Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 357

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:43

Tống Thanh Việt nhìn đôi chân dài không biết đặt vào đâu của Chu Dĩ Uyên, không nhịn được lầm bầm: "Chân này, đặt ở hiện đại thì đúng chuẩn nam người mẫu rồi... Có điều giờ không phải lúc để ngắm."

Ngay lúc ba người đang bó tay hết cách, con hắc mã vẫn luôn lượn lờ gần đó bỗng nhiên đi tới. Đầu tiên nó thân thiết dùng mũi cọ cọ vào mặt Chu Dĩ Uyên, phát ra tiếng hí khe khẽ, sau đó thế mà lại khuỵu hai chân trước xuống, ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt ngựa mong chờ nhìn bọn họ, như thể đang nói: Để ta giúp cho.

A Tiến nhìn đến há hốc mồm, kích động nói năng lộn xộn: "Trời đất, con ngựa này hiểu tiếng người sao! Nó muốn để chủ nhân cưỡi lên đấy! Ta nuôi ngựa bao năm nay, đây là lần đầu thấy con ngựa nào thông linh tính như thế!"

Là một người chăn ngựa chuyên nghiệp trước kia, A Tiến lập tức hiểu ý đồ của hắc mã.

Hắn cẩn thận đỡ Chu Dĩ Uyên, dưới sự trợ giúp của Tống Thanh Việt và Đại Ngưu, khó khăn lắm mới đưa được vị Ung Vương đang hôn mê lên lưng ngựa.

"Cô nương, ngài đỡ chút bên này," A Tiến thuần thục kiểm tra yên ngựa và dây cương, "Để ta dắt ngựa. Con ngựa này được huấn luyện bài bản, bước đi vững vàng, chắc chắn có thể chở chủ nhân về an toàn."

Đại Ngưu tấm tắc lấy làm lạ, đi vòng quanh hắc mã hai vòng: "Con ngựa này thành tinh rồi à? Thế mà biết chủ nhân bị thương không thể tự lên ngựa, còn chủ động quỳ xuống giúp đỡ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta nói ra cũng chẳng ai tin!"

Mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, ba người cùng một con ngựa bước lên con đường trở về thôn Đào Nguyên. Hắc mã quả nhiên như A Tiến dự đoán, đi cực kỳ êm, mỗi bước đều thận trọng, sợ làm xóc nảy chủ nhân trên lưng. Nó thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn Chu Dĩ Uyên, khẽ hí lên, như để xác nhận tình trạng của chủ nhân.

"Con ngựa này còn cẩn thận hơn cả người," Đại Ngưu không kìm được cảm thán, "Muội nhìn nó xem, đến cái vũng nước nhỏ cũng phải đi vòng qua, sợ nước b.ắ.n lên làm kinh động chủ nhân."

Nhờ có ngựa thay chân, hành trình của họ không bị chậm trễ.

Lúc chạng vạng tối, hình dáng quen thuộc của thôn Đào Nguyên cuối cùng cũng hiện ra trước mắt. Khói bếp lượn lờ, tiếng gà gáy ch.ó sủa văng vẳng, chốn bồng lai tiên cảnh này vẫn giữ nguyên vẻ yên bình ngày nào.

"Cuối cùng cũng về đến nơi!" Đại Ngưu thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán, "Cả đoạn đường này tim ta cứ treo ngược lên cổ họng, sợ nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim (kẻ ngáng đường bất ngờ)."

Họ vừa vào đến cổng thôn đã bị những người dân tinh mắt phát hiện.

Tống Đại Xuyên là người đầu tiên chạy tới, kinh ngạc nhìn Chu Dĩ Uyên đang hôn mê trên lưng ngựa và con hắc mã thần vũ kia.

"Việt Việt, A Tiến, Đại Ngưu, các con đây là..." Tống Đại Xuyên chỉ vào Chu Dĩ Uyên, mắt trợn tròn, "Sao lại mang một người bị thương nặng thế này về? Còn cả con ngựa này nữa, trời ơi, ta sống từng này tuổi rồi chưa từng thấy con tuấn mã nào đẹp thế này! Con nhìn màu lông này, dáng vóc này xem, e là giá trị không ít bạc đâu nhỉ?"

Càng lúc càng nhiều dân làng xúm lại, chỉ trỏ bàn tán về con hắc mã và Chu Dĩ Uyên.

"Người kia là ai thế? Bị thương nặng quá."

"Con ngựa này uy phong thật, hơn hẳn con ngựa nhà Lý chính nhiều."

"Thanh Việt nha đầu đây là nhặt người ở đâu về vậy?"

Tống Thanh Việt mệt mỏi xua tay, giọng khàn khàn: "Một lời khó nói hết ạ! Thúc, phiền mọi người nhường đường một chút, con phải đưa hắn về nhà con trước, để sư phụ cứu người quan trọng hơn! Đợi an bài xong xuôi con sẽ kể tỉ mỉ với mọi người sau."

A Tiến dắt ngựa, cẩn thận đi về hướng nhà Tống Thanh Việt. Hắc mã dường như hiểu rằng đã đến nơi an toàn, ngoan ngoãn đi theo A Tiến, thỉnh thoảng dùng mũi chạm nhẹ vào cánh tay đang buông thõng của Chu Dĩ Uyên, như để xác nhận chủ nhân vẫn ổn.

Vương chưởng quầy đã sớm nghe thấy động tĩnh đón ra, vừa nhìn thấy thương thế của Chu Dĩ Uyên, sắc mặt lập tức nghiêm trọng: "Nhanh, khiêng vào trong phòng! Thương thế này không thể trì hoãn được!" Ông vội vàng gọi dân làng giúp đỡ, "Cẩn thận chút, ngàn vạn lần đừng đụng vào vết thương!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 357: Chương 357 | MonkeyD