tỷ.
Nhưng lần nào, Tạ Yến cũng tin lời nàng.
