Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 624

Cập nhật lúc: 17/03/2026 05:04

"Để ta." Hắn nhận lấy chiếc khăn.

"Vâng." Vân Tụ khẽ nhún mình hành lễ rồi lui ra ngoài.

Chu Vu Uyên ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng nâng mái tóc dài ướt đẫm của Tống Thanh Việt lên, dùng khăn lau từng chút một. Tóc nàng rất dài, rất mềm, còn thoang thoảng hương thơm thanh mát sau khi tắm.

Tống Thanh Việt nhắm nghiền mắt, trong cơn mơ màng cảm nhận được có người đang lau tóc cho mình, động tác rất nhẹ, rất đỗi dịu dàng.

Nàng vô thức tựa sát vào người nọ, miệng thì thầm: "Vương gia..."

"Ừ." Chu Vu Uyên đáp lời một tiếng, động tác trên tay vẫn không ngừng.

Ánh nến đung đưa, căn phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng ma sát của khăn lau lên tóc, cùng nhịp thở đều đặn của hai người.

Khi tóc khô được phân nửa, Tống Thanh Việt gần như đã thiếp đi. Nàng nằm nghiêng, úp mặt vào chăn, chỉ để lộ một nửa gò má, dưới ánh nến hắt lên vầng sáng nhu hòa.

Chu Vu Uyên nhìn gương mặt say ngủ của nàng, trong lòng dâng trào một nỗi dịu dàng khó tả.

Nàng đã là thê t.ử của hắn.

Nhận thức này khiến tim hắn đập nhanh hơn vài nhịp, một nơi nào đó trên cơ thể lại bắt đầu rục rịch.

Hắn bỏ khăn xuống, cúi người, hôn nhẹ lên má nàng.

Lông mi Tống Thanh Việt khẽ run lên, nhưng vẫn không tỉnh.

Hắn lại hôn lên môi nàng.

Lần này thì nàng tỉnh dậy, lơ mơ mở mắt: "Vương gia..."

"Việt Việt," Chu Vu Uyên thì thầm bên tai nàng, giọng nói khàn khàn, "Ta..."

Lời hắn chưa dứt, nhưng Tống Thanh Việt đã cảm nhận được sự dị thường trên cơ thể hắn.

Cơn buồn ngủ của nàng trong nháy mắt tan biến quá nửa.

Đêm nay... e rằng lại chạy trời không khỏi nắng rồi.

Nhưng nàng thực sự quá mệt, toàn thân nhức mỏi như bị tháo rời, một nơi nào đó vẫn còn đau âm ỉ. Nàng theo bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng bàn tay khi chạm vào n.g.ự.c hắn, lại mềm nhũn.

Hắn là trượng phu của nàng, đây là đặc quyền của hắn.

Và... thực ra nàng cũng muốn.

Chỉ là cơ thể thật sự không kham nổi.

Lại là một hồi trằn trọc.

"Vương gia," nàng nói nhỏ, giọng nói mang theo sự mệt mỏi cùng một tia cầu xin, "Thiếp... thiếp... mệt rồi."

Hắn nhìn khuôn mặt tiều tụy của nàng, nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt nàng, ngọn lửa d.ụ.c vọng trong lòng thoáng chốc bị nỗi xót xa thay thế.

"Xin lỗi," hắn hôn lên trán nàng, "Là ta không tốt."

Hắn ôm nàng vào lòng, nhưng chỉ ôm vậy thôi, không làm gì thêm nữa.

"Ngủ đi." Hắn thầm thì bên tai nàng, "Đêm nay không quấy rầy nàng nữa."

Lòng Tống Thanh Việt ấm áp hẳn lên, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay hắn, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ say.

Thế nhưng Chu Vu Uyên lại không ngủ được.

Ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, hương thơm nhàn nhạt trên người nàng phảng phất, hắn vẫn còn thòm thèm mọi chuyện vừa rồi, giờ thì hắn đã biết "thực tủy tri vị" (ăn tủy quen mùi) là thế nào rồi, d.ụ.c vọng như đàn kiến c.ắ.n xé lý trí hắn.

Hắn hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Nhưng cơ thể vẫn không khống chế được mà căng cứng.

Cứ thế này không ổn.

Chu Vu Uyên nhẹ nhàng rút tay ra, xuống giường, bước đến bên cửa sổ.

Gió đêm mang theo chút hơi lạnh thổi vào, khiến hắn tỉnh táo lại đôi phần. Hắn đứng hồi lâu trước cửa sổ, mãi cho đến khi hơi nóng trên người hoàn toàn tản đi, mới quay lại giường.

Hắn không chạm vào nàng nữa, chỉ lẳng lặng nằm đó, lắng nghe nhịp thở đều đặn của nàng.

Rất lâu sau, hắn cũng ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Tống Thanh Việt ngủ một giấc đến tận trưa mới dậy.

Khi tỉnh giấc, Chu Vu Uyên đã không còn bên cạnh. Vân Tụ bảo, Vương gia đã dậy từ sớm tinh mơ, luyện thương xong là đi thư phòng xử lý công vụ.

"Vương gia còn dặn, để người ngủ thêm một lát, không cho phép ai quấy rầy." Vân Tụ vừa hầu hạ nàng chải đầu rửa mặt, vừa nói.

Tống Thanh Việt xoa xoa cái eo nhức mỏi, nhớ lại chuyện đêm qua, mặt lại hơi nóng bừng lên.

Người đàn ông đó, rõ ràng đã phải nhịn cực khổ đến thế, vậy mà cuối cùng vẫn buông tha cho nàng.

Bữa sáng rất thịnh soạn, có canh súp bồi bổ khí huyết, còn có điểm tâm nàng thích ăn. Tống Thanh Việt biết, đây đều là do Chu Vu Uyên đặc biệt căn dặn.

Ăn xong, nàng đi dạo trong sân một vòng. Nắng đang đẹp, cây ngô đồng đã đ.â.m chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn.

Khi đi ngang qua thư phòng, nàng nghe thấy bên trong có tiếng của Chu Vu Uyên, dường như đang bàn bạc chuyện gì đó với Lục sư gia.

Nàng không vào quấy rầy, quay người trở về viện Thê Ngô.

Mấy ngày tiếp theo, Chu Vu Uyên trở nên bận rộn lạ thường.

Trời chưa sáng hắn đã dậy đến diễn võ trường luyện thương, luyện ròng rã hơn nửa canh giờ. Sau đó đến thư phòng xử lý công vụ, thường ở lỳ trong đó cả một ngày trời. Có lúc thậm chí còn bận đến tận khuya, ngủ luôn tại thư phòng, không về viện Thê Ngô nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.