Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 321

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:38

Tống Thanh Việt nhìn số bạc thấm đẫm mồ hôi nước mắt ấy, lòng chua xót nhưng thái độ càng kiên quyết. Nàng bước tới, nhét tờ ngân phiếu vào tay Tống Đại Xuyên: “Đại thúc, tiền này là con cho Nhị Đản đệ đệ chữa bệnh! Thúc không được từ chối! Thúc cứ cầm đi, nhỡ đâu... nhỡ năm mươi lượng không đủ thì sao? Phòng trước vẫn hơn! Nếu không dùng đến thì thúc trả lại con là được!”

Thái độ nàng kiên quyết không dung từ chối. Tống Đại Xuyên nắm tờ giấy mỏng manh mà nặng tựa ngàn cân, người đàn ông cứng cỏi nửa đời lăn lộn bỗng đỏ hoe mắt, môi run run, nghẹn ngào: “Việt Việt... thúc... thúc cảm ơn con! Cảm ơn...”

Tống đại thẩm khóc nức nở, nắm tay Tống Thanh Việt: “Hài t.ử ngoan... Số tiền này... coi như thúc thím vay của con! Nhất định sẽ trả! Nhất định sẽ trả!”

Nhị Đản ngồi bên cạnh tuy không hiểu hết chuyện nhưng cảm nhận được sự ấm áp. Cậu bé ngước nhìn Tống Thanh Việt, cười ngây ngô nhưng thuần khiết, gọi một tiếng: “Tỷ... tỷ...” Tống Thanh Việt cười dịu dàng với cậu bé. Dù không có tình cảm thân thiết thì nhìn cảnh cha mẹ dốc hết sức lực vì con cái, nàng cũng không đành lòng, huống chi họ là người thân của nàng.

Mọi chuyện đã định. Lưu thị lén về phòng, lấy ra bọc vải nhỏ đựng hai mươi lượng bạc riêng của mình tích cóp mấy năm nay, đưa cho Vương chưởng quầy: “Sư phụ cầm lấy số tiền này, đi đường ăn ở cũng phải tiêu pha. Ở nhà tiết kiệm, ra đường phải rộng rãi chút, mang nhiều tiền trong người cho đỡ lo.”

Vương chưởng quầy hiểu tấm lòng của bà nên nhận lấy. Sau một hồi lo toan, tài sản lưu động của nhà Tống Thanh Việt giờ chỉ còn lại thỏi vàng óng ánh kia. Đêm xuống, thôn Đào Nguyên chìm vào yên tĩnh, chờ đợi ngày mai đến, chờ đợi chuyến đi mang theo hy vọng khỏe mạnh cho Nhị Đản.

Tiễn vợ chồng Tống Đại Xuyên, Nhị Đản và Vương chưởng quầy đi rồi, cái sân nhà Tống Đại Xuyên bỗng chốc trở nên yên ắng.

Tuy chỉ là tạm biệt, nhưng Tống Thanh Việt vẫn cảm thấy trong lòng trống trải đi nhiều. Có lẽ vì hai nhà thường ngày qua lại quá thân thiết, đã quen với sự ồn ào và ấm áp ấy. Gà lợn nhà Tống Đại Xuyên tạm thời do Trương Thúy Thúy và Tống Nghiên Khê qua chăm sóc mỗi ngày, nên cũng không cần lo lắng.

Hơi thở mùa xuân ngày càng nồng đậm, nắng ấm chan hòa khắp sân. Tống Ngật và Tống Dữ dắt con bò cái nhỏ mà hai anh em đã tỉ mỉ chăm sóc hơn nửa năm từ sườn đồi trở về.

Con bò cái nhỏ ngày nào giờ đã lớn thành một cô bò tơ có vóc dáng cân đối, cơ bắp chắc nịch, lông bóng mượt, ánh mắt hiền lành, không còn là con bê con cần che chở cẩn thận như lúc mới mua về.

“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ nhìn này!” Tống Ngật ưỡn ngực, mặt không giấu được vẻ tự hào, “Đệ và em nuôi lớn bò nhà mình rồi! Tỷ xem nó chắc chưa này! Cày bừa vụ xuân năm nay, nó chắc chắn giúp được việc đấy!”

Tống Dữ cũng gật đầu lia lịa, mắt long lanh nhìn Tống Thanh Việt, bồi thêm: “Tỷ tỷ, đệ và ca ca có giỏi không? Ngày nào chúng đệ cũng dẫn nó đi ăn cỏ non nhất, còn chải lông cho nó nữa đấy!”

Tống Thanh Việt nhìn dáng vẻ tranh công của hai em trai, lại nhìn con bò béo tốt, da lông mượt mà, trong lòng tràn đầy vui mừng. Từ lúc mua con bò này về, nàng gần như không phải bận tâm, tất cả đều nhờ hai đứa nhỏ tận tâm chăm sóc.

Nàng ngồi xuống, xoa đầu hai em, khen ngợi từ tận đáy lòng: “Giỏi! Ngật ca nhi và Dữ ca nhi nhà ta giỏi quá! Nuôi được con bò tốt thế này, tỷ tỷ cũng phải phục các đệ!”

Được tỷ tỷ khen, hai cậu nhóc càng thêm hớn hở.

Tống Dữ như nhớ ra điều gì, kéo tay áo Tống Thanh Việt nói: “Tỷ tỷ, con bò đực nhỏ nhà tỷ Nam Chanh cũng lớn rồi! Tỷ ấy bảo chỉ cần nhờ Vương thúc làm cho cái cày gỗ là bò có thể giúp cày đất! Chúng ta không biết làm cày gỗ... Tỷ tỷ, chúng ta cũng nhờ Vương thúc làm cho nhà mình một cái đi?”

Lúc này, A Tiến đang chẻ củi bên cạnh nghe thấy, buông rìu đi tới: “Cày gỗ thì ta biết làm đại khái, hồi trước có thấy cha ta làm. Nhưng nhiều chi tiết không nhớ rõ, sợ làm không chắc chắn, lỡ việc cày bừa. Tốt nhất vẫn là đi thỉnh giáo Vương thúc cho yên tâm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 321: Chương 321 | MonkeyD