Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 581
Cập nhật lúc: 03/02/2026 17:05
Trong lòng Chu Dữ Uyên khẽ động: "Ừ, nên làm như vậy!"
Tống Thanh Việt quay đầu lại, nhìn hắn.
Ánh nến nhảy múa trong mắt nàng, phản chiếu thần sắc phức tạp.
"Tống Thanh Việt..."
"Vương gia không cần nói nhiều." Tống Thanh Việt cười, nụ cười ấy có một tia tiêu sái, "Chúng ta theo nhu cầu mà làm, đôi bên cùng có lợi, tác thành cho nhau. Như vậy rất tốt."
Lời nàng nói không trộn lẫn quá nhiều tình cảm, chỉ có sự cân nhắc lý trí.
Nhưng trong lòng Chu Dữ Uyên lại dâng lên chút hụt hẫng.
Ung Vương đi rồi, trong tiểu viện nhà Tống Thanh Việt, không khí lại trở nên có chút ngưng trọng.
"Việt Việt," giọng Lưu thị từ phía sau truyền đến, "Vào nhà đi con, bên ngoài lạnh lắm."
Tống Thanh Việt xoay người, thấy mẫu thân đang đứng dưới mái hiên.
Vương chưởng quầy cũng đứng một bên, vuốt râu không nói gì, ánh mắt lại phá lệ thâm trầm.
"Mẫu thân, sư phụ," Tống Thanh Việt hít sâu một hơi, đi đến trước mặt hai người, "Con có chuyện muốn nói với hai người."
Chuyện nên đến rồi cũng sẽ đến. Nàng không thể giấu giếm người nhà mãi được.
Ba người đi vào gian chính, Thúy Thúy đã dọn dẹp xong bàn ghế, pha trà nóng. Tống Ngật, Tống Dữ và Tống Nghiên Khê đã được sắp xếp đi ngủ, A Tiến cũng thức thời trở về phòng mình.
Trong phòng chỉ còn lại ba người bọn họ.
Ánh nến chập chờn, hắt những cái bóng lay động lên tường.
"Mẫu thân, sư phụ," Tống Thanh Việt ngồi xuống đối diện hai người, giọng bình tĩnh nhưng kiên định, "Vừa rồi Vương gia tới là mang theo tin tức từ kinh thành. Bệ hạ... đã hạ chỉ ban hôn, Vương gia muốn con cùng ngài ấy diễn một vở kịch."
Chén trà trong tay Lưu thị rơi xuống bàn cái "choang", nước trà b.ắ.n tung tóe.
"Ban hôn?" Giọng bà run run, "Ai với ai?"
"Vương gia và con."
Lời vừa ra khỏi miệng, trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Sắc mặt Lưu thị nháy mắt trắng bệch, Vương chưởng quầy cũng nhíu c.h.ặ.t mày.
"Tại, tại sao?" Lưu thị rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói, "Bệ hạ vì sao phải ban hôn? Gia đình chúng ta hiện giờ thân phận thế nào, sao có thể xứng với Thân vương..."
"Chính bởi vì gia thế không hiển hách, con lại từng là thứ nữ của tội thần." Tống Thanh Việt cười khổ, "Bệ hạ không muốn để Vương gia cưới con gái quyền quý, cho nên mới chọn con. Dùng mối hôn sự này để nhục nhã Vương gia — Ung Vương chỉ xứng cưới một thứ nữ tội thần mà thôi."
Lưu thị nghe hiểu xong, nước mắt cứ thế "tí tách" rơi xuống.
"Khinh người quá đáng..." Bà nghẹn ngào, "Bọn họ tranh đấu trong hoàng gia, dựa vào cái gì mà lấy con gái ta ra làm quân cờ? Con là tâm can bảo bối của mẹ, dựa vào cái gì phải bị bọn họ giày xéo như vậy..."
Bà khóc đến thương tâm, trong lòng Tống Thanh Việt cũng chua xót, vội vàng nắm lấy tay mẫu thân: "Mẹ, mẹ đừng như vậy..."
"Không được!" Lưu thị bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia quyết tuyệt, "Mối hôn sự này không thể nhận! Việt Việt, chúng ta trốn đi! Rời khỏi Lĩnh Nam, đi đâu cũng được! Mẹ thà cùng con mai danh ẩn tích sống những ngày kham khổ, cũng không muốn trơ mắt nhìn con nhảy vào hố lửa này!"
"Mẹ," Tống Thanh Việt lắc đầu, "Chúng ta có thể trốn đi đâu chứ? Huống chi, hậu quả của việc kháng chỉ... chúng ta gánh vác không nổi đâu."
"Vậy để Vương gia đi kháng chỉ!" Lưu thị kích động nói, "Ngài ấy là Thân vương, là em ruột của bệ hạ, chẳng lẽ bệ hạ thật sự có thể g.i.ế.c ngài ấy?"
"Bệ hạ sẽ không g.i.ế.c Vương gia," Vương chưởng quầy rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói trầm trọng, "Nhưng sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên chúng ta, giận lây sang... Đào Nguyên Cư."
Ông nhìn về phía Tống Thanh Việt: "Con à, nếu Vương gia từ chối hôn sự, bệ hạ sẽ phái người khác tới sao?"
Tống Thanh Việt gật đầu: "Đúng vậy. Vương gia nói, nếu từ chối, bệ hạ có khả năng sẽ phái tâm phúc hoặc mật thám tới làm Vương phi. Đến lúc đó, Vương gia vừa phải đề phòng hậu viện, lại vừa phải ứng đối bên ngoài. Lĩnh Nam mới vừa yên ổn, bá tánh chịu không nổi sự dày vò này nữa đâu."
"Cho nên," Tống Thanh Việt nắm tay mẫu thân, nhẹ giọng nói, "Vương gia muốn nhờ con giúp đỡ. Làm Vương phi trên danh nghĩa của ngài ấy, diễn một vở kịch cho bệ hạ xem, cho người trong thiên hạ xem. Sự thành rồi, ngài ấy sẽ nghĩ cách giúp con thoát thân."
"Trên danh nghĩa?" Lưu thị bắt lấy từ mấu chốt, "Nghĩa là sao?"
"Chính là giả thành thân." Tống Thanh Việt giải thích, "Tiếp chỉ, tạ ơn, bái đường. Trước mặt người ngoài, chúng con là phu thê. Trong bí mật, con vẫn chỉ là phụ tá của ngài ấy. Vương gia sẽ không trói buộc con, chỉ cần khi nào cần thiết thì phối hợp diễn kịch là được."
Lưu thị nghe xong, chẳng những không thở phào nhẹ nhõm, ngược lại càng kích động hơn.
