
Lưỡi Độc
Bùi Sùng lần thứ hai nói ta yêu mị.
Đó là vào ngày hội xuân tập hợp các công tử, tiểu thư của các thế gia đại tộc đến để xem mắt.
Có người ngưỡng mộ dung nhan của ta, hắn ta lại đứng sau tấm rèm lụa mỏng manh, hờ hững buông lời:
"Yểu điệu lả lướt, dung tục diễm lệ đến cực điểm, chỉ đáng làm thiếp, không thể làm thê."
Tiếng gió chợt ngưng, khắp phòng lặng ngắt như tờ.
Ta và biểu tỷ nhìn nhau một cái.
Tỷ ấy liền cao giọng nói: "Muội thấy trưởng tử Bùi Sùng của nhà Hộ bộ Thị lang thế nào?"
Ta cũng đáp lời thật to: "Kẻ ăn nói hồ đồ, xu nịnh bợ đỡ, đê tiện dơ bẩn, duy chỉ có cái túi da kia là còn vớt vát được nửa phần phong vận của đầu bài trong Nam Phong quán mà thôi."
“Rắc” một tiếng.
Bùi Sùng bóp nát chén trà trong tay.












