Lưỡng Tâm Đồng - Chương 6
Cập nhật lúc: 25/08/2026 11:01
“Bây giờ Thái t.ử đã đăng cơ, oan khuất nhà con cũng được rửa sạch, mọi chuyện cũng dần tốt lên, t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i con cũng đã ngừng uống.
“Sau này con và Tiểu Xuân sẽ sinh một đứa trẻ bụ bẫm, đến lúc đó còn phải phiền người cho nó một phong bao đỏ nữa.”
Cữu mẫu vẫy tay gọi ta.
Ta có chút thấp thỏm.
Ta lớn đến từng này, chưa bao giờ được hưởng phúc từ trưởng bối.
Bà run run nắm lấy tay ta.
“Cô nương ngoan, là ta lòng dạ hẹp hòi. Con trách ta cũng là chuyện nên làm, chỉ mong con có thể tha thứ cho sự hồ đồ hôm nay của ta.”
Bà tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay xuống, đeo lên tay ta.
Ta không biết nhìn hàng.
Nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của Tống Song Ngọc bên cạnh, ta cũng biết thứ này chắc chắn rất đáng tiền.
Cữu mẫu vỗ nhẹ lên tay ta.
“Sau này người một nhà chúng ta hãy sống với nhau cho thật tốt.”
Một cảm giác kỳ lạ không rõ nguyên do bao trùm lấy ta.
Là cảm giác ta chưa từng trải qua.
Nhưng hình như cũng không tệ.
Đột nhiên, một tiếng khóc vang lên.
Tống Song Ngọc nghẹn ngào không ngừng.
“A Chiêu, trong lòng chàng, ta lại tệ hại đến thế sao? Ta cùng cữu mẫu của chàng tới đây chính là để bắt lỗi phu nhân của chàng sao?
“Ta chỉ tình cờ gặp bà ấy ở ngoài cửa, nên mới cùng nhau đi vào mà thôi.
“Ta tới đây là vì ba tháng nữa là sinh thần của Hoàng hậu nương nương, ta lo phu nhân của chàng không hiểu lễ nghi, nên đặc biệt mời Lý ma ma đã xuất cung tới dạy nàng.
“Lý ma ma là người dạy lễ nghi giỏi nhất trong cung.
“Ta nghĩ rằng, cho dù ta và chàng có duyên không phận, ít nhất cũng có thể làm huynh muội. Hà tất phải đối xử với ta đến mức này!”
Cữu mẫu nói: “Khó cho con có lòng, vậy cứ để người lại đi.
“Con và A Chiêu không có duyên phận, ta sẽ tìm cho con một mối hôn sự khác để bù đắp.”
Sau khi Tống Song Ngọc rời đi, cữu mẫu nói với ta:
“Nàng ta có lẽ muốn giở trò, nhưng con vừa tới kinh thành, quả thật cần một ma ma dạy lễ nghi thật tốt.
“Thứ Tống Song Ngọc có thể cho Lý ma ma chẳng qua chỉ là tiền bạc mà thôi. Con cho nhiều hơn nàng ta một chút, Lý ma ma tự nhiên sẽ nghe theo con.
“Có những lúc, không cần phải kháng cự quá nhiều chuyện. Chỉ cần thứ ấy có thể để con sử dụng, vậy thì chính là chuyện tốt.”
Bà đưa cho ta một tấm lệnh bài.
“Nếu thiếu tiền, cứ việc tới tiền trang nhà ta lấy.”
Ta nhìn về phía Thôi Chiêu.
Thôi Chiêu mỉm cười với ta.
“Cữu mẫu cho nàng thì nàng cứ nhận đi. Bà ấy chẳng có gì khác, chỉ có tiền nhiều đến mức tiêu mãi không hết.”
Ta vui vẻ bật cười.
“Tốt quá, ta thích tiêu tiền nhất!”
Trong nháy mắt, cả căn phòng tràn ngập tiếng cười.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng ấm áp, xuân ý dạt dào.
Những ngày tháng này thật sự quá tốt đẹp.
10
Dùng lợi ích mà dụ.
Lý ma ma trở mặt nhanh đến đáng kinh ngạc.
Tính cách của bà lão này cũng khá giống ta.
Yêu tiền.
Người yêu tiền thì có thể xấu đến mức nào chứ.
“Tống Song Ngọc bảo ta dạy ngươi lễ nghi của phi tần trong cung, chứ không phải lễ nghi của phu nhân thế gia.
“Giữa hai thứ này có khác biệt. Nam nhân bên ngoài nhìn không ra, nhưng nữ nhân trong cung lại nhìn ra được.”
Đúng là lòng dạ hiểm độc.
Học lễ nghi cũng là một việc mệt nhọc.
Nhưng so với những ngày ở trong thôn, trời chưa sáng đã phải dậy chẻ củi gánh nước thì vẫn hạnh phúc hơn nhiều.
Hôm ấy ra ngoài mua sắm, ta gặp Tống Song Ngọc.
Nàng ta dịu dàng khuyên ta:
“Thật ra kinh thành không thích hợp với ngươi. Ngươi hợp với cuộc sống núi non đồng ruộng hơn, nơi này đối với ngươi là trói buộc, đúng không?
“Chắc hẳn ngươi rất mong muốn được trở về thôn quê nơi mình sinh ra lớn lên. Mọi thứ ở kinh thành đều khiến ngươi cảm thấy lực bất tòng tâm, không thể hòa nhập, phải không?”
“?”
Có bệnh à.
Mụ điên.
Ai mong muốn?
Ai muốn trở về thôn quê chứ?
Trong thôn, chuyện hàng xóm chỉ vì trộm một củ cải mà đ.á.n.h c.h.ế.t người cũng từng xảy ra.
Chứ đừng nói đến chuyện tranh đất.
Sau khi cha mẹ ta c.h.ế.t, ngay cả ruộng đất nhà mình ta còn chẳng giữ nổi.
Ban đêm đi ngủ còn phải giấu d.a.o dưới gối.
Chẳng biết lúc nào sẽ có người trèo cửa sổ vào.
Loại chuyện này không phải hiếm khi xảy ra, mà gần như cách vài ngày lại diễn một lần.
Núi non đồng ruộng cái gì chứ.
Năm nào ta cũng bị nứt nẻ vì rét!
Những tháng ngày nhàn vân dã hạc nơi thôn quê mà người ta hết lời ca tụng, có liên quan gì đến một cô nữ như ta?
Ta sống ở đó còn gian nan hơn trong thành rất nhiều.
Ta buộc phải thừa nhận.
Tất cả những ngày tháng tốt đẹp trong đời này của ta, đều có được sau khi gặp Thôi Chiêu.
Y phục có người hầu mặc, cơm dâng tận miệng.
Mùa hè có băng lạnh hạ nhiệt, mùa đông có địa long và lò sưởi luôn bên cạnh.
Cuộc sống tốt lên, con người mới có thể sống cho ra dáng.
Tống Song Ngọc thấy ta không nói gì, tiếp tục dụ dỗ.
“Ta cho ngươi một ít tiền, ngươi trở về quê đi.
“Ta biết ngươi học lễ nghi rất vụng về, cũng không quen chút nào. Ngươi căn bản không thích nghi được với cuộc sống như thế này, đúng không?
“Chắc chắn ngươi cảm thấy rất ngột ngạt.”
“……”
Rốt cuộc có gì mà không quen chứ...
Ai sinh ra đã biết đâu... học một chút chẳng phải sẽ biết sao?
Mụ điên, mụ điên, mụ điên... A... mụ điên!
Ta mỉm cười.
“Được thôi, ngươi cho ta ít tiền, ta sẽ về quê.”
Tống Song Ngọc mừng rỡ khôn xiết.
“Một lời đã định! Ta biết người ở quê các ngươi thật thà chất phác, giữ lời nhất!”
“…?”
Ha ha.
Đồ ngốc.
Để khiến ta rời đi, Tống Song Ngọc gom cho ta một khoản tiền rất lớn.
Một khoản tiền khổng lồ.
Ta nhận.
Nàng ta còn chu đáo chuẩn bị cả xe ngựa cho ta.
