Lương Duyên Mặc Ngọc - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 07:04
Tô Thanh Dã nhắm mắt lại.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y đến nổi gân xanh.
Dường như đang cố hết sức kiềm chế.
“A Chỉ! Hủy hôn đi.”
A tỷ hoàn toàn sụp đổ.
Khóc nức nở lao tới kéo tay áo hắn.
“Tô đại ca—”
“Không phải như vậy!”
“Huynh nghe muội giải thích!”
Tô Thanh Dã rút tay lại.
Đến nhìn nàng cũng không nhìn thêm lần nào.
Xoay người bỏ đi.
Bữa tiệc tan rã trong hỗn loạn.
…
Trở về phủ, A tỷ đòi treo cổ tự vẫn.
Khóc đến khàn cả giọng.
Oán trách Vệ Hành vì sao lại mang chiếc yếm ấy bên người.
Khiến nàng mất sạch mặt mũi trước toàn kinh thành.
Vệ Hành đứng dưới hành lang.
Mặt mày xám xịt.
Liên tục giải thích.
Nói rằng hắn vốn định tìm cơ hội trả lại, chỉ là chưa kịp…
Mẫu thân lại giơ tay định tát ta, ta nghiêng người tránh được.
Chu di nương lập tức bước lên chắn trước mặt ta.
“Người không biết xấu hổ là đứa con gái của bà.”
“Đánh Nhiêm Nhiêm làm gì?”
Phụ thân đập bàn đứng dậy.
“Láo xược!”
“Ai cho ngươi nói chuyện với phu nhân như thế?”
Chu di nương không hề lùi bước.
“Có bản lĩnh thì hưu ta đi!”
“Không có bản lĩnh thì để ta nói!”
“A Chỉ của các người ăn trong bát nhìn trong nồi.”
“Các người không biết dạy dỗ, lại đi trách Nhiêm Nhiêm!”
“Phu nhân!”
“Năm đó chính bà tự mình dẫn A Chỉ ra ngoài rồi làm mất nó.”
“Ta tận mắt thấy bà dẫn nó đi gặp biểu ca của mình.”
“Chính bà không trông nổi con.”
“Ai biết bà nhìn thấy mặt Nhiêm Nhiêm là chột dạ hay vì lý do gì!”
“Bao nhiêu năm qua trong lòng không vượt qua được.”
“Liền đem tất cả trút lên đầu Nhiêm Nhiêm.”
“Có hoang đường hay không?”
Cả đại sảnh như nổ tung.
Sắc mặt phụ thân xanh mét.
Mẫu thân run rẩy hét lên:
“Im miệng!”
Huynh trưởng lao tới định đ.á.n.h ta.
Bàn tay vừa giơ lên đã bị người khác giữ c.h.ặ.t cổ tay.
Là Vệ Hành.
Hắn chắn trước mặt ta.
“Tiêu đại ca.”
“Nhiêm Nhiêm không sai…”
“Chuyện này không thể trách nàng ấy.”
Vệ Hành đau khổ nhìn ta.
“Nhiêm Nhiêm.”
“Lúc đó ta thật sự muốn trả chiếc yếm cho A Chỉ.”
“Ta muốn nói rõ với nàng ấy ta đã không còn tâm tư đó nữa.”
“Người ta thích là… muội…”
“Im miệng!”
Ta lập tức cắt ngang.
Lùi về sau một bước.
Dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
“Ngươi khiến ta thấy ghê tởm.”
Huynh trưởng hất tay Vệ Hành ra.
Chỉ vào mặt ta mà mắng.
“Tiêu Nhiêm!”
“Bây giờ muội hài lòng chưa?”
“Cả nhà bị muội làm cho thành ra thế này!”
Ta cười lớn.
“Hài lòng!”
“Đương nhiên là ta hài lòng!”
Huynh ấy sững người, sau đó nổi trận lôi đình.
“Đi quỳ từ đường cho ta!”
Từ đường.
Lại là từ đường.
Từ nhỏ đến lớn ta đã quỳ ở đó vô số lần.
Lần nào cũng là ta cúi đầu nhận sai.
Lần nào cũng là ta nuốt hết tủi nhục vào lòng.
Nhưng lần này ta không muốn quỳ nữa.
Ta lao vào từ đường phóng một mồi lửa.
Sau đó từ cửa sau rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.
…
Hôm sau.
Lúc vào cung cáo trạng.
Ta nghe đám cung nữ dọc đường bàn tán.
Nói rằng đêm qua từ đường Tiêu phủ cháy lớn.
Vệ Hành lao vào biển lửa, bị thiêu hỏng nửa thân người.
Ngay cả mặt cũng bị hủy.
Hắn bất chấp mọi người ngăn cản.
Điên cuồng xông vào như muốn cứu thứ gì đó.
Kết quả bị khói làm ngất bên trong.
Lúc được kéo ra.
Nửa khuôn mặt đã bị lửa thiêu hỏng.
Một chân còn bị xà ngang đè gãy.
Hoàng hậu biết ta chịu ấm ức.
Không hỏi nhiều.
Chỉ bảo Mặc Hàn Ngọc đi đòi công bằng cho ta.
Hắn dẫn người tới Tiêu phủ phóng một mồi lửa.
Đốt sạch toàn bộ phủ đệ.
Lúc cháy còn tranh thủ đưa Chu di nương ra ngoài.
Sắp xếp bà đến nơi an toàn.
Khắp kinh thành đều bàn tán, từ khi Tiêu nhị tiểu thư trở về.
Tiêu gia liên tiếp gặp vận xui.
Trước là từ đường cháy giữa đêm, sau lại cháy cả phủ.
Giống như bị tà ma quấn lấy.
Phụ thân và mọi người phải thuê một biệt viện nhỏ để ở tạm.
A tỷ vẫn chưa chịu từ bỏ.
Muốn tới Hầu phủ xin lỗi Tô Thanh Dã.
Nàng quỳ trước cổng Hầu phủ suốt một canh giờ.
Ngay cả người gác cổng cũng không chịu vào thông báo.
Chỉ nói Thế t.ử không có ở nhà.
Về sau Hầu phu nhân còn đích thân tuyên bố.
Hủy bỏ hoàn toàn hôn ước trước đây.
Không còn nhận mối quan hệ thông gia này nữa.
Ngay sau đó lập tức tìm cho Tô Thanh Dã một mối hôn sự mới.
Mặc Hàn Ngọc trí nhớ không tốt.
Sợ bản thân quên mất việc phải thay ta trút giận.
Thế là viết hẳn một tờ giấy nhét trong n.g.ự.c áo.
Nhắc bản thân mỗi ngày đ.á.n.h Tiêu Viêm một trận.
Hắn thật sự làm như vậy.
Ngày nào ăn no xong cũng đi chặn đường huynh trưởng.
Gặp một lần đ.á.n.h một lần.
Đánh đến mức huynh ấy trốn khắp phủ.
Cuối cùng không chịu nổi đành dâng tấu xin điều nhiệm đi nơi khác.
Nhưng không biết Mặc Hàn Ngọc dùng cách gì.
Dù đã đến địa phương khác.
Huynh ấy vẫn bị người chặn đường đ.á.n.h mỗi ngày.
Đi đâu cũng không thoát.
Không dám ra ngoài thì ban đêm có người trèo tường vào đ.á.n.h.
Cuối cùng bị đ.á.n.h đến mức sợ hãi, cửa cũng không dám bước ra.
Ngày ngày trốn trong phòng củi.
Sợ bị lôi ra thêm lần nữa.
Vệ gia hận Tiêu gia đến tận xương.
Tìm cách khiến phụ thân mất chức.
Còn ép ông phải cam tâm tình nguyện gả A tỷ cho Vệ Hành.
Nhưng Vệ Hành lúc ấy đã hủy nửa khuôn mặt, lại què một chân.
Tính tình hoàn toàn thay đổi.
Ngày nào cũng oán trời trách đất.
Hắn trách A tỷ năm đó tặng chiếc yếm kia.
Trách nàng khiến hắn gặp tai họa.
Trách nàng làm hắn biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ.
Ngày nào cũng hành hạ nàng.
A tỷ gả qua đó chưa đầy ba tháng.
Người đã gầy đi cả vòng.
Nghe nói ở Vệ phủ sống còn không bằng nha hoàn.
Mẫu thân bị phụ thân hưu.
Đuổi ra khỏi nhà.
Phụ thân bắt đầu nghi ngờ A tỷ không phải cốt nhục của mình.
Nếu không hôm đó mẫu thân đi gặp biểu ca của bà, vì sao lại phải dẫn theo A tỷ?
Sau đó.
Ta mua một tiểu viện.
Nghiêm túc bày hương án.
Mời Chu di nương ngồi xuống rồi quỳ trước mặt bà.
Dập đầu ba cái.
Chính thức nhận bà làm mẫu thân.
Bàn tay cầm chén trà của bà run dữ dội.
Nước mắt rơi lã chã.
Khóc đến không thành tiếng.
Bà nói năm xưa từng bị phu nhân ép uống t.h.u.ố.c tuyệt tự.
Tưởng rằng đời này sẽ không còn phúc phận được làm mẹ.
Ta quỳ trước mặt bà.
Đưa tay lau nước mắt cho bà.
“Trong lòng con, người đã là mẫu thân từ lâu rồi.”
Sau này ta và Mặc Hàn Ngọc thành thân.
Dứt khoát đón bà tới sống cùng.
Ngày ngày bà tưới hoa nuôi cá trong sân.
Lúc rảnh thì may y phục cho ta.
Nấu canh ngọt mà Mặc Hàn Ngọc thích nhất.
Thỉnh thoảng ngồi dưới hành lang nhắc lại chuyện cũ.
Thở dài một tiếng rồi lại mỉm cười.
Nói rằng đời này như vậy là đủ rồi.
Mặc Hàn Ngọc không nhớ được những chuyện trước kia.
Nhưng mỗi lần nghe thấy hai chữ “di nương”.
Hắn đều nghiêm túc sửa lại:
“Là mẫu thân của chúng ta.”
Hết.
