Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 253
Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:27
Tuy nhiên, niềm vui đi kèm với một vấn đề thực tế. Tống Thanh Việt đi một vòng quanh núi khoai, mày khẽ nhíu lại, nói với Lưu thị và A Tiến: “Nương, A Tiến, khoai mỡ được mùa là chuyện tốt, nhưng nhiều thế này một chốc lát không ăn hết được. Bây giờ gió đông lớn, cứ để đống ở hành lang thế này sẽ rất nhanh bị gió thổi khô, mất nước ăn sẽ không ngon. Đợi đến mùa xuân trời nồm ẩm, chúng lại rất dễ mọc mầm, mà đã mọc mầm thì không ăn được nữa. Chúng ta cần phải nghĩ cách cho đống khoai này ‘ngủ đông’ t.ử tế thì mới bảo quản được lâu dài.”
Năm ngoái vào lúc này, Tống Thanh Việt chỉ nghĩ làm sao kiếm được cái ăn lấp đầy bụng cả nhà. Năm nay, nỗi lo lại là làm sao bảo quản tốt lương thực được mùa. Đúng là một gánh nặng ngọt ngào.
Tống Thanh Việt nhìn đống củ chất cao như núi, não bộ hoạt động hết công suất tìm kiếm ký ức kiếp trước. Nàng nhớ từng xem các chương trình phổ biến kiến thức nông nghiệp, nông dân phương Bắc thường dùng hầm đất để trữ khoai tây, khoai lang sau thu hoạch, lợi dụng đặc tính giữ nhiệt và độ ẩm của đất để đưa nông sản vào trạng thái “ngủ đông”, từ đó kéo dài thời gian bảo quản.
Một ý tưởng dần hình thành rõ nét.
“A Tiến, nương, con có cách rồi!” Tống Thanh Việt mắt sáng lên, chỉ ra khoảng sân rộng, “Chúng ta đào một cái hầm chuyên để chứa khoai ngay cạnh sân! Giống như đào một cái hang lớn, bỏ hết khoai vào đó. Trong hầm đất đông ấm hạ mát, giữ được nhiệt độ và độ ẩm, khoai để trong đó không bị gió làm khô, cũng không dễ mọc mầm. Khi nào muốn ăn thì lấy ra, vẫn tươi nguyên! Sau này khoai giống nhà mình cũng có thể dùng cách này để bảo quản!”
Lưu thị nghe xong vẻ mặt nghi hoặc: “Đào hầm trữ lương thực á? Chuyện này... Nương sống nửa đời người chỉ nghe đào lò nung vôi, hầm than, chứ chưa nghe đào hầm trữ đồ ăn bao giờ. Có được không đấy? Liệu có bị ủ hỏng không?”
Trương A Tiến lại tin tưởng tuyệt đối vào Tống Thanh Việt, hắn lập tức tỏ thái độ: “Cô nương, ta thấy cách này được đấy! Ta giúp người đào! Chúng ta đào cái hầm to một chút, bỏ hết đống khoai này vào, đỡ phải chất ở hành lang vừa chắn lối đi lại vừa bừa bộn.”
Hắn nhìn đống khoai mỡ lấp kín lối đi, gật đầu mạnh mẽ.
Tống Thanh Việt biết tính mẹ cẩn thận, kiên nhẫn giải thích: “Nương yên tâm, cách này chắc chắn được. Nương nghĩ xem, mùa đông chúng ta đào rau dại sâu dưới đất, rễ vẫn tươi vì đất không bị đông cứng đúng không? Mùa hè nắng to, dưới lòng đất cũng mát hơn bên ngoài mà? Cái hầm này chính là lợi dụng đạo lý đó, cho khoai một chỗ ‘ngủ’ an ổn.”
Nghe so sánh như vậy, Lưu thị tuy vẫn thấy lạ lẫm nhưng trong lòng đã yên tâm hơn nhiều, gật đầu: “Nếu con đã chắc chắn thế thì chúng ta thử xem! Mai đào luôn!”
Góc Tây Bắc sân nhà Tống Thanh Việt vốn để lại một khoảng đất trống định sau này xây thêm gian nhà kho. Trước tình hình cấp bách, Tống Thanh Việt quyết định dùng chỗ đó đào hầm chứa khoai. Nàng chong đèn dầu suốt đêm, dựa vào ký ức và tưởng tượng vẽ một bản sơ đồ đơn giản, ghi rõ độ sâu, độ rộng và vị trí lỗ thông gió.
Sáng sớm hôm sau, Lưu thị đi một vòng quanh thôn, loan tin nhà muốn đào hầm chứa khoai và nhờ mấy thanh niên quen biết đến giúp. Người trong thôn nghe nói Tống Thanh Việt lại có ý tưởng mới để bảo quản chỗ nông sản bội thu đáng ghen tị kia thì tò mò lắm. Tống Đại Xuyên, Lưu thúc, Lưu Đại Ngưu và bảy tám hán t.ử khác ăn xong bữa sáng liền vác xẻng, cuốc kéo đến.
“Thanh Việt nha đầu, cái đầu con cấu tạo thế nào vậy? Sao cứ nghĩ ra được mấy cái trò mới lạ mà thực dụng thế này!” Giọng Tống Đại Xuyên oang oang vang lên. Ông nhìn sơ đồ Tống Thanh Việt vẽ, tuy không hiểu lắm nhưng chẳng mảy may nghi ngờ.
Tống Thanh Việt ngượng ngùng cười: “Tống đại thúc, con cũng là xem trong sách tạp nham rồi nảy ra ý tưởng thôi, thử xem sao, còn phải nhờ các thúc bá huynh đệ giúp sức ạ!”
Đông người sức lớn, dưới sự chỉ huy của Tống Thanh Việt, cánh đàn ông bắt đầu động tay ở góc Tây Bắc. Tiếng đào đất, xúc đất, tiếng hô hào cười nói rộn ràng cả sân. Tống Thanh Việt thiết kế hầm chứa này có bụng lớn, giống cái hồ lô chôn dưới đất, sâu chừng một người đứng, đáy hầm đường kính rất rộng, đủ sức chứa hết số khoai mỡ.
