Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 628

Cập nhật lúc: 18/03/2026 02:00

Sau khi căn chuẩn, nàng dùng dải vải sạch quấn c.h.ặ.t phần tiếp xúc lại, quấn liền mấy vòng, đảm bảo không bị lỏng lẻo.

Cuối cùng, nàng đốt nến, để sáp nến nhỏ giọt ra bên ngoài lớp vải, tạo thành một lớp bảo vệ, ngăn không cho nước bị bốc hơi và vi khuẩn xâm nhập.

"Xong rồi." Tống Thanh Việt bỏ đồ nghề xuống, "Việc ghép cành đã hoàn tất."

Toàn bộ quá trình diễn ra trơn tru thuận lợi, chỉ mất khoảng thời gian tàn một nén hương.

Vậy mà những người đứng xem lại há hốc mồm kinh ngạc.

"Thế... thế là xong rồi sao?" Lý huyện lệnh không dám tin.

"Xong rồi." Tống Thanh Việt gật đầu, "Nếu ghép cành thành công, chừng mười ngày nữa cành ghép sẽ bắt đầu đ.â.m chồi. Sau một tháng, là có thể biết cành đã sống hay chưa."

Nàng khựng lại một lát, nhìn mọi người: "Ta biết trong lòng mọi người vẫn còn nhiều nghi hoặc. Thế này đi, chúng ta sẽ làm một cuộc thử nghiệm."

Nàng chỉ tay về phía vườn quýt: "Chọn một trăm gốc cây, một nửa sẽ áp dụng cách ghép cành của ta, nửa còn lại giữ nguyên. Đợi đến mùa thu kết trái, xem thử quả của bên nào tốt hơn."

Đề xuất này rất công bằng.

Chu Vu Uyên lập tức chốt luôn: "Cứ quyết định như vậy đi. Lý huyện lệnh, ngươi phụ trách chuyện này. Cần nhân lực vật lực gì, cứ trực tiếp báo cáo với nha môn."

"Hạ quan tuân mệnh!" Lý huyện lệnh vội vàng lĩnh mệnh.

Những ngày tiếp theo, Tống Thanh Việt gần như ngày nào cũng chạy đến huyện Thương Ngô.

Nàng tự tay lựa chọn những cây ăn quả để ghép, làm mẫu phương pháp ghép cành, còn đào tạo cho mấy người nông dân khéo tay, để họ thông thạo kỹ thuật này.

Chu Vu Uyên hễ có thời gian rảnh rỗi là lại cùng đi với nàng. Hắn không hiểu chuyện nhà nông, nhưng có thể giúp nàng xử lý các việc lặt vặt, điều phối nhân lực, để nàng chuyên tâm hướng dẫn kỹ thuật.

"Vương gia," Hôm ấy trên chuyến xe ngựa từ huyện Thương Ngô trở về phủ, Tống Thanh Việt tựa vào vai Chu Vu Uyên, có vẻ mỏi mệt, "Ngài nói xem... chuyện ghép cành này có thể thành công không?"

Thực ra trong lòng nàng đã nắm chắc tới tám phần, nhưng thời đại này không giống kiếp trước — thổ nhưỡng, khí hậu, thậm chí là giống cây cũng có sự khác biệt.

Nàng không thể chắc chắn một trăm phần trăm.

"Nhất định sẽ thành công." Chu Vu Uyên nắm lấy tay nàng, "Việt Việt, ta tin nàng."

Hắn ngừng một lát, rồi bổ sung thêm: "Cho dù không thành công cũng không sao. Chúng ta lại nghĩ cách khác. Nông sự ở Lĩnh Nam đâu phải chuyện một sớm một chiều là có thể thay đổi được. Chúng ta có thời gian, cứ từ từ mà làm."

Lời nói ấp áp ấy đã xua tan đi phần lớn sự bất an trong lòng Tống Thanh Việt.

"Vâng." Nàng khẽ đáp.

Chu Vu Uyên ôm lấy vai nàng, "Vì Lĩnh Nam, nàng đã phải bận tâm nhiều rồi."

Xe ngựa chầm chậm tiến về phía trước, ánh tà dương lọt qua ô cửa sổ hắt vào trong xe, ôm trọn hai người trong một quầng sáng ấm áp.

Mười ngày sau, Tống Thanh Việt lại đến vườn cây thử nghiệm ở huyện Thương Ngô.

Lý huyện lệnh đã chờ sẵn ở đó, nét mặt vô cùng kích động: "Vương phi! Đâm chồi rồi! Cành ghép đ.â.m chồi rồi!"

Tống Thanh Việt bước nhanh tới.

Quả nhiên, trên những nhánh cành ghép ấy, những chồi non xanh mơn mởn đã nhú ra, tràn trề sức sống dưới ánh nắng xuân.

"Sống rồi!" Trong lòng nàng trào dâng niềm vui sướng.

Những nông dân đứng xem cũng sôi sục hẳn lên.

"Sống thật rồi!"

"Cách của Vương phi đúng là hiệu nghiệm thật!"

"Ông trời ơi, cành cây ghép vào cây, mà thật sự sống được này!"

Tống Thanh Việt kiểm tra kỹ lưỡng vài cây đã ghép, tỷ lệ thành công vượt quá bảy phần — tỷ lệ này ở kiếp trước không được coi là cao, nhưng ở thời đại này, đã là một kỳ tích rồi.

"Mọi người xem này," Nàng chỉ vào những chồi non, "Những chồi này lớn lên, chính là cành của cây cam ngọt. Đợi chúng trưởng thành, quả kết ra sẽ là quả cam ngọt, chứ không phải quả quýt chua chát như trước nữa."

Mắt những người nông dân sáng rực lên.

"Vương phi, vậy vườn cây ăn quả nhà chúng tôi cũng có thể ghép cành được chứ?" Một lão nông run rẩy hỏi.

"Được chứ." Tống Thanh Việt gật đầu, "Có điều phải đợi đến mùa xuân năm sau. Thời điểm thích hợp nhất để ghép cành chính là mùa xuân."

"Vậy chúng tôi đợi! Nhất định sẽ đợi!"

"Đúng! Đợi đến mùa xuân năm sau, xin Vương phi dạy cho chúng tôi!"

Chu Vu Uyên đứng bên cạnh nàng, ngắm nhìn nàng trò chuyện với bách tính nông dân, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng và đầy tự hào.

"Việt Việt," Chu Vu Uyên khẽ nói, "Đợi những cây ăn quả này đều ghép thành công, bách tính Lĩnh Nam sẽ có thêm một khoản thu nhập."

"Vâng." Tống Thanh Việt gật đầu, "Nhưng đây mới chỉ là bước đầu tiên. Tiếp theo, chúng ta còn phải tìm cách bán những trái cây này đi, bán ra Giang Nam, bán lên kinh thành, bán được giá cao."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.