Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 373
Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:46
Hắn mặc bộ áo vải thô mà Lưu thị sửa lại từ quần áo cũ của A Tiến, đã được giặt sạch sẽ, nhưng dáng người hắn vẫn đĩnh đạc, dù ngồi cũng toát ra khí trường không thể coi thường.
Ánh mắt hắn bình thản nhìn về phía dòng suối, giọng điệu chắc chắn, như thể đang trần thuật một sự thật đơn giản nhất trần đời.
"Nước chảy chỗ trũng, suối nhỏ tụ thành sông, trong sông lớn làm sao có thể không có cá?" Nói xong, hắn thậm chí còn hơi ghét bỏ liếc Tống Thanh Việt một cái, đôi môi mỏng khẽ mở, nhẹ bẫng nhả ra hai chữ: "Thật ngốc."
"Ngươi!" Tống Thanh Việt bị sự cắt ngang bất thình lình và lời nhận xét không chút khách khí của hắn làm cho tức đến suýt nhảy dựng lên, hai má đỏ bừng trong nháy mắt.
Nàng chỉ tay vào Chu Dĩ Uyên, "ngươi" nửa ngày mới tìm lại được giọng nói của mình, bực bội phản bác: "Ta cũng vừa định nói là xuôi dòng xuống tìm sông lớn đấy chứ! Ngươi... ngươi cướp lời ta! Còn mắng người nữa! Ngươi mới ngốc! Cả nhà ngươi đều... đều cái đó!"
Nàng rốt cuộc vẫn nhớ đối phương "cả nhà" là vương tộc đương kim Đại Bắc triều, bèn tém tém sự càn rỡ lại, bởi vì ở thời cổ đại này vương quyền lớn hơn hết thảy. Chữ "ngốc" đã đến bên miệng đành phải nuốt ngược trở vào, nghẹn đến mức n.g.ự.c phập phồng.
Chu Dĩ Uyên lại như không nghe thấy lời kháng nghị của nàng, cũng hoàn toàn lờ đi ánh mắt như muốn phun lửa kia, dứt khoát nhắm mắt lại, dựa vào ghế tre, bày ra vẻ "bổn vương lười so đo với cô", nhàn nhã hưởng thụ ánh nắng ấm áp đầu hè.
Cứ như thể câu nói thức tỉnh mọi người vừa rồi, và cả câu trào phúng tức c.h.ế.t người kia, đều chỉ là hắn thuận miệng nhắc tới, chẳng liên quan gì đến hắn.
Cái điệu bộ này của hắn càng làm Tống Thanh Việt ngứa răng. Nhưng giận thì giận, nàng không thể không thừa nhận, lời tên đáng ghét này nói đúng là điều nàng đang nghĩ tới, hơn nữa còn "nhất châm kiến huyết" (một kim thấy m.á.u - đi thẳng vào vấn đề).
A Tiến nhìn cô nương nhà mình chịu thiệt mà lại không thể không thừa nhận đối phương nói đúng, nén cười tiến lên giảng hòa: "Cô nương, Chu... Chu công t.ử nói có lý đấy ạ. Chúng ta tìm ở mấy cái mương nước đầu nguồn này quả thực khó có thu hoạch.
Chi bằng cứ theo ý ngài vừa định, men theo dòng suối lớn nhất này đi xuống dưới, tìm được sông lớn chắc chắn sẽ có cách!"
Lưu thúc cũng vuốt râu gật đầu: "Đúng là đạo lý này. Tục ngữ có câu 'suối nhỏ về sông lớn', mạch nước thôn Đào Nguyên chúng ta cuối cùng chắc chắn sẽ đổ vào hệ thống sông ngòi Lĩnh Nam. Chỉ là đường núi khó đi, không biết đi xuống phải bao xa."
Tống Đại Xuyên vỗ đùi: "Xa mấy cũng phải đi! Vì cá trong hồ sen của chúng ta, đáng giá! Thanh Việt nha đầu, con lên tiếng đi, chúng ta tổ chức nhân thủ ngay!"
Bị Chu Dĩ Uyên "khích" một cái như vậy, Tống Thanh Việt ngược lại nhanh chóng bình tĩnh lại, cái tính không chịu thua cũng trỗi dậy.
Nàng hung hăng trừng mắt nhìn kẻ "đầu têu" đang nhắm mắt dưỡng thần dưới nắng như thể sự đời chẳng liên quan gì đến mình kia, sau đó xoay người, ánh mắt quét qua các thôn dân có mặt, giọng nói trong trẻo và kiên định:
"Chu... Chu công t.ử nhắc nhở rất đúng!" Nàng gần như nghiến răng nói ra hai chữ "nhắc nhở", "Chúng ta không thể chỉ nhìn chằm chằm vào chút nước trước mắt. Tống thúc, Lưu thúc, phiền hai người chọn lựa mấy thanh niên trai tráng đi đường giỏi, quen thuộc đường núi, mang theo túi nước và lương khô. A Tiến, Đại Ngưu, hai huynh chuẩn bị ít dây thừng chắc chắn và vợt cá.
Hôm nay chúng ta xuất phát ngay, men theo con suối này đi xuống hạ lưu, không tìm thấy sông lớn, không tìm thấy cá giống thích hợp thì quyết không bỏ qua!"
"Được!" Mọi người đồng thanh hưởng ứng, sĩ khí vừa xuống thấp trong nháy mắt được thắp lại. Bọn trẻ con tuy không thể đi theo cũng phấn khích vây quanh người lớn ríu rít, như thể đã nhìn thấy sông lớn rộng lớn hùng vĩ trước mắt.
Rất nhanh, một tiểu đội tìm cá do Tống Thanh Việt dẫn đầu, gồm A Tiến, Đại Ngưu, Tống Đại Xuyên, Vương Đại Lực và bảy tám thanh niên trai tráng tập kết xong. Họ mang theo dụng cụ và thức ăn, dưới ánh mắt dõi theo của dân làng, dọc theo con suối có lượng nước dồi dào nhất ở đầu thôn, bước lên hành trình xuôi dòng.
