Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 554
Cập nhật lúc: 09/01/2026 16:35
Sẽ không chịu khổ?
Lý Thành cười lạnh trong lòng. Lĩnh Nam có “vui vẻ phồn vinh” thế nào đi nữa thì cũng là nơi lưu đày, là vùng đất chướng khí!
Uyển Ninh của ông, cô con gái rượu được nâng niu từ bé, làm sao có thể đến nơi như vậy?
Nhưng những lời này, ông không thể nói ra.
“Bệ hạ,” ông chỉ có thể uyển chuyển thoái thác, “Tiểu nữ và Ung Vương nhiều năm không gặp, tình cảm xa lạ. Hơn nữa Ung Vương ở Lĩnh Nam công vụ bận rộn, chỉ sợ...”
“Chính vì đệ ấy công vụ bận rộn nên mới càng cần một người hiền nội trợ.”
Giọng điệu Hoàng đế vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén, “Lý ái khanh, Anh Quốc công gia các ngươi, hai đời lập công huân, là cánh tay đắc lực của triều đình. Nếu lệnh ái có thể thành thân với Ung Vương, vừa là tác thành một giai thoại đẹp, cũng có thể... thay trẫm phân ưu.”
Bốn chữ cuối cùng, nói ra đầy thâm ý.
Lý Thành nghe hiểu rồi.
Thay trẫm phân ưu.
Không phải thay Ung Vương phân ưu, mà là thay trẫm phân ưu.
Hoàng đế muốn ông đưa con gái đến bên cạnh Ung Vương, làm một... tai mắt.
“Trẫm biết khanh thương con gái.” Hoàng đế đứng dậy, đi đến trước mặt Lý Thành, vỗ vai ông, “Thế này đi, chỉ cần lệnh ái thành thân với Ung Vương, trẫm sẽ gia phong cho khanh làm Thái bảo, hưởng bổng lộc kép. Ba đứa con trai của khanh, trẫm cũng sẽ xem xét đề bạt.”
Vừa đ.ấ.m vừa xoa. (Ân uy tịnh thi)
Đây là thủ đoạn quen thuộc nhất của bậc đế vương.
Lý Thành quỳ rạp xuống đất, trán chạm vào nền gạch lạnh lẽo, giọng nói khó khăn: “Thần... tạ ơn Bệ hạ long ân. Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự, còn cần... còn cần hỏi ý kiến của tiểu nữ.”
“Lệnh của cha mẹ, lời người mai mối, huống hồ Lý tiểu thư và Ung Vương sớm có hôn ước, nàng ấy vốn dĩ đã là con dâu chưa qua cửa của hoàng gia.” Tiếng Hoàng đế truyền đến từ trên đỉnh đầu, bình thản không gợn sóng, “Lý ái khanh, ngươi là người thông minh, hẳn biết nên làm thế nào.”
Từ hoàng cung về phủ Quốc công, suốt dọc đường, trái tim Lý Thành như bị ném vào hầm băng.
Ông nghĩ đến Uyển Ninh, đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện từ nhỏ của mình.
Nó không thích những tướng quân múa đao lộng thương, nó thích những người đọc sách ôn nhu lễ độ.
Năm xưa khi Tiên đế ban hôn, gả Uyển Ninh cho Ung Vương Chu Dữ Uyên, Uyển Ninh tuy không nói gì, nhưng người làm cha như ông nhìn ra được, trong lòng con gái không hề nguyện ý.
Sau này Ung Vương thất thế, bị đày đi Lĩnh Nam. Lý Thành từng cho rằng hôn sự này có lẽ cứ thế mà thôi.
Ông nghe nói trước khi rời kinh, Ung Vương từng định gửi một bức thư từ hôn đến phủ Anh Quốc công để tránh liên lụy Uyển Ninh. Chẳng biết vì sao, bức thư đó cuối cùng lại không được gửi tới.
Mà bây giờ, Hoàng đế lại ép ông phải chủ động đưa con gái sang đó.
Đưa đến vùng đất hoang dã cách xa ngàn dặm, đưa đến bên cạnh vị Thân vương có thể đang mang dã tâm khó lường, để làm một... quân cờ.
“Quốc công gia,” ngoài cửa vang lên giọng nói cẩn trọng của lão quản gia, “Tiểu thư đến, nói là hầm canh sâm cho ngài.”
Lý Thành mở mắt, hít sâu một hơi: “Để nó vào.”
Cửa mở, Lý Uyển Ninh bưng một chiếc khay đi vào.
Năm nay nàng mười chín, đang độ tuổi đẹp nhất. Nàng mặc bộ váy áo bông màu xanh nhạt thêu hoa mai trắng, khoác áo choàng màu nguyệt bạch, tóc b.úi kiểu đồi mã (ngã ngựa) đơn giản, chỉ cài một cây trâm bạch ngọc. Dung mạo thanh tú, khí chất dịu dàng, giống như một đóa hoa lan nở trong khuê phòng.
“Cha,” nàng đặt bát canh sâm lên bàn, giọng nhẹ nhàng, “Hôm nay cha từ trong cung về sắc mặt không tốt. Có phải trong triều xảy ra chuyện gì không ạ?”
Lý Thành nhìn ánh mắt quan tâm của con gái, nỗi chua xót trong lòng càng dâng cao.
Ông phải mở lời thế nào đây?
Nói với con rằng Hoàng đế muốn gả nó cho Ung Vương đang ở tận Lĩnh Nam xa xôi?
Nói với con rằng nó gả đi không phải để làm Vương phi, mà là để làm tai mắt?
“Uyển Ninh,” giọng Lý Thành hơi khàn, “Con... còn nhớ Ung Vương không?”
Lý Uyển Ninh hơi khựng lại, rồi rũ mi xuống: “Con nhớ.”
Giọng điệu bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.
“Nếu... cha nói là nếu,” Lý Thành khó khăn lựa lời, “Nếu bảo con đi Lĩnh Nam, thành thân với Ung Vương, con có đồng ý không?”
