Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 574
Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:05
"Còn nữa," Vương Đức Toàn bổ sung, "Bệ hạ có thể ban thưởng thêm vàng bạc châu báu làm sính lễ, càng nhiều càng tốt. Tống thị nữ chẳng phải tham tài sao? Hãy để cô ta tham. Tham càng nhiều, Ung Vương càng khó xử."
Chu Dữ Trạch cười.
Nụ cười sảng khoái thực sự.
"Vương Đức Toàn," hắn đưa tay đỡ hờ, "Đứng lên đi. Chủ ý này của ngươi rất hay."
Vương Đức Toàn đứng dậy, cười nịnh: "Đều là nhờ hồng phúc của Bệ hạ, lão nô chỉ là thuận theo tâm ý của Bệ hạ mà nói thôi."
"Soạn chỉ." Chu Dữ Trạch quay người bước vào cung Càn Thanh, bước chân nhẹ nhàng, "Cứ làm theo lời ngươi nói. Ban hôn Ung Vương Chu Dữ Uyên và Tống thị nữ Thanh Việt, chọn ngày lành thành hôn. Thưởng ngàn lượng vàng, trăm tấm lụa, hai rương châu báu làm sính lễ."
Hắn đi đến trước ngự án, cầm b.út son lên, nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung: "Thêm một câu nữa — Tống thị tuy xuất thân hàn vi nhưng có công cứu tế, nay đặc cách ban hôn để thể hiện tấm lòng trọng dụng nhân tài của triều đình."
Viết xong, hắn buông b.út, nhìn bản thánh chỉ sắp thay đổi vận mệnh của rất nhiều người kia, trong mắt lóe lên tia khoái trá.
Uyên đệ, chẳng phải đệ thích ả thứ nữ đó sao?
Trẫm thành toàn cho đệ.
Trẫm muốn xem thử, mối "lương duyên" này của đệ có thể đi được bao xa.
Ngàn dặm xa xôi tại Lĩnh Nam, chốn Đào Nguyên.
Tống Thanh Việt hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện đang xảy ra ở kinh thành.
Nàng đang bận rộn chuẩn bị đón Tết.
Ngày 28 tháng Chạp, nhà nhà đều quét dọn, dán câu đối xuân, sắm sửa đồ Tết.
Trong tiểu viện nhà Tống Thanh Việt náo nhiệt vô cùng.
Lưu thị và Thúy Thúy bận rộn trong bếp, rán bánh trôi, hấp bánh tổ, hầm canh gà, mùi thơm bay khắp sân.
Vương chưởng quầy hướng dẫn Tống Ngật và Tống Dữ viết câu đối xuân. Hai cậu nhóc học chữ được nửa năm, tuy nét b.út còn non nớt nhưng chữ "Phúc" viết ra cũng đã ra dáng ra hình.
"Tỷ tỷ xem này!" Tống Dữ giơ chữ "Phúc" mình viết lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ đắc ý, "Đệ viết đấy!"
Tống Thanh Việt đón lấy, ngắm nghía kỹ càng. Chữ tuy xiêu vẹo nhưng từng nét đều rất nghiêm túc.
"Viết đẹp lắm!" Nàng cười xoa đầu em trai, "Lát nữa dán lên cổng lớn nhé."
Tống Ngật không chịu thua kém: "Đệ cũng viết đẹp! Tỷ tỷ xem đệ này!"
"Đều đẹp, đều đẹp!" Tống Thanh Việt xoa đầu hai đứa em, "Năm nay nhà mình sẽ dán câu đối các em viết!"
Đang cười đùa thì ngoài cổng viện vang lên tiếng A Tiến: "Cô nương, có thịt dê đây!"
Tống Thanh Việt đi ra, thấy A Tiến vác nửa con dê đứng ở cửa, phía sau còn có mấy thanh niên trong thôn, tay xách nách mang đủ thứ — nào cá, nào ngó sen, nào thịt khô nhà làm.
"A Tiến, cái này là..."
"Đây là dê núi nhà Lưu thúc nuôi," A Tiến đặt thịt dê xuống, lau mồ hôi, "Nhà chú ấy mổ thịt ăn Tết, biếu chúng ta một cái đùi dê to tướng, tôi ngại quá nên mang cá sang đổi! Thời tiết này lạnh thật, mùa đông ăn thịt dê là ấm người nhất!"
"Thế thì ngại quá... cá làm sao quý bằng thịt dê được."
"Nếu không có cô thì thôn chúng ta làm sao có được mùa màng bội thu thế này? Chút đồ này có đáng là bao! Nếu thấy ngại thì lần sau nhà Lưu thúc có việc, tôi sang giúp nhiều hơn chút là được!"
"28 Tết rồi, tối nay nhà mình ăn lẩu dê!" Lưu thị đi ra nhìn thấy cái đùi dê to tướng, vui vẻ nói, "Tối nay ăn xong, mẹ còn gọi cả Tống đại thẩm nhà con sang nữa, cùng nhau gói bánh chưng, làm bánh tổ! Chứ một mình mẹ với Thúy Thúy làm không xuể!"
"Mẹ, con cũng biết làm, con làm cùng mọi người!"
"Thôi thôi, con làm điểm tâm toàn phá hoại nguyên liệu, mẹ chẳng dám cho con động vào đâu, bé Khê làm còn khéo hơn con ấy!" Lưu thị cười mắng!
Tống Thanh Việt ngượng ngùng sờ mũi, quả thật nàng rất không có khiếu làm mấy món điểm tâm này!
Ngày 29 tháng Chạp, Tống Thanh Việt dẫn các em đi chúc Tết sớm các bậc trưởng bối trong thôn.
Từ nhà Tống Đại Xuyên đến nhà Lưu thúc, từ nhà mẹ đẻ Xuyên T.ử đến nhà Vương thẩm... Nhà nào cũng nhiệt tình chiêu đãi, nhất quyết giữ bọn họ lại ăn cơm.
"Thanh Việt nha đầu, sang năm còn phải nhờ cháu dẫn dắt mọi người làm ruộng đấy nhé!"
"Đúng đấy! Cách trồng lúa của cháu tốt thật, nhà ta thu hoạch hơn ngàn cân!"
