Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 362

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:44

Con tuấn mã buộc dưới gốc cây dường như cảm ứng được chủ nhân đã tỉnh, không ngừng hí vang vui sướng, vó ngựa gõ nhẹ xuống đất, có vẻ cực kỳ hưng phấn.

Tống Thanh Việt nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Ngựa của ngài còn sốt ruột hơn cả người đấy. Hai ngày nay nó cứ canh giữ bên ngoài mãi, ai lại gần cũng nổi giận, duy chỉ có người đưa cơm đưa t.h.u.ố.c cho ngài là nó còn khách khí một chút."

Chu Dĩ Uyên nghe vậy, trong mắt hiện lên tia ấm áp: "Truy Phong theo ta nhiều năm, thông linh tính nhất."

"Này! Ta còn chưa nói cho người trong thôn biết ngài là Vương gia đâu đấy, chỉ có một mình ta biết thôi. Ngài có muốn để mọi người đều biết ngài là Vương gia không?" Trong giọng nói của Tống Thanh Việt có năm phần trêu chọc, năm phần lơ đễnh.

Chu Dĩ Uyên dựa vào đầu giường đơn sơ, tuy sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng cái khí chất quý tộc bẩm sinh thì không hề suy giảm.

"Không cần!" Hai chữ như được rít ra từ kẽ răng Chu Dĩ Uyên!

"Vậy bọn họ sẽ đối xử với ngài như người bình thường, ngài chắc không có ý kiến gì chứ! Người thôn chúng ta đều rất mộc mạc, rất thiện lương, nhất định cũng sẽ đối tốt với ngài thôi, ngài cứ yên tâm ha!"

Hắn đ.á.n.h giá người con gái to gan lớn mật trước mắt, mày nhíu lại.

Tống Thanh Việt cũng chẳng quan tâm hắn là Vương gia hay không Vương gia, nàng kê cái ghế đẩu nhỏ ngồi bên mép giường, hai tay chống cằm, đôi mắt sáng ngời tràn đầy tò mò: "Ta nói này Vương gia, ngài đường đường là Thân vương, lại lập chiến công hiển hách ở Tây Bắc, sao lại đến nỗi lưu lạc tới nơi này? Vì sao ngài thỉnh phong không cầu đất phong ở Tây Bắc, mà lại chạy đến Lĩnh Nam chúng ta?"

Sắc mặt Chu Dĩ Uyên lập tức trầm xuống, trong đôi mắt thâm thúy hiện lên tia không vui: "Bổn vương còn chưa đến lượt cô mỉa mai đâu."

Hắn miễn cưỡng ngồi thẳng dậy, cố gắng duy trì uy nghiêm của một Vương gia: "Cô chỉ là một giới dân nữ, nhìn thấy bổn vương, dám cả hành lễ cũng không làm. Bổn vương nể tình cô đã cứu mạng, không so đo với cô!"

Tống Thanh Việt chẳng những không sợ mà ngược lại còn cười tươi hơn: "Ngài nói nghe hay nhỉ, mạng ngài sắp mất đến nơi rồi, nếu không phải ta cứu ngài thì ngài đã sớm thành mồi cho ch.ó hoang trong rừng rồi! Còn ở đó mà bày đặt cái giá Vương gia?"

Chu Dĩ Uyên bị lời này làm cho tức đến n.g.ự.c phập phồng, động đến vết thương khiến hắn đau điếng người.

Hắn muốn nổi giận, nhưng nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của Tống Thanh Việt, lại nhớ tới đúng là nàng đã cứu mình, đành phải cưỡng chế lửa giận xuống.

"Lĩnh Nam thích hợp với ta hơn." Hồi lâu sau, Chu Dĩ Uyên mới rầu rĩ mở miệng, giọng nói mang theo vài phần bất lực, "Tới Lĩnh Nam nơi thiên tai liên miên, lại chướng khí mù mịt này, Hoàng huynh ta mới yên tâm."

Khi nói lời này, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt vốn sắc bén như chim ưng giờ đây hiếm hoi nhiễm một tia cô đơn.

Tống Thanh Việt nhạy bén bắt được sự thay đổi cảm xúc của hắn, thu lại vẻ đùa cợt.

"Cô yên tâm," Chu Dĩ Uyên quay đầu lại, khôi phục vẻ lạnh lùng, "Ta sẽ không làm phiền cô quá lâu đâu. Người của ta chỉ cần chưa bị g.i.ế.c sạch, các cô lại mang cả Truy Phong về đây, bọn họ hẳn là ít ngày nữa sẽ tìm tới nơi này."

Tống Thanh Việt chớp chớp mắt, trên mặt lộ ra biểu cảm vi diệu: "À, người của ngài có phải tổng cộng tám người không?"

"Tùy tùng bên người đúng là có tám người." Chu Dĩ Uyên gật đầu, trong mắt hiện lên tia mong chờ.

"Vậy thì tiếc quá," Tống Thanh Việt sờ sờ mũi, "C.h.ế.t sạch rồi." Nàng nói dứt khoát lưu loát, cứ như đang nói hôm nay thời tiết đẹp vậy.

Người Chu Dĩ Uyên rõ ràng cứng đờ lại, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như nước giờ đây nổi lên sóng to gió lớn.

Hắn nhìn chằm chằm Tống Thanh Việt, giọng nói run rẩy: "Cô... Cô nói cái gì?"

"Ta nói, c.h.ế.t sạch rồi." Tống Thanh Việt lặp lại, lần này giọng điệu nghiêm túc hơn chút, "Lúc A Tiến và Đại Ngưu đi xem xét tình hình trong rừng, bên kia quả thực có tám người đã c.h.ế.t, nhìn trang phục thì hẳn là tùy tùng của ngài."

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Chu Dĩ Uyên dựa vào đầu giường, nhắm mắt lại, yết hầu khẽ chuyển động. Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt thâm thúy đã khôi phục sự bình tĩnh, chỉ là lạnh lẽo hơn thường ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 362: Chương 362 | MonkeyD