Lương Nhân Khó Đoán - Chương 2
Cập nhật lúc: 26/06/2026 16:00
2
Lúc tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Toàn thân ta đau nhức như vừa bị xe ngựa cán qua một lượt, chỉ khẽ động đậy thôi cũng thấy ê ẩm.
Chăn đệm bên cạnh đã nguội lạnh từ lâu, người cũng chẳng còn ở đó.
Ta nằm nhìn tấm màn trên đỉnh giường thật lâu, đầu óc trống rỗng.
Màn giường màu đỏ thẫm, thêu đôi uyên ương đùa nước, từng đường kim mũi chỉ đều tinh xảo vô cùng, vừa nhìn đã biết là vật quý.
Nhà họ Thẩm quả thật rất chịu chi cho những thứ này.
Cửa phòng bị đẩy mở.
Mấy nha hoàn bưng chậu nước cùng khăn mặt nối đuôi nhau bước vào, ai nấy đều cúi đầu thuận mắt, không dám ngẩng lên nhìn ta.
“Phu nhân đã tỉnh rồi ạ.”
Phu nhân.
Phải rồi.
Ta đã xuất giá.
“Gia dặn rằng nếu phu nhân tỉnh thì cứ sửa soạn trước, người đang đợi phu nhân dùng điểm tâm ở tiền viện.”
Lúc nha hoàn hầu hạ thay y phục, ta vô tình nhìn thấy những dấu vết đỏ tím nơi xương quai xanh.
Mặt lập tức nóng bừng.
Ta vội kéo cao cổ áo, chỉ hận không thể quấn kín cả người lại.
“Gia đang chờ ở tiền viện đấy ạ. Phu nhân thu dọn xong cứ qua đó là được.”
Sân viện nhà họ Thẩm lớn hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều.
Đi qua hết hành lang này đến sân viện khác, đâu đâu cũng là đình đài lầu các, chạm trổ tinh mỹ.
So với nhà họ Doãn thì khí phái hơn hẳn.
Mẫu thân còn nói nhà họ Thẩm thanh bần.
Thế này mà gọi là thanh bần sao?
Khi đến tiền viện, người ấy đã ngồi bên bàn từ trước.
Hôm nay chàng thay một bộ trường sam màu nguyệt bạch, tóc vấn ngọc quan, ngồi ngay ngắn uống trà.
Cả người vẫn ôn hòa như một khối noãn ngọc.
Thấy ta bước vào, chàng đặt chén trà xuống, đứng dậy đi tới.
Rồi rất tự nhiên đỡ lấy cánh tay ta.
“Sao không ngủ thêm một lát?”
Lúc nói chuyện, chàng hơi cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt dịu dàng.
Giọng nói cũng dịu dàng.
Ta nhớ đến những chuyện xảy ra đêm qua, mặt lại nóng ran.
Không dám nhìn chàng, chỉ cúi đầu lí nhí:
“Thiếp không ngủ được nữa.”
Chàng khẽ cười.
Đỡ ta ngồi xuống rồi tự tay múc cho ta một bát cháo.
“Ăn chút đồ nóng trước đã, tốt cho dạ dày.”
Ta nhận lấy bát cháo, từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ uống xuống.
Cháo ngọt thanh, có thêm táo đỏ và nhãn nhục, được ninh rất nhừ.
Là hương vị ta thích nhất.
“Phu quân.”
Ta gọi một tiếng.
Bàn tay đang cầm chén trà của chàng khựng lại.
“Hửm?”
“Cháo nhà chàng ngon thật.”
Chàng nhìn ta một cái.
Khóe môi cong lên.
Trong đáy mắt như có điều gì đó thoáng qua, nhanh đến mức ta không kịp nắm bắt.
“Thích thì ăn thêm một bát nữa.”
Nói rồi lại múc thêm cho ta một bát.
Ta ngoan ngoãn ăn hết.
Dùng khăn lau khóe môi rồi đứng dậy.
“Thiếp đi thỉnh an mẫu thân.”
Chàng đặt chén trà xuống, nhìn ta như muốn nói điều gì.
Nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.
“Đi đi.”
Ta theo nha hoàn đến chính viện.
Lễ nghi không thể thiếu.
Tân nương vào cửa ngày thứ hai phải kính trà thỉnh an cac vị trưởng bối của phu quân, đó là quy củ.
Mẫu thân đã dạy ta từ lâu.
Từng điều từng điều ta đều ghi nhớ.
Ta đứng ngoài cửa, vốn không định nghe lén.
Nhưng các bà ấy lại nhắc đến tên ta.
“Con bé ấy ngoan thật đấy. Nhượng Chi nhà ta đúng là có phúc.”
“Có phúc gì chứ? Ta thấy con bé còn chẳng biết mình đã gả cho người thế nào đâu. Nghĩ tới là vừa buồn cười vừa thấy thương.”
“Được rồi, đừng nói nữa. Chuyện của Nhượng Chi ít bàn tán thôi. Tính tình nó thế nào bà chẳng phải không biết.”
“Ta biết chứ. Chỉ là thấy con bé đáng thương quá. Chuyện gì cũng không hay biết, bị giấu kín trong màn sương. Hôm đó thấy nó ngoan ngoãn ngồi uống trà, ta suýt nữa không nhịn được mà nói cho nó biết.”
“Bà mà nói ra, Nhượng Chi chắc nuốt sống bà mất. Nó nhìn thì ôn hòa đấy, nhưng một khi phát bệnh sẽ thế nào, bà còn không rõ sao?”
“... Cũng phải. Thôi vậy, mỗi người một số mệnh.”
Nhượng Chi?
Ta còn đang ngẩn người thì nha hoàn đã cất tiếng thông báo.
Sau đó dẫn ta vào trong.
Ta quy củ quỳ xuống.
Nhận lấy chén trà từ tay nha hoàn rồi nâng quá đỉnh đầu.
“Mẫu thân dùng trà.”
Người phụ nhân nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm.
Biểu cảm trên mặt có phần vi diệu.
Bà nhìn ta.
Lại nhìn sang người bên cạnh.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.
“Đứa trẻ ngoan, đứng lên đi.”
Ta lại lần lượt dâng trà cho các vị trưởng bối khác.
Ai cũng nhận.
Ai cũng dùng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn ta.
Chắc là tân tức phụ mới vào cửa nên mọi người muốn nhìn kỹ một chút thôi.
Mẫu thân từng nói, ngày đầu tiên của nhi tức mới đều như vậy, không cần căng thẳng.
Ta hoàn thành từng việc mình nên làm.
Lễ nghĩa chu toàn.
Không ai có thể bắt bẻ được nửa điểm.
Trước khi rời đi, bà bà bỗng giữ tay ta lại.
Bà nhìn ta hồi lâu, muốn nói lại thôi.
“Con à...”
Cuối cùng bà cũng mở miệng.
Giọng điệu có phần cổ quái.
“Con... vẫn ổn chứ?”
“Bẩm mẫu thân, mọi chuyện đều rất tốt ạ.”
Khóe môi bà khẽ giật.
Một phụ nhân trẻ tuổi ngồi bên cạnh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngay sau đó bị người bên cạnh lén véo một cái.
Ta chẳng hiểu họ đang cười chuyện gì.
Chỉ nghĩ có lẽ mình lỡ nói sai điều gì nên trong lòng hơi bất an.
Ta hành lễ cáo lui.
Rồi theo nha hoàn trở về.
Suốt dọc đường, ta cứ cảm thấy quy củ nhà họ Thẩm dường như có chút khác với những gia đình khác.
Nhưng nghĩ mãi không ra.
Cuối cùng cũng chẳng nghĩ nữa.
Khi trở lại sân viện, phu quân đang đứng dưới hành lang đọc sách.
Ánh mặt trời rơi xuống người chàng.
Trường bào màu nguyệt bạch khẽ lay động trong gió.
Dung mạo sạch sẽ, thanh nhã đến mức khiến người khác không dời mắt nổi.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng ngẩng đầu nhìn ta.
Khóe môi hơi cong lên.
“Về rồi sao?”
“Vâng.”
Ta bước tới đứng cạnh chàng.
“Thiếp đã thỉnh an mẫu thân, cũng đã kính trà các vị trưởng bối.”
“Mọi việc đều thuận lợi chứ?”
“Đều thuận lợi cả. Chỉ là...”
