Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 395

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:49

Mọi người đang nói chuyện thì cổng viện lại bị đẩy ra, là hai anh em Tống Ngật và Tống Dữ đi chăn trâu đã về.

Hai cậu nhóc mặc áo tơi dày nặng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn đọng những hạt mưa, hưng phấn chạy vào, mang theo một luồng hơi ẩm ướt lạnh.

Chiếc áo tơi kia rõ ràng không có tác dụng lắm, quần áo chỗ vai hai anh em đã ướt đẫm, dính sát vào người.

"Ai nha, hai cái con khỉ này! Mau, mau đi thay quần áo ướt ra, cẩn thận kẻo cảm lạnh!" Lưu thị nghe tiếng từ buồng trong đi ra, vừa thấy tình cảnh này thì vừa đau lòng vừa sốt ruột, vội vàng giục chúng đi thay y phục khô ráo.

Tống Ngật rất hợp tình hợp cảnh mà "Hắt xì! Hắt xì!" liền hai cái cái hắt hơi to, xoa xoa mũi, nhưng trên mặt vẫn là vẻ hưng phấn: "Mẹ, tỷ tỷ, bọn con đi chăn trâu cùng anh Nhị Đản ở sau núi! Anh Nhị Đản bảo, hiếm khi trời mưa rảnh rỗi, anh ấy muốn bảo mẹ anh ấy làm thịt vịt cho ăn đấy!"

Tống Nghiên Khê vừa nghe, lập tức bày ra dáng vẻ của tỷ tỷ, bắt đầu quở trách: "Quần áo ướt thế này rồi, chỉ biết ăn thôi à! Hôm nay sao đi chăn trâu lâu thế?"

Tống Dữ cướp lời, mang theo chút đắc ý: "Nhị tỷ không hiểu đâu! Bọn đệ xem sắc trời hôm nay xám xịt, cảm giác ngày mai vẫn sẽ mưa. Bọn đệ liền cắt thêm thật nhiều cỏ, chuẩn bị đủ cỏ cho trâu ăn cả ngày mai rồi mới về! Như vậy ngày mai nếu trời còn mưa thì không cần dầm mưa đi chăn trâu nữa!"

Cậu bé dừng một chút, lại bổ sung: "May mà bây giờ con ngựa của vị Chu công t.ử kia có gã sai vặt của hắn tự lo, bằng không nếu còn ăn cỏ bọn đệ cắt, chắc bận đến chiều cũng chưa về được đâu!"

Nghe bọn trẻ ríu rít nói chuyện, trong lòng Lưu thị bắt đầu tính toán.

Cuối năm ngoái, bà cùng Tống đại thẩm, Tôn quả phụ nhặt được hai ba ổ trứng vịt hoang trong bụi lau sậy bên suối, mỗi nhà chia nhau mười mấy quả, mang về cho gà mái ấp thử, không ngờ phần lớn đều nở ra vịt con thành công.

Các bà dùng lá rau già trộn cám cẩn thận nuôi nấng, lại rào một góc nhiều đá sỏi ở vườn rau, đào mấy cái hố nước nông cho vịt vầy nước.

Có lẽ do khí hậu chốn đào nguyên tốt, đám vịt này lớn nhanh lạ thường, nuôi hơn nửa năm thế mà đều đã nặng bảy tám cân, lông lá bóng mượt, béo tốt vô cùng.

Trước đó cứ bận rộn đủ thứ chuyện, thế mà một con cũng chưa nỡ thịt để ăn.

Lưu thị nhìn mọi người trong phòng: Vương chưởng quầy, Tống Thanh Việt, A Tiến, Thúy Thúy, Khê Khê, Ngật ca nhi, Dữ ca nhi, cộng thêm chính mình và sư nương của Tống Thanh Việt, còn có hai vị ở đông sương phòng kia nữa...

Bà có chủ ý, cười nói: "Nhắc mới nhớ, vịt nhà ta nuôi lâu như vậy, cũng nên nếm thử mùi vị rồi. Hôm nay Việt Việt và A Tiến đều ở nhà, người ăn cơm đông đủ, náo nhiệt, chi bằng chọn hai con vịt béo nhất làm thịt, chúng ta ăn một bữa thật ngon!"

Thúy Thúy vừa nghe, mắt sáng lên ngay, xung phong nhận việc: "Phu nhân, cô nương, em biết làm món vịt hầm gừng già (khương mẫu vịt)! Gừng già ở vườn rau nhà mình đang độ ngon, mùi vị đậm đà, vừa hay dùng được!"

Tống Thanh Việt ở hiện đại đã từng nghe danh món Khương mẫu vịt, biết là món ngon bổ dưỡng, lập tức vỗ tay tán thành: "Thế thì tốt quá! Buổi chiều chúng ta cùng nhau động thủ, làm món vịt hầm gừng ăn!"

Nghĩ đến món thịt vịt nóng hổi, thơm phức kia, nàng cảm giác nước miếng sắp chảy ra rồi.

A Tiến vội nói: "Chút việc cỏn con này đâu cần cô nương động tay, ta với Thúy Thúy làm là được!"

Lưu thị cũng từ ái nhìn con gái: "Đúng đó Việt Việt, g.i.ế.c vịt nhổ lông mấy việc lặt vặt này mẹ cũng làm được, con bận rộn lâu như vậy rồi, hôm nay phải nghỉ ngơi cho khỏe, chờ ăn là được."

Trong lòng Tống Thanh Việt ấm áp, nhưng cũng không định làm chưởng quầy phủi tay thật.

Nàng bỗng nhớ ra một chuyện, vội vàng dặn dò: "Đúng rồi, lông vịt! Lông vịt nhổ ra, nhất định phải giữ lại cho con, con muốn rửa sạch phơi khô cất đi, sau này con có việc dùng!"

"Lông vịt?" Thúy Thúy có chút khó hiểu, "Cô nương, thứ đó vừa nhẹ vừa bông, lại có mùi hôi, giữ lại làm gì ạ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 395: Chương 395 | MonkeyD