Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 364

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:44

Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ mới tinh, dịu dàng chiếu vào nền đất nện trong sương phòng, cắt thành những vệt sáng rực rỡ.

Vương chưởng quầy vê cây ngân châm, thủ pháp vững vàng châm vào các huyệt vị quanh vai trái của Chu Dĩ Uyên, vừa làm vừa chậm rãi nói: "Hậu sinh, lão hủ họ Vương, chữa trị cho cậu cũng đã vài ngày, vậy mà còn chưa biết tên họ cậu là gì, phủ đệ ở đâu?" Giọng điệu ông ôn hòa, mang theo sự quan tâm đặc trưng của bậc trưởng bối.

Chu Dĩ Uyên dựa vào đầu giường, sắc mặt tuy vẫn tái nhợt nhưng đôi mắt thâm thúy kia đã khôi phục vẻ sắc bén ngày thường, chỉ là lúc này cố tình thu liễm lại vài phần.

Ánh mắt hắn hơi lóe lên, gần như không chút chần chừ, dùng chất giọng vì suy yếu mà hơi khàn nhưng vẫn rõ ràng đáp: "Vãn bối tên Chu Uyên, người Dư Hàng, trong nhà làm chút buôn bán vải vóc. Lần này xuôi nam vốn định thăm dò thương lộ, không ngờ đi qua núi rừng nơi này thì gặp bọn cướp, người đi theo đều toàn bộ... Haizz, may nhờ Tống cô nương trượng nghĩa cứu giúp, nếu không vãn bối sớm đã bỏ mạng rồi."

Lời lẽ của hắn khẩn thiết, diễn vai một thương nhân gặp nạn đến mức không chê vào đâu được, chỉ là sự ngạo nghễ khắc sâu trong xương cốt thỉnh thoảng lỡ tràn ra thì khó mà che giấu hoàn toàn.

Vương chưởng quầy đăm chiêu gật đầu, cũng không truy cứu sâu xa, chỉ chuyên chú vào động tác trên tay: "Vết thương này của cậu, e là phải dưỡng một thời gian. Chỗ bị thương ở chân xem như là ngoài da, nghỉ ngơi ít bữa là khỏi. Quan trọng nhất là vết kiếm thương dưới vai trái này,"

Giọng ông nghiêm trọng hơn vài phần: "Sâu tới tận màng xương, suýt nữa thì thương tổn đến yếu hại. Lúc cậu hôn mê, lão phu đã cho cậu dùng canh Ma Phí (thuốc mê), khâu lại miệng vết thương rồi. Mấy ngày nay dùng t.h.u.ố.c chủ yếu là để tan m.á.u bầm, tiêu sưng và kích thích da non liền miệng. Cậu phải nhớ kỹ, tay trái không được dùng sức, càng không thể vận động mạnh, vạn nhất miệng vết thương nứt ra, dẫn đến xuất huyết nhiều thì có là Hoa Đà tái thế cũng khó cứu."

Ông dừng một chút, lại chỉ vào cẳng chân phải đang băng bó kín mít của Chu Dĩ Uyên: "Chân phải cũng thế, tuy là thương tích ngoài da nhưng diện tích vết thương không nhỏ, mấy ngày nay tốt nhất là nằm trên giường tĩnh dưỡng, chớ có tùy tiện xuống đất đi lại."

Ngoài cửa sương phòng, Tống Thanh Việt rón ra rón rén đi tới, vừa vặn nghe thấy những lời dặn dò này của Vương chưởng quầy.

Nàng thò nửa cái đầu vào, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại giữa Chu Dĩ Uyên và Vương chưởng quầy, cười hì hì hỏi: "Sư phụ, nghe ý ngài nói thì cái mạng này của hắn... xem như là nhặt lại được rồi nhỉ?"

Vương chưởng quầy thu hồi ngân châm, vuốt râu mỉm cười: "Ừ, tính mạng không còn lo ngại, tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được. Uống t.h.u.ố.c đúng giờ, chú ý nghỉ ngơi, nếu có thể uống chút canh gà, canh cá để bồi bổ khí huyết thì sẽ hồi phục nhanh hơn."

"Còn phải uống canh gà nữa cơ à!" Tống Thanh Việt lập tức tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ chế nhạo liếc về phía Chu Dĩ Uyên đang nằm trên giường, cố ý kéo dài giọng điệu, trên mặt tràn ngập vẻ trêu chọc kiểu "Ngươi xem ngươi tốn kém chưa kìa".

Lông mày Chu Dĩ Uyên khẽ nhíu lại một cái gần như không thể nhận ra, đón lấy ánh mắt hài hước của nàng, đôi môi mỏng hơi mím, lạnh lùng thốt: "Tiền khám bệnh 500 lượng, chẳng lẽ ngay cả ngụm canh gà ta cũng không được uống sao?"

Sự ngạo nghễ và thái độ hiển nhiên trong giọng nói ấy, cứ như thể 500 lượng bạc dư sức mua hết gà của cả cái thôn Đào Nguyên này vậy.

Tống Thanh Việt bị lời này của hắn làm nghẹn họng, ngay sau đó sờ sờ mũi, như nén lại lời phản bác, trên mặt nở một nụ cười cực kỳ "chân thành": "Được được được, ngươi là bệnh nhân, ngươi định đoạt! Kim chủ... à không, Chu đại thương nhân đã mở miệng, canh gà nhất định phải có! Ta đi bảo nương ta thịt con gà mái già béo nhất cho ngươi ngay đây!"

Trong lòng nàng lại thầm lầm bầm: May mà hơn nửa năm nay, mẫu thân và Thúy Thúy dốc lòng nghiên cứu, quy mô chuồng gà chuồng vịt trong nhà tăng lên đáng kể, nếu không đúng là không chịu nổi mấy cái yêu cầu của vị đại gia này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 364: Chương 364 | MonkeyD