Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 286

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:32

Bản năng cầu sinh khiến ông bật dậy, quay người định chạy vào con ngõ bên cạnh!

“Đứng lại! Đừng hòng chạy!” “Bắt lấy hắn!”

Đám nha dịch lập tức lao vào. Tống Đại Xuyên tuy khỏe nhưng song quyền nan địch tứ thủ, huống hồ đối phương là năm sáu tên nha dịch được huấn luyện. Ông giãy giụa, húc ngã được một tên nhưng lập tức bị mấy tên khác đè chặt tay, khóa vai, dùng hết sức quật ngã xuống đất!

“Rầm!” Thân hình to lớn đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo. Mặt Tống Đại Xuyên bị ấn chặt xuống đất, đá thô ráp cứa vào da thịt đau rát. Ông vùng vẫy trong vô vọng, gầm lên không cam lòng nhưng chẳng thể thoát ra.

Xiềng xích lạnh băng lập tức tròng vào cổ tay ông.

“Mang đi! Giải về đại lao huyện nha!” Tên cầm đầu quát lạnh.

Tim Tống Đại Xuyên như rơi xuống hầm băng. Ông biết, rắc rối to rồi. Không chỉ bản thân vướng vòng lao lý, mà đáng sợ hơn là ông lo sẽ liên lụy đến cả thôn Ma Phong...

Ngày đầu đông ngắn ngủi, chẳng mấy chốc mặt trời đã ngả về tây, chỉ còn lại ánh sáng trắng bệch t.h.ả.m đạm chiếu lên mái cong lẻ loi của đình Ngũ Lí, kéo dài bóng dáng cô độc của Tống Thanh Việt. Gió lạnh cuốn lá khô xào xạc trên đường càng làm tăng thêm vẻ hiu quạnh. Trong đình, lòng Tống Thanh Việt cũng chìm dần xuống.

Thời gian càng trôi qua, hy vọng Tống đại thúc bình an trở về càng mong manh. Nàng siết chặt túi tiền trong n.g.ự.c đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

“Không thể chờ thêm được nữa.” Tống Thanh Việt đứng phắt dậy, ánh mắt quyết tuyệt nhìn về phía huyện thành Hoài Viễn mờ xa. Một mình quay lại hang ổ nguy hiểm chắc chắn là mạo hiểm, nhưng ngồi đây trơ mắt chờ vận rủi ập đến thì nàng không làm được.

Nàng chỉnh lại bộ quần áo vải thô rộng thùng thình, buộc chặt lại tóc tai, đảm bảo không lộ sơ hở rồi rảo bước nhanh về phía huyện thành.

Đến cổng thành, lính gác vẫn lười biếng như cũ. Tống Thanh Việt cúi đầu đưa giấy tờ của Trương Thúy Thúy ra. Tên lính liếc qua loa, thấy bộ dạng lấm lem của nàng cũng chẳng buồn hỏi nhiều, phất tay cho qua.

Vừa lúc nàng cúi đầu nhận lại giấy tờ định vào thành, khóe mắt thoáng thấy một lão nông dân mặc áo ngắn màu nâu vàng, đội mũ rơm cũ nát, đeo tay nải đang cúi đầu đi ra. Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, đối phương dường như vô tình ngẩng lên, Tống Thanh Việt giật mình thon thót — là chú A Vượng! Quả nhiên gừng càng già càng cay, chú ấy không chỉ thay đổi trang phục mà ngay cả khí chất cũng thu liễm hệt như một lão nông thực thụ.

A Vượng cũng nhận ra nàng, ánh mắt giao nhau trong tích tắc rồi lập tức cúi đầu như không có chuyện gì, bước chân không ngừng, hòa vào dòng người ra khỏi thành và biến mất.

Tống Thanh Việt an tâm hơn một chút. Tình huống tồi tệ nhất — cả bên mua và bên bán bị tóm gọn — đã không xảy ra. Giờ đây, mọi áp lực dồn cả lên Tống Đại Xuyên chưa thoát thân.

Nàng không dám chậm trễ, vào thành xong không đi thẳng đến nha môn nghe ngóng mà lách vào một con hẻm vắng, tìm đến một tiệm quần áo nhỏ. Khi bước ra, nàng đã thay một bộ váy áo vải bông hoa nhí màu xanh đen cũ kỹ, tóc chải lại thành búi tóc thiếu nữ đơn giản. Lớp bụi bặm cố tình bôi lên mặt cũng đã được rửa sạch, tuy vẫn mộc mạc nhưng đã ra dáng một cô thôn nữ chính hiệu.

Ý tưởng cải trang này đến từ lúc nàng nhìn thấy A Vượng. Nếu quan phủ đang lùng sục “hán t.ử nông thôn cao lớn”, “lái buôn áo xám” và có thể cả “thằng nhóc choai choai”, thì việc nàng khôi phục thân phận nữ nhi ngược lại là an toàn nhất lúc này.

Tống Thanh Việt bình tĩnh lại, đi về phía y quán Trần Ký. Cửa y quán vắng tanh, không thấy bóng dáng Tống Đại Xuyên. Nàng hít sâu một hơi, bước vào hỏi thăm tiểu nhị đang sắp xếp d.ư.ợ.c liệu với giọng điệu rụt rè pha chút khẩu âm quê mùa: “Xin... xin hỏi tiểu ca, chiều nay có thấy một bác trai trung niên cao lớn, da đen sạm đến đây không ạ? Bác ấy đến hỏi thăm cách chữa bệnh tê liệt... à không, bệnh ngớ ngẩn cho trẻ con...”

Tiểu nhị ngẩng đầu nhìn nàng, bĩu môi nhớ lại: “Có người như thế đấy, ngồi lì ở cửa cả buổi, đuổi cũng không đi. Sau đó không biết phạm tội gì mà bị các quan gia xích cổ lôi đi rồi! Chậc chậc, nhìn mặt mũi thật thà thế mà lại là tội phạm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 286: Chương 286 | MonkeyD