Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 562
Cập nhật lúc: 10/01/2026 01:16
“Vương gia,” Lục sư gia đứng bên cạnh, nhìn dáng vẻ thoải mái hiếm thấy của Chu Dữ Uyên, trong lòng lại ngũ vị tạp trần, “Hôn ước với Lý tiểu thư bị giải trừ, thực sự... đáng tiếc.”
Ông thực lòng cảm thấy tiếc. Sau lưng Lý Uyển Ninh là binh quyền của hệ phái Anh Quốc công, nếu có thể liên hôn thì đối với nghiệp lớn của Vương gia có trăm lợi mà không một hại. Cho dù Vương gia vô tâm với ngôi vị hoàng đế thì đó cũng đủ để bảo mệnh. Nhưng Vương gia lại...
Chu Dữ Uyên xoay người, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt: “Lục tiên sinh, bổn vương hiểu nỗi khổ tâm của ông. Tiên đế khi còn sống muốn ông thật lòng phò tá bổn vương, ông vẫn luôn tận tâm tận lực.”
Hắn ngừng một chút, giọng điệu trở nên trịnh trọng: “Nhưng bổn vương đối với Lý tiểu thư quả thực vô tình. Đã có cách từ chối hôn sự này, hà tất phải làm lỡ dở cả đời nàng ấy? Để nàng ấy gả cho người mình thực sự thích, sống cuộc sống nàng ấy mong muốn chẳng phải tốt hơn sao?”
Lục sư gia nhìn ánh mắt quang minh lỗi lạc của Chu Dữ Uyên, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
Vương gia không phải không biết cân nhắc lợi hại, không phải không biết dựa thế mà làm.
Ngài ấy chỉ là... không muốn.
Không muốn biến cuộc đời mình thành một ván cờ toan tính lạnh lẽo.
“Vương gia,” Lục sư gia cúi đầu vái chào thật sâu, “Là lão hủ thiển cận.”
Chu Dữ Uyên đỡ ông dậy: “Tiên sinh không cần như vậy. Bổn vương biết ông muốn tốt cho bổn vương.”
Tâm trạng hắn quả thực rất tốt. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng bao ngày nay cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Lý Uyển Ninh được tự do.
Hắn cũng có thể... tự do.
“Đúng rồi,” Chu Dữ Uyên nhớ ra điều gì, gọi vọng ra ngoài, “Đi mời Tống cô nương đến đây.”
Một lát sau, Tống Thanh Việt đến.
Hôm nay nàng mặc bộ áo bông kép màu hồng đào mới may, tôn lên nước da hồng hào, trên tóc còn cài một đóa hoa nhung nhỏ, rõ ràng là đang chuẩn bị đón Tết.
“Vương gia tìm tôi có việc gì?” Nàng vừa vào cửa đã cười nói, “Tôi đang chuẩn bị về chốn Đào Nguyên ăn Tết đây, Vân Tụ đang thu dọn đồ đạc.”
Chu Dữ Uyên nhìn dáng vẻ rạng rỡ của nàng, trong mắt bất giác nhiễm ý cười: “Phải về ăn Tết rồi. Nhưng trước khi về, bổn vương có thứ này muốn đưa cho cô.”
Hắn cầm lấy một chiếc hộp gấm trên án, đưa cho Tống Thanh Việt.
Tống Thanh Việt tò mò nhận lấy, mở ra xem thì ngẩn người.
Bên trong là một tờ ngân phiếu — ngân phiếu của tiền trang lớn nhất kinh thành, mệnh giá: Một vạn lượng vàng.
“Cái này là...” Nàng ngẩng đầu nhìn Chu Dữ Uyên.
“Bổn vương đã hứa với cô.” Giọng Chu Dữ Uyên bình thản, như đang nói một chuyện bình thường nhất trên đời, “Lúc trước đã thỏa thuận, cô đến giúp bổn vương làm việc, tiền thù lao là một vạn lượng vàng. Hiện giờ cục diện Lĩnh Nam đã ổn, khoai lang được mùa, lúa mùa bội thu, việc buôn bán d.ư.ợ.c liệu cũng đã vào guồng... Đã đến lúc thanh toán tiền công cho cô.”
Tống Thanh Việt cầm tờ ngân phiếu, tay hơi run run.
Một vạn lượng vàng...
Theo vật giá thời đại này, đủ để nàng sống sung sướng mấy đời.
“Đây là... tiền thưởng cuối năm của tôi!” Mắt nàng sáng như sao, buột miệng thốt lên.
“Tiền thưởng cuối năm?” Chu Dữ Uyên nhướng mày, không hiểu ý nghĩa từ này, nhưng thấy nàng vui vẻ như vậy, hắn cũng cười theo, “Cô thích gọi thế nào thì gọi thế ấy đi.”
Tống Thanh Việt cẩn thận cất tờ ngân phiếu vào hộp gấm, rồi lại do dự một chút: “Vương gia, thực ra... ngài không cần đưa hết cho tôi một lần đâu. Vương phủ vẫn đang xây dựng, các nơi cần dùng tiền còn nhiều lắm. Tôi có thể...”
“Không cần.” Chu Dữ Uyên ngắt lời nàng, “Bổn vương có tiền.”
Hắn ngừng một chút, trong mắt lóe lên tia tinh quái: “Thái hậu gửi thư, nói là sẽ sai người vận chuyển sính lễ nạp phi của bổn vương đến Lĩnh Nam. Tuy rằng hôn ước đã hủy bỏ, nhưng mấy thứ đó... Thái hậu bảo cứ coi như là quà năm mới cho bổn vương.”
Tống Thanh Việt: “...”
“Cho nên,” Chu Dữ Uyên nhìn nàng, ý cười trong mắt càng đậm, “Hiện tại bổn vương rất giàu. Một vạn lượng vàng này, cô cứ yên tâm mà nhận.”
Tống Thanh Việt không từ chối nữa, ôm c.h.ặ.t hộp gấm vào lòng, nở nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn Vương gia!”
Nàng thực sự rất vui.
